Đăng nhập hoặc Đăng ký miễn phí!
Icon Trang chủ > Diễn Đàn > Câu lạc bộ giải trí > Tác phẩm văn học > Truyện Ngắn của Tiến Đạt
Icon Thành Viên
Xin chào Khách
IP: 38.107.179.219

Tên bạn
Mật mã


Icon Trực Tuyến
Unknown 218.6.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
Điều hành diễn đàn: laqtri huuhien1269
RSSReply
Truyện Ngắn của Tiến Đạt
Tác giảBài viết
laqtri
Administrator

Đăng bài: 547
Xây dựng: 552

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 16/11/2009 08:30
Truyện Ngắn của Tiến Đạt
#post1049
Tôi nghĩ cũng không có nhiều người quê mình thành danh trên con đường văn chương như Nhà văn trẻ Tiến Đạt (Nguyễn Tiến Đạt - Xóm 9, thôn La Châu), nên đăng lên đây để mọi người đọc chơi.

- Hội viên Hội Nhà văn TP.HCM
- Sinh năm 1975 tại Tư Nghĩa, Quảng Ngãi
- Tốt nghiệp đại học Luật TP.HCM năm 1998
- Đã in “Có con chim lạ trong thành phố”, NXB Trẻ - Hội Nhà Văn TP.HCM năm 2003, "Tội Lỗi Tự Nhiên" - NXB Trẻ, báo Tuổi Trẻ, tháng 10/2006. Và mới đây là tiểu thuyết "Thể xác lưu lạc".
- Đang viết: văn, báo, kịch bản.
- Hiện làm Tiếp thị & Quản lý Khách sạn tại Tổng Công ty Du lịch Sài Gòn (Saigontourist).
- Email: tiendatsgt@gmail.com




Gái đẹp vào đền - Truyện ngắn của Tiến Đạt



Anh và nàng (Trần Thị Thảo Dung) ngồi ở quán Apsara"s cách khu đền cổ rừng mưa nhiệt đới hai cây số. Đối diện quán là những nhà hàng, nhà nghỉ, khách sạn mini, tiêu chuẩn cao nhất đạt một sao.

Cả hai vừa bước ra khỏi quầy tiếp tân khách sạn Hoàng Dung. Anh dừng lại đúng lúc trước khi làm người đầu tiên mở tung cửa xộc thẳng vào đền thiêng của nàng. Nàng không tin vào mắt mình trước hành động của anh khi chính nàng chủ động mở toang cửa mời anh vào. Lúc sắp lâm trận hoan lạc tuyệt đỉnh, anh sực tỉnh cô trinh nữ đang trong vòng tay sẽ rơi xuống vực thẳm vì anh không có ý định đi cùng nàng đến cuối đường. Với anh, lúc này, ý nghĩ cuộc tình kết cuộc không giấy hôn thú với những bạn tình làm anh kìm nén thèm muốn bản năng. Nàng là cô gái thứ tám mang lại cho anh tâm trạng như thế, sau khi H.T.V quyết định rời bỏ gia đình, bạn bè, công việc đang trên đà thăng tiến, tìm đến tu viện. Với H.T.V - cuộc tình ba năm tám tháng chín ngày, thời gian yêu đương với người khác giới dài nhất của anh, từ thời anh còn lò cò theo chân trà nước cho trùm đồ cổ khu Bùi Viện đến lúc anh sở hữu tài khoản khá lớn so với bạn bè đồng lứa. Anh - kẻ đầu tiên khám phá, tiếp cận thể xác và tâm hồn H.T.V dù anh lờ mờ phát hiện lúc đó hình như không được chủ nhân sẵn sàng đón tiếp nồng hậu. Sau chuyến ra đi của H.T.V, anh nghiệm ra một điều: cuộc sống đề phòng những bất ngờ trong bản thể sâu thẳm.

"Em là gái ngụ cư, dù em sinh ra và lớn lên tại thành phố", nàng khuấy ly cocktail màu xanh da trời, giọng thì thầm nhanh như sợ cơn gió từ khu đền cổ bất ngờ đổ xuống thổi bay thanh âm của nàng.

"Anh cũng là trai ngụ cư, nhiều khi anh mơ hồ cảm nhận mình thiếu một mảnh đất sinh ra và lớn lên".

"Trong những lần du lịch nước ngoài, gặp người đồng hương em có cảm giác hạnh phúc rất khó tả. Như dịp Noel năm ngoái em đi tham quan Vạn Lý Trường Thành, gặp vợ chồng bác người Chăm đã ngoài tám mươi, quê Sóc Trăng, được con cái tặng một chuyến du lịch cuối đời. Em tận tình làm hướng dẫn viên tự nguyện cho hai bác, vì nếu đi theo đoàn, hai bác không có nhiều thời gian khám phá hết sức hút của tuyến lũy thành quách nằm trên núi cao, trong khi em thông thạo ngoại ngữ và có nhiều thời gian vì em đi du lịch phong cách tây ba lô. Em vui vì làm được việc có ích cho những người sắp đi xa. Em không nói chắc anh cũng biết vợ chồng bác du khách kia xúc động như thế nào khi đã được thỏa nguyện. Hai bác ôm nhau khóc nức nở khi leo lên được đỉnh cao có đề dòng chữ "Bát đáo Trường Thành phi hảo hán". Em còn lưu giữ những hình ảnh này dù em không thực sự lý giải được những giọt nước mắt của hai người ấy, vừa gần gũi vừa xa lạ".

Anh thuộc từng ngóc ngách khu đền cổ giữa rừng mưa nhiệt đới. Chưa bao giờ anh bỏ sót ngóc ngách nào trong năm mươi tám lần đặt chân đến. Nhiều người bán hàng rong xung quanh đền nhìn anh như một khách nhàn du, hoặc một nhà nghiên cứu văn hóa, hoặc nhà khảo cổ nghiệp dư. Anh không thích những chuyến đi với hành trình được vạch sẵn, những bữa ăn được chuẩn bị trước, những cảm xúc giống nhau khi đứng trước một cảnh vật hiện tượng. Ngoài mục đích chính anh tìm đến khu đền, còn có lý do khác: giương mắt tìm hiểu xem đã có kẻ nào ngang nhiên vẽ viết câu chữ nguệch ngoạc lên trên hai trăm bức phù điêu trong đền để phải hứng chịu lời nguyền rủa ghê rợn của quỷ thần theo quan niệm của người dân bản địa. Chưa có ai làm chuyện đó, hoặc họ đã ý thức được hậu quả, hoặc nơi đây có nhiều tai mắt theo dõi, hoặc có thể trong hành trình khám phá, du khách không có đủ thời gian phạm tội. Một lần anh nảy ý định tự tay lấy phấn trắng viết "H.T.V ơi, anh từng yêu em"; anh biết chắc chắn thế nào H.T.V cũng đặt chân đến, có thể H.T.V thử một lần cảm giác trốn tu viện để khai phá bí ẩn khu đền cổ. Cuối cùng, anh không thực hiện ý nghĩ mạo hiểm. Anh không thể ngu ngốc là kẻ đầu tiên làm vật tế quỷ thần.

H.T.V giống Trần Thị Thảo Dung ở niềm say mê khai phá những vùng đất, tiếp cận các nền văn hóa, tìm hiểu các nền văn minh cũng như tận mắt chứng kiến những va đập xung quanh. Mười năm trước anh cũng như thế. Hiện tại, anh quan tâm đến sự tăng trưởng những con số trong ba tài khoản tại ba ngân hàng.

Trần Thị Thảo Dung không giống anh, chắc chắn nàng chưa biết mục đích thật của anh khi tiếp cận khu đền cổ.

"Điểm xuất phát của em quá tròn trịa, giống như một con búp bê xinh đẹp trong lồng kính, nhiều khi em thấy đó là không phải điềm hay. Ngược lại, nếu em sinh ra trong gia đình nhiều xung đột, biết đâu em đã bản lĩnh và tự tin hơn. Như tai nạn của thằng Ấn tại khu đền, đến bây giờ em vẫn đinh ninh mình có lỗi dù nhiều người nói em chẳng liên quan gì cả".

Năm thứ ba đại học, Trần Văn Ấn, em trai duy nhất của nàng quyết định xin bảo lưu kết quả, nghỉ học một năm. Gia đình, người thân, bạn bè ngỡ ngàng khi Ấn đang là sinh viên có kết quả học tập đứng nhì khoa Lý, chuẩn bị bước vào kỳ thi chọn hai suất học bổng tại Úc, trong đó Ấn được đánh giá cao hơn so với ba sinh viên còn lại. Ấn nói với gia đình dành thời gian đi đây đó để nạp pin trước khi bước chân vào cuộc chạy đua đường dài. Chi phí những chuyến nạp pin của Ấn không thành vấn đề, trong tài khoản của Ấn có hai trăm triệu đồng, món quà khi Ấn thi đậu đại học được cha mẹ thưởng. Vấn đề cha mẹ Ấn lo nghĩ nhiều nhất là tại sao đứa con trai duy nhất của họ hành động quá bất ngờ và mạo hiểm, đáng lẽ ra nó phải bước trên thảm hồng.

"Trước khi Ấn đưa ra quyết định, nó thăm dò em. Em nói nước đôi "Tùy mày, vì mày lớn rồi, chị không biết khuyên mày như thế nào cho đúng, vả lại chị cũng không biết mày đang nghĩ gì trong đầu".

"Em không hiểu Ấn?".

"Đúng ra cả hai không hiểu nhau. Thậm chí em không chắc cha mẹ hiểu được chúng em, trong khi chúng em cũng mơ hồ về suy nghĩ và hành động của cha mẹ. Anh biết không, có một lần cha em ngồi trầm ngâm bên một bức phù điêu đem về từ khu đền cổ, em đến gần nhổ tóc ngứa cho cha, em buột miệng hỏi "Cha ơi, cha đang suy tư điều gì đấy, có thể nói cho con nghe được không?". Cha em quay mặt rất nhanh đối diện với em, hỏi con quan tâm làm gì chuyện người lớn. Em bất ngờ trước câu hỏi ngược lại của cha. Em cũng kịp nói "Cha ơi con đã ngoài hai mươi rồi mà".

"Cha em nói tuy con ngoài hai mươi nhưng trong mắt cha con mỏng manh lắm, đúng không?".

"Tất nhiên cha em đã nói như vậy. Lúc đó em im lặng. Thằng Ấn khác em. Nó nói với cha là nó cần được ứng xử như người lớn. Em vừa đồng tình mà cũng vừa không bằng lòng với lời nói của nó, nhất là khi nó đối diện với bậc bề trên".

"Anh hiểu. Anh hiểu em và Ấn đang muốn làm một cái gì đó, đại loại một cuộc cách mạng nho nhỏ trong gia đình".

"Kể từ ngày thằng Ấn nghỉ học, suốt ngày lang thang ghi chép trong khu đền cổ, em thực sự không biết nó làm vậy để chứng tỏ điều gì hoặc muốn khám phá điều gì khi trước đó nó là đứa không bao giờ quan tâm đến khu đền, dù trong nhà em tài liệu về khu đền rất nhiều, có cả những viên gạch và những phù điêu cha em đem về, lúc đầu làm vật nghiên cứu, sau trưng bày trong tủ kính. Nhiều khách đến nhà em dừng lại rất lâu trầm trồ".

Anh gặp Ấn năm lần trong khu đền. Nhìn cách quan sát, ghi chép, chụp hình các phù điêu, anh có cảm giác Ấn đang theo đuổi đề tài nghiên cứu về kiến trúc, văn hóa, thần học hoặc cả ba lĩnh vực. Nhưng tại sao chàng trai trẻ không dựa vào kho tư liệu của cha - người vừa có chuyên môn sâu vừa có quyền quyết định sự tồn tại và phát triển của khu đền?

"Ấn nè, anh thấy cha em đã gắn bó cả đời với khu đền. Tại sao em không nhờ ông tư vấn đề tài em theo đuổi?".

Ấn ngừng ghi chép, nhìn anh từ đầu đến chân, như một người xa lạ, dù Ấn từng đứng về phía cuộc tình của anh và chị gái trước sự nghi ngờ của cha mẹ. Hình như cha mẹ (nhất là cha) nàng đọc được mục đích đầu tiên và lớn nhất của anh khi tìm đến đứa con gái yêu quý của họ. Chẳng lẽ họ biết rõ anh tán tỉnh, chiếm trọn trái tim nồng nàn của nàng chỉ vì muốn tiếp cận cha nàng - vị thần sống khu đền? Làm cách nào họ biết anh có quan hệ với J, một tay săn đồ cổ có máu mặt tại thủ phủ P trong hành trình săn tìm bằng được mắt ngọc nằm trên mặt thần mặt quỷ? Có khi nào ánh mắt anh lén lút quan sát những phù điêu trưng bày trong tủ kính nhà nàng đã bị cha nàng phát hiện, có thể cha nàng đã đặt camera bí mật ở một nơi nào đó trong phòng khách?

Anh gặp nàng lần đầu khi nàng theo cha đến khu đền. Cha nàng đi kiểm tra công tác bảo vệ khu đền định kỳ hàng tuần. Nàng mặc áo dài trắng đối chọi vẻ trầm mặc rêu phong bám quanh khu đền. Nhìn vóc người thon thả, e ấp, bước đi có phần ngả nhẹ về phía trước khi men theo hành lang khu đền, anh phát hiện ra đây chính là viên ngọc quý anh đang săn. Anh nhìn nàng không gợn ham muốn. Anh đang chán chường và chạy trốn những đường cong chết người từ những thành viên trong câu lạc bộ chân dài Rain"s Club không có giấy phép hành nghề, hoạt động thất thường, chủ yếu tụ tập tìm show lễ tân, tiếp đón, vui cười cụng ly với khách nhằm đánh bóng thương hiệu của các doanh nghiệp. Anh là một trong những đồng tài trợ các hoạt động vui chơi giải trí tụ họp picnic của Rain"s Club, mục đích thông qua những cô gái xinh tươi ham mê danh vọng để tiếp cận nhanh một vài trùm buôn bán đồ cổ. Các thành viên Rain"s Club đã nhận ra ý đồ của anh, với họ điều đó xem như sòng phẳng.

Anh tìm mọi cách tiếp cận nàng, không may, chạm ánh mắt nghi ngại của cha nàng. Suốt buổi chiều loanh quanh khu đền, cha nàng chẳng bao giờ rời bước chân của nàng. Đáng lẽ ông nên tập trung vào công việc của nhà quản lý và để con gái tự do. Dịp may duy nhất đã đến, trước khi cha nàng và nàng rời chánh điện đi ra bãi đậu xe ô tô, có đoàn khách quốc tế vào tham quan đền. Đoàn khách không có hướng dẫn viên nên họ đi đứng loanh quanh, nhìn ngó, sờ mó trong khi nhu cầu nghe thuyết minh là quan trọng nhất không được đáp ứng. Cha nàng sau hồi lưỡng lự, quyết định đứng ra làm người thuyết minh cho khách. Cha nàng bắt nhịp rất nhanh, nói lưu loát, nhập tâm. Ông nói say mê hơn một giờ đồng hồ, bỏ quên đứa con gái xinh tươi đang bị chàng thanh niên xa lạ tấn công.

"Nếu anh không nhầm, hôm nay em hóa thân thiên thần trong chốn âm u huyễn hoặc...".

"Trời ơi, anh nói như tiểu thuyết! Còn anh, em trông như chàng hoàng tử đang mệt mỏi đi tìm công chúa lạc trong rừng!".

"Sao em biết?".

"Thì... em đoán mò thế thôi, như anh đoán về em".

"Nếu bà Quỳnh Dao có ý định viết cuốn tiểu thuyết cuối cùng, anh nghĩ bà ấy phải qua Việt Nam nhờ em tư vấn!".

"Em không thích tiểu thuyết diễm tình. Em hỏi thật anh nhé, hình như anh không phải là du khách thuần túy?".

Anh tránh trả lời câu hỏi của nàng. Anh cầm tay nàng chỉ lên một phù điêu mang khuôn mặt rắn Naga ba đầu. Anh "vẽ" cho nàng nghe đó là tượng trưng những trận giao biến thiện và ác, tình ái và hận thù. Nàng che miệng cười ý nhị. Sau này, khi cả hai trong vòng tay, nàng thổ lộ anh nghe buổi đầu tiên anh tán tỉnh nàng chẳng đọng ấn tượng gì độc đáo ngoài những lời có cánh giả tạo và cử chỉ sên sến như trong tiểu thuyết rẻ tiền.

"Tại sao em chủ động tìm đến anh, vì anh biết một khi em đã không thích thì không làm cách nào lay chuyển được em?".

"Nếu tình yêu nào cũng lý giải được có lẽ đời sống chẳng cần phải chờ đợi điều gì. Cũng có thể em nói em tìm đến anh vì anh có điều gì đó không giống cha em, linh hồn gia đình em, nhưng linh hồn ấy càng lúc càng rời xa em và thằng Ấn. Khi gần tốt nghiệp đại học, em lóe lên một suy nghĩ: tại sao mình suốt đời là con gái chứ không phải con trai, mình muốn biến thành con trai thay tên đổi họ để tìm cảm giác sống khác dù chỉ trong khoảnh khắc xem thế nào. Đó là suy nghĩ quái lạ, kỳ bí cũng như em và thằng Ấn không sao tìm ra đáp án cha mẹ em giàu có đến thế, tiền bạc vào nhà nhanh và nhiều gấp trăm lần lao động của hai người. Em đang phân vân có phải thằng Ấn thường ra vào khu đền cổ để tìm đáp án đang nảy ra trong đầu nó không, vì có lần nó hỏi em rằng tại sao cha mẹ thưởng cho nó số tiền hai trăm triệu đồng một cách đơn giản khi nó không hề đòi hỏi và cũng chẳng có nhu cầu tiêu xài số tiền lớn".

Anh bắt đầu nghi ngờ nguồn tin của J khi nhắc đến mắt ngọc trên mặt thần mặt quỷ. Có mười hai thần mặt quỷ trong đền, làm cách nào tìm ra mắt ngọc nằm ở đâu, trong khi công tác bảo vệ đền đã được tăng cường tối đa, gồm đội bảo vệ hàng chục người và camera bí mật giăng khắp nơi. Thuê kẻ trộm vào khuân mười hai thần mặt quỷ có trọng lượng khoảng ba tạ/thần đưa xuống dưới chân rừng mưa nhiệt đới, hoặc cho người trà trộn vào đền tìm cách đục khoét hai mươi bốn mắt của mười hai khuôn mặt thần mặt quỷ để tìm ngọc quý đều là những hành động quá mạo hiểm. Trước tiên anh phải giải quyết câu hỏi có chắc trong khu đền có mắt ngọc không. Anh phải tìm câu trả lời từ cha nàng, kho tư liệu sống. Không dễ gì cha nàng nói ra điều này, nhất là ánh mắt của ông luôn nhìn anh cảnh giác. Thông qua nàng là giải pháp an toàn anh chọn. Anh ý tứ hướng dẫn nàng cách tiếp cận và khai thác thông tin từ cha nàng.

"Cha em nói đó là lời đồn đại hoang đường, thậm chí nhảm nhí của những kẻ rách việc hoặc có dụng ý đen tối muốn phá bỏ khu đền cổ thiêng liêng".

"Ừ... anh cũng nghĩ thế! Anh nghĩ có thể đền cổ lưu giữ nhiều tài sản vật dụng quý khác chứ không nhất thiết có mắt ngọc".

"Em không quan tâm. Từ nhỏ đến nay em luôn nhìn khu đền xa lạ, vì nó không mang lại cho em cảm giác bình yên khi em tiếp cận, thậm chí nó làm em bất an. Năm em mười hai tuổi, buổi chiều cùng cha vào khu đền. Lúc cha em bận ghi chép trong dãy hành lang phía tây, em đi loanh quanh dãy hành lang phía đông. Em quay ngược trở lại vì trong đền thiếu ánh sáng, cảm giác âm u rất khó thở. Em lần mò đi về phía cha em. Còn cách khoảng năm bước chân, em đứng sững khi nhìn thấy trên tay cha có một đồng tiền vàng chóe; em kịp nhìn thấy ánh mắt cha em như lân tinh sáng lóe. Cha em nhanh tay bỏ đồng tiền vào chiếc túi đang khoác trên vai. Trên đường về em định mở miệng hỏi cha về đồng tiền nhưng không đủ can đảm. Và từ đó về sau em cũng không bao giờ nhìn thấy đồng tiền đó trong nhà. Anh thử nói xem, cha em đã tìm thấy gì trong khu đền khi cả sinh mệnh ông gắn liền với nơi ấy?".

"Anh cho là cha em tìm được nhiều thứ, nhất là tìm được chính bản thân ông ấy".

"Còn anh, anh không muốn giấu em anh muốn tìm gì trong khu đền cổ?".

Anh không đủ can đảm nói với nàng lúc đầu tìm đến khu đền vì tham tiền. Sau ngày anh và nàng rời khách sạn Hoàng Dung, anh bắt đầu suy nghĩ khác, nhưng món tiền thưởng quá lớn J treo lơ lửng thuê anh tìm mắt ngọc đã không thể xua đuổi dục vọng của anh.

"Em có cảm giác anh chẳng yêu em, cũng như người như anh chẳng bao giờ yêu ai chân thành, nhưng nhiều khi đó lại là thế mạnh của anh khi chinh phục phụ nữ. Đúng không?".

"...".

"Từ sau ngày thằng Ấn gặp tai nạn, nhà em chẳng khác khu đền những lúc vắng người tham quan. Cha mẹ em mất hồn. Đáng lẽ em là đứa yếu đuối nhất cần được bảo bọc lại trở thành trụ cột trong nhà".

Trong một lần leo lên bục cao trong chánh điện khu đền chụp hình trực diện thần mặt quỷ, Ấn bị sẩy chân té ngã chấn thương sọ não, dù được bệnh viện Chợ Rẫy chuyển qua một bệnh viện danh tiếng nhất Singapore chạy chữa nhưng không thoát khỏi đời sống thực vật.

"Em chăm sóc Ấn không quản ngại gì cả, có điều em không chịu nổi tiếng hú bất thường của nó. Dường như nó muốn nói với em điều gì rất tâm đắc. Em cần anh lời khuyên chân tình".

Anh ôm nàng vào lòng, thân thể anh và nàng lạnh cóng. Anh muốn nói ý nghĩ đang chạy qua trong đầu, có thể Ấn đã giải mã được câu hỏi của nó về số tiền hai trăm triệu đồng cha mẹ tặng trong tài khoản và chính trong lúc tìm ra đáp án nó không kiềm chế sự bất ngờ tột đỉnh để sẩy chân té từ trên độ cao hai mươi hai mét. Nhưng đó có phải là sự thật, mà nếu đúng sự thật thì anh cũng không thể nói với nàng, lúc này.

"Tại sao anh im lặng?".

"...".

Anh từ chối một cách khó khăn lời đề nghị của J từ thủ phủ P tiếp tục tìm mắt ngọc trong khu đền cổ giữa rừng mưa nhiệt đới và ngập ngừng rút tên ra khỏi danh sách các nhà đồng tài trợ Rain"s Club nơi hội tụ các em chân dài thơm phức. Xong việc, anh thở phào khoan khoái như vừa thoát án tử, cảm xúc kỳ lạ nhất kể từ ngày anh lò cò theo chân trùm buôn đồ cổ khu Bùi Viện.

Lần cuối cùng anh quay trở lại khu đền cổ, đứng tại nơi Ấn bị té từ trên cao xuống. Anh không lý giải được bằng cách nào Ấn leo lên được độ cao như thế nếu không có ít nhất một người đàn ông khỏe mạnh giữ chặt dây thang phía dưới.

H.T.V vừa chia tay tu viện, quay về công ty cũ đề nghị nhận lại chức danh giám đốc nghiên cứu nhãn hàng dầu gội đầu S. V. nhắn với anh nàng có nhu cầu tham quan khu đền cổ. "Em nghe bạn bè nhắc đến địa danh ấy. Ở đó, chắc có nhiều thú vị em cần tiếp cận", V. viết.

Hôm qua, anh chính thức làm người đầu tiên xộc thẳng Trần Thị Thảo Dung khi nàng với ánh mắt van xin rộng cửa chủ động mời anh. Chủ nhà im lặng quan sát khách tự do đi lại làm mưa tạo sóng. Anh cúi rạp người ngỏ lời cầu hôn, đề nghị đưa nàng đến trụ sở ủy ban nhân dân làm giấy hôn thú. Nàng lắc đầu.

Qua ánh mắt và cách nàng xoay người vuốt mái tóc đã cắt ngắn, anh nhìn thấy môi nàng mấp máy nhẹ câu "hạnh phúc tôi từ những ngày bão về". Tiếng nàng trong veo, vút cao, lan khắp lục phủ ngũ tạng anh.

T.Đ
"Kẻ dám liều có thể chẳng sống bao lâu nhưng người quá thận trọng thì sống không ra sống"
Richart Branson
Delete Edit Quote
 
laqtri
Administrator

Đăng bài: 547
Xây dựng: 552

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 16/11/2009 08:32
Re: Truyện Ngắn của Tiến Đạt
#post1050
KHÔNG PHẢI NÀNG MẶC JUPE - truyện ngắn của TIẾN ĐẠT

Khi anh đề nghị cưới nàng, cha anh im lặng. Anh đoán chắc cha anh dị ứng nàng mặc jupe trong buổi đầu tiên nàng đến nhà anh.
Anh thực sự không tin vào mắt mình khi nhìn thấy nàng mặc như thế, tự tin như thế bước qua cổng, đặt chân trái lên ngạch cửa nhà trên, cách không xa nơi cha anh đang ngồi uống trà hút thuốc tại chiếc bàn đóng bằng gỗ lim có trên trăm năm tuổi đặt trước bàn thờ tộc.

Anh đang tưới nước vào giàn thiên lý bắt đầu nở hoa, một trong những sự chuẩn bị lãng mạn trước khi anh rước nàng vào ngôi nhà và khu vườn rộng của ông bà nội anh để lại cho đứa cháu sẽ là trưởng tộc sau khi cha anh về bên kia thế giới. Mấy năm nay tình hình đất đai lên cơn sốt liên tục, theo tính toán của đám cò hàng ngày qua lại trước cổng nhà anh, khu vườn và căn nhà anh giá thấp nhất không dưới mười tỉ đồng. Mười tỉ đồng, con số mới nghe qua anh tưởng họ tính nhầm, đêm ngủ anh nhớ số tiền quá lớn, bật dậy sờ soạng khắp thân thể tự kiểm chứng sự tồn tại của mình trong ngôi nhà và khu vườn.

Chưa bao giờ cha anh buột miệng bình phẩm về jupe, thậm chí nhắc đến chữ jupe. Ba năm nay từ khi căn bệnh thoái hóa cột sống biến chứng nặng ông không khi nào đi ra khỏi căn nhà và khu vườn, vì vậy anh không chắc ông đã có dịp nhìn thấy các cô các bà mặc jupe ngắn cũn cỡn một cách khiêu khích thô thiển chạy xe lang bang ngoài đường để cánh đàn ông con trai dán mắt vào dẫn đến những tai nạn giao thông một cách rất ư chi buồn cười.

Anh hoa mắt khi nàng đặt một chân vào ngạch cửa nhà trên. Anh loáng thoáng nhìn thấy mái tóc ngắn của nàng cúi xuống. Cử chỉ nàng gật đầu chào. Trước đó, đi ngang qua chỗ anh đứng tưới giàn thiên lý ngoài sân, nàng đã nháy mắt tinh nghịch với anh, ngụ ý "Em đã đến đúng giờ nhé cưng!". Sự ngạc nhiên trong cách mặc, trang điểm và thêm chiếc ví màu đỏ huyết dụ khoác hờ trên vai cùng nụ cười tươi như hoa của nàng làm anh sững lại. Khi anh há miệng định nói với nàng "Suỵt, cha anh đang nhìn em kia", nàng đã không còn đứng bên cạnh anh. Trán anh đẫm nước. Anh nhắm, mở mắt liên tục. Anh biết chắc trời sắp sập xuống, ý niệm yêu đương và ân ái nồng nàn của anh và nàng từ nay chấm dứt vì sắp có tiếng thở dài chuẩn bị phát ra từ trong ngôi nhà đang chìm vào thứ ánh sáng nhờ nhờ buổi sáng sớm cuối tuần.

"Lúc đó em có cảm giác như anh. Em còn nghĩ xa hơn, sắp có một trận cuồng phong cuốn anh và em bay ra khỏi căn nhà và khu vườn. Chắc chắn cha anh thù ghét em hoặc xem em còn thua một đứa con gái đã quá hư hỏng".

"Cũng may là em chỉ đặt chân lên ngạch cửa, chưa bước vào trong".

"Em ý thức được chuyện đó. Nếu em chỉ cần dợm thêm vài nhịp chân nữa, chuyện sẽ tồi tệ hơn. Có thể cha anh đứng phắt dậy quát đuổi thẳng em ra khỏi nhà".

"Sau hôm đó cha anh không nói gì, thỉnh thoảng trong bữa cơm ông ấy buông đũa đứng lên đi đi lại lại".

"Ông ấy nói con ơi hãy tìm cách cắt đứt quan hệ với đứa con gái mất nết kia?".

"Không. Cha anh bàn về thẩm mỹ của từng thời kì. Em biết rồi đấy, cha anh là nhà điêu khắc nên có nhiều suy nghiệm cái đẹp. Cha anh nhắc đến vẻ đẹp người con gái thời ông là chàng thanh niên tuấn tú yêu đời rồi ông ấy hỏi anh điều gì tồn tại và quý nhất khi người ta yêu rồi cưới nhau. Nếu như anh không nhầm, thời trai trẻ cha anh cũng là một người đào hoa".

"Anh trả lời cha anh như thế nào?".

"Nếu anh khẳng định tình yêu phải đi kèm với thụ hưởng thể xác, anh biết chắc cha nổi điên khi ông ấy suy ra anh và em đã và luôn như thế. Anh chọn giải pháp im lặng".

"Cưng cực kì thông minh! Em thưởng nghen!".

"Hôm nay anh không có nhu cầu!".

"Nghe thấy ghét!".

Anh chưa muốn kể cho nàng nghe những chuyện xảy ra trong ngôi nhà và khu vườn gắn chặt tuổi thơ anh. Anh nhớ như in những buổi sáng sớm và những buổi chiều tối mịt anh cùng cha đẩy chiếc xe đạp cà tàng chở lỉnh kỉnh tượng đúc bằng thạch cao, gỗ trên đoạn đường mười lăm cây số, phải vượt qua cầu Bình Tiêu nơi độ dốc cao nhất mười lăm mét so với mặt đường quốc lộ để đem đặt tại trung tâm quận. Cha anh tự nguyện đăng ký với chính quyền thực hiện công việc này. Lúc đó anh còn quá nhỏ để có thể đặt ra câu hỏi: nếu cha không tự nguyện như thế liệu các đứa con tinh thần của cha có thể đến được với công chúng thưởng lãm qua kênh khác không? Cha anh nhận công việc với tinh thần phấn chấn; từ tờ mờ sáng đến tận khuya ông hì hục đục, đẽo, đắp, hong khô… những khuôn mặt và thân hình các bậc danh nhân, công thần. Năm anh mười lăm tuổi, tượng do cha anh sáng tạo không còn đặt tại những vị trí chiến lược trung tâm quận. Trong danh sách những nhà điêu khắc được chính quyền bỏ tiền ra mua tác phẩm để trưng bày, không có tên cha anh. Anh không quên buổi sáng cha anh dán mắt vào tờ báo đọc tên danh sách các nhà điêu khắc được chọn tác phẩm. Đọc xong, ông đặt tờ báo nhẹ nhàng xuống chiếc bàn gỗ đặt trước bàn thờ tộc. Ông chậm rãi rót nước trà, đốt thuốc, thái độ thư thái lạ thường. Ông kêu anh tới gần, bảo ngồi xuống ghế, đưa tờ báo cho anh đọc rồi hỏi ý kiến của anh (lần đầu tiên ông hỏi ý kiến riêng của anh) "Con nhận xét như thế nào, ý cha nói về những tác phẩm của cha có đáng để nhiều người chiêm ngưỡng không?". Anh không biết gì về hình tượng, biểu tượng, những trường phái nghệ thuật. Anh ngơ ngác. Cha anh buông tiếng "Vậy là tao đếch có tài thật sao!".

Đề tài sáng tạo của cha anh chuyển sang những con vật ngộ nghĩnh. Những con vật đứng, ngồi, nằm la liệt trong sân vườn. Rất nhiều khi, anh tự tay dọn dẹp gọn gàng các tác phẩm của cha để tìm đường đi ra khỏi căn nhà và khu vườn.

"Em thấy nhiều nghệ sĩ để đời những tác phẩm ca tụng vẻ đẹp phụ nữ. Tại sao cha anh không đi theo hướng đó?".

Anh giật mình trước phát hiện của nàng. Đã quá lâu anh không màng công việc và đam mê của cha.

"Chắc chắn cha anh phải đau đáu một tác phẩm để đời".

"Cha anh không còn màng danh lợi".

"Nhưng chắc chắn cha anh phải muốn ghi dấu ấn trong chặng đường sáng tạo của mình. Em không tin một nghệ sĩ như ông ấy không có chủ hướng và đích đến sáng tạo".

Buổi sáng cha anh ngồi lâu trong toilet. Toilet được ông thuê thợ đến thiết kế rộng hai mươi mét vuông, bằng nửa gian nhà trên, thiết kế đẹp hơn gian nhà khách, tường ốp và sàn lót đá granic đắt tiền. Cha anh kê bên trong kệ sách chứa toàn sách điêu khắc và vài cuốn của thiền sư Suzuki, Thích Nhất Hạnh. Ít nhất, một ngày cha anh ngồi trong đó nửa tiếng đồng hồ, bắt đầu từ năm giờ sáng. Lúc đầu anh khó chịu chuyện cha anh ngồi quá lâu trong đó, nhưng dần dần đến lượt anh nhiễm thói quen của cha. Anh dậy từ lúc sáu giờ, ra ngoài sân huơ chân múa tay giãn gân cốt khoảng mười phút, sau đó đi thẳng vào toilet, ngồi xuống bồn cầu (nhiều hôm ngồi chẳng phải làm công việc "sạch ruột", tay cầm cuốn sách trên kệ. Anh đã đọc tất cả, thậm chí đọc đi đọc lại nhiều lần sách trên kệ. Anh mơ hồ những câu chuyện xoay quanh chủ đề đi tìm vẻ đẹp trong ngôn ngữ điêu khắc, lờ mờ nhận ra sức bí ẩn của tâm thế giữa cõi đời vô tận. Chính trong thời điểm như thế, không gian cực kì tĩnh lặng, ngoài thời gian đọc sách, anh có nhiều khoảng lặng suy nghĩ về những gì đã và đang diễn ra trong ngôi nhà, khu vườn, tình cảnh và tình cảm giữa anh và cha. Ngày kia anh ồ lên rất to khi nhận ra bản tính và con người của cha anh; ông không quá khó hiểu như anh từng nghĩ, chẳng qua ông sở hữu những bí mật lớn mà anh chưa khai phá hết, ông chưa muốn bày tỏ.

Một lần tình cờ anh nhặt từ trong một cuốn sách tấm hình úa vàng. Trong hình người con gái khoảng hai mươi tay che nghiêng nón cười e ấp; cô gái mặc bà ba đứng cạnh gốc dừa nghiêng nghiêng. Đằng sau tấm hình nét chữ con gái "Tặng anh T, kỷ niệm thời yêu đương "lửa đạn". Em M". Bên cạnh đó có nét chữ nguệch ngoạc của cha anh "M ơi, hình như anh có lỗi với em? Em đang về đâu?". T có thể là cha anh, vì tên ông bắt đầu vần T? M là tên cô gái Minh, Mỹ, My, Mỵ… gì gì đó. Có thể mối tình của cha anh thời trai trẻ. Anh thiện cảm với nụ cười tươi tắn và hồn hậu của cô gái.

"Không loại trừ là mẹ anh", nàng dự đoán.

"Anh cũng không biết, vì chưa bao giờ anh nghe cha nhắc gì về mẹ".

"Chẳng lẽ những người trong tộc họ anh cũng không biết mẹ anh?".

"Một năm anh gặp họ một lần trong ngày giỗ tộc. Họ đến nhanh và về vội. Anh và họ chưa kết nối thân tình thì làm sao anh mở miệng hỏi về mẹ anh. Mà chắc gì họ đã biết gì về mẹ anh khi cha anh thời trai trẻ phiêu bạt".

"Tại sao anh không hỏi cha anh về mẹ?".

"Anh sợ khi hỏi điều này ông buột miệng nói mẹ mày đi theo trai rồi đừng hỏi làm tao xấu hổ".

"Em không tin mẹ anh như thế".

"Anh cũng hy vọng".

"Anh thử một lần can đảm xem sao. Chẳng lẽ anh không muốn tìm hiểu nhân thân của mẹ?".

"Chẳng thà anh mù tịt tất cả còn hơn phải nghe sự thật anh không muốn tiếp cận và chính điều đó cha anh không thích nhắc lại".

"Nếu em quyết định làm vợ anh, chắc chắn bí mật mẹ anh em sẽ tìm ra".

Anh không thể tiết lộ nàng biết cha anh đã im lặng mặc nhiên từ chối khi anh nói muốn cưới nàng làm vợ.

Anh nhầm!

"Cha không dị ứng chuyện cô gái ấy mặc jupe. Sở dĩ thời gian qua cha im lặng vì lúc cô gái bước vào ngạch cửa cha thoáng thấy ánh mắt cô ấy có điều gì đó làm cha nghi ngại".

"Bạn con là người tốt. Bạn con yêu con chân thành chứ không để ý đến…".

"Cha không dám nói bạn con quan tâm đến ngôi nhà và khu vườn".

"Chúng con đã…".

"Chúng mày lớn tự chịu trách nhiệm thiết kế sân khấu cho mình. Cha không khắt khe chuyện quan hệ thể xác nếu thực lòng thích nhau".

"Vậy ý cha…".

"Cha muốn biết thêm về nhân thân bạn gái con. Như cha mẹ tên gì, nghề nghiệp, ở đâu?".

"Cha của bạn con là nhà chính khách chuyên nghiệp cấp quận. Mẹ của bạn con nghề giáo, cô Nguyễn Thị Liên. Bạn gái con không muốn dựa vào bóng của cha nên hai năm nay tự ra thuê nhà sống tự lập".

"Vậy là cha đồng ý trên nguyên tắc chuyện cưới vợ của con. Cha có một chuyện nhỏ muốn hỏi thêm con. Điều này cha muốn nói chuyện với con như hai người bạn. Tại sao từ trước đến nay cha chưa bao giờ nghe con nhắc gì đến mẹ?".

Đã có dịp anh tháo ngòi. Anh nhắc lại điều lo sợ anh từng nói với nàng. Cha anh quay mặt ra khoảng sân ngập hoa thiên lý.

"Hôm nay cha muốn nói với con một trong những sự thật. Mẹ con bỏ nhà đi có lẽ vì sự nghi ngờ của cha. Đúng trong đêm sau này thành hình con, mẹ con đi ra khỏi nhà một tiếng đồng hồ, thời gian sau đó cha tìm mọi cách truy hỏi nhưng mẹ con không chịu nói. Bực mình, ghen tuông, nghi ngờ, cộng với thất bại trong sáng tạo cha la toáng lên thứ đàn bà lăng loàn kia hãy cút ra khỏi nhà và khu vườn. Ba năm sau ngày mẹ con bỏ đi, qua một người bạn của bà ấy cha phát hiện ra trong đêm kia mẹ con tìm đến bệnh xá ngày trước cha dắt mẹ con đến buộc phá bào thai lỡ có trước ngày cưới. Mẹ con đến đó thắp ba cây nhang, miệng khấn vái điều gì chỉ riêng mẹ con hiểu. Điều làm cha mất ngủ và giấu nỗi lo sợ hiện lên khuôn mặt phải giấu mình trong toilet có phải chính trong đêm mẹ con hoảng loạn giận dỗi lao ra khỏi nhà đã gặp phải trục trặc nào đó vô phương cứu chữa hoặc biến thành bóng ma".

SG – ĐL, 2006
"Kẻ dám liều có thể chẳng sống bao lâu nhưng người quá thận trọng thì sống không ra sống"
Richart Branson
Delete Edit Quote
 
PhiPhi
Thành viên gắn bó

Đăng bài: 174
Xây dựng: 175

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 16/11/2009 21:32
Re: Truyện Ngắn của Tiến Đạt
#post1068
PhiPhi xin được post bài tiếp theo seri Truyện Ngắn Của TIẾN ĐẠT:

TRĂNG TREO TRÊN TOA TÀU - truyện ngắn của TIẾN ĐẠT

Cô gái ấy là cave chuyên nghiệp!
Phải mất nửa tiếng đồng hồ tôi mới tìm ra được câu hỏi luôn lởn vởn trong đầu mình từ khi bắt gặp cô gái tại cửa phòng soát vé. Nhưng tại sao hôm nay cô gái lại thay đổi gần như toàn bộ từ trang phục cho đến những thần thái trên khuôn mặt?


Trong toa tàu ọp ẹp, nhìn vào chỉ có thể khẳng định đây là cô gái quê mùa vào thành phố làm một công việc lao động tay chân nào đó, dành dụm ít tiền cố mua được chiếc vé tàu giường nằm cứng về quê thăm gia đình. Cũng có thể cô gái ấy rất đắn đo trong việc lựa chọn giữa giá vé ghế ngồi cứng và giường nằm cứng, hoặc có thể vé ghế ngồi cứng đã không còn nữa. Tâm lý, những người lao động chân tay thường thì phương tiện vận chuyển không quan trọng cho bằng mục đích chính là đặt chân đến nhà.

Tôi nhớ rất rõ, tôi đã gặp cô gái này tại nhà hàng karaoke H.T, nơi nổi tiếng với những cô phục vụ trẻ đẹp và biết chiều chuộng khách. Tôi đã đến đó hai lần, chung quy cũng vì muốn công việc làm ăn của mình được suôn sẻ, khi mà giới kinh doanh như chúng tôi đều phải thuộc nằm lòng một nguyên tắc bất biến là có những vấn đề tế nhị chỉ có thể được giải quyết ngay hoặc sau bữa nhậu.

Cô gái tên Thy Hương, được chủ nhà hàng H.T đánh giá là "đào thơm số 1". Thy Hương từng tiếp chúng tôi, lần đó có nhiệm vụ chăm sóc sếp Vĩnh, người có tầm quyết định nhất trong một chuyến hàng xuất khẩu sắp đến của công ty tôi.

Sau chầu nhậu, sếp Vĩnh đã gọi điện thoại cho tôi, giọng sốt sắng: "Đù, hàng tươi lắm, nó làm anh mày sướng điên lên. Anh mày chịu chúng mày! Còn chuyến hàng đó chú mày yên tâm nhé, anh đã chỉ đạo tất, nhưng cũng hơi vất vả đấy nhé chú em!".

Thy Hương đã chăm sóc sếp Vĩnh như thế nào, tôi không rõ, vì hôm ấy tôi bị say bí tỉ. Một phần vì ăn ít, uống nhiều, một phần vì cảm thấy tơm tởm cái mùi quan hệ nhằng nhịt trong đám đông mà tất cả mọi cá nhân đều ý thức được việc phù phiếm mình đang có một vai diễn.

Trong toa số 6 có tổng cộng sáu giường nằm, chia thành hai ngăn, mỗi ngăn ba giường tầng. Tôi nằm giường tầng hai, tay trái, Thy Hương nằm giường tầng hai, tay phải. Diện tích mỗi giường chỉ đủ nằm, khi ngồi rất khó vì đầu đụng trần giường tầng trên. Qua cách trò chuyện giữa Thy Hương và cô gái giường tầng một, chung phía với Thy Hương, tôi phát hiện hai người là bạn của nhau. Cô gái đi cùng Thy Hương có màu da sậm, khuôn mặt thực sự quê mùa.

Thy Hương đang ngồi cùng giường tầng một với cô bạn.

Tôi lặng lẽ quan sát, vừa nơm nớp sợ Thy Hương phát hiện. Tôi chẳng muốn gặp ai quen trên chuyến tàu. Tôi thích có khoảng thời gian riêng tư nhất trong thời điểm này. Tôi đã làm cả gia đình ngạc nhiên khi quyết không về cùng vợ và hai đứa con trên chuyến bay cũng vì lý do như thế.

- Mày mua gì cho gia đình mà nhiều thế? – cô bạn gái hỏi Thy Hương.

- À, một ít quần áo, bánh kẹo cho mẹ và các em cùng rượu cho ông già.

- Thế mày không sắm sửa riêng gì?

Thy Hương lắc đầu.

- Tao nghe con Liên nói dạo này mày làm ăn được lắm hả?

- Có gì đâu. Cũng đủ ăn như ở xí nghiệp của bây thôi!

- Lương của tụi tao thấp lắm, lại phải tăng ca liên tục, được cái vừa rồi trước sức ép đấu tranh của anh em, ông chủ mới quyết định thưởng cho tháng mười ba đấy. Chỗ làm của mày thế nào?

- À..cũng bình thường!

- Bình thường là sao? Mày làm gì mà bí mật thế?

- Thì cũng như tụi bây thôi, có gì khác đâu!

Tàu bắt đầu khởi hành, chồm lên đằng trước. Tôi nghe rõ tiếng của những chiếc bánh sắt hít vào đường ray.

Tàu chạy trong địa phận thành phố, di chuyển chậm.

- Ì ạch thế này mãi chắc khoảng vài ba ngày nữa mới đến nhà, chán ghê!

Tôi lia mắt nhìn ngoài cửa sổ. Những căn nhà nằm sát đường tàu ngã màu xám xịt. Nếu tôi là những công dân trong những ngôi nhà như thế, tôi mất ngủ kinh niên.

Mười lăm năm trước, tôi từng là một trong những sinh viên nhảy tàu khét tiếng của trường đại học, vào những dịp tết và hè. Ba năm đầu học đại học, xuất phát từ nguyên nhân không tiền. Hai năm cuối đại học, nhảy tàu đối với tôi trở thành một nhu cầu không thể thiếu. Phải nói chính xác là tôi nghiện những chuyến nhảy tàu qua mặt dân soát vé. Một điều rất trùng hợp, gần hai chục chuyến nhảy tàu của tôi đều đúng vào loại tàu chợ, ọp ẹp, hôi, đông người và hàng hóa. Tôi nhớ một cô nhân viên soát vé tên Liễng, có khuôn mặt ốm yếu và hay nhìn nhanh qua tôi rồi quay mặt đi. Cũng có hai lần tôi mơ gặp lại Liễng, trong đó một lần tôi cùng Liễng leo lên xe hoa.

Tôi biết chắc chắn Thy Hương chỉ là tên giả, hoặc là một biệt danh mỹ miều mà các cô cave đặt cho nhau, với nhiều tiện lợi. Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân mà đàn ông như tôi không bao giờ tin chuyện tỉ tê của các cô như Thy Hương trong một không gian đậm đặc tính chất cò kè mua bán.

- Mày còn nhớ thằng Tuấn xoăn không?

- Thằng ngày trước lẽo đẽo theo mày và con Yến đấy phải không? Nhưng mà sao?

- Nó bây giờ khác xưa lắm. Không ai có thể tin một thằng dê gái như nó mà đã là một tỉ phú có tiếng, vợ đẹp như hoa hậu.

- Nó buôn bán gì?

- Tao chẳng biết, nhưng nghe nói nó giàu có nhưng đối xử với cha mẹ nó không ra gì. Mẹ nó buồn quá nên đã chết cách đây nửa năm.

- Chó chết!

Tôi không thích tiếng chửi đổng phát ra từ hai khoé môi duyên dáng của Thy Hương.

- Còn thằng chồng của mày giờ đã có vợ chính thức chưa?

- Hình như chưa. Bây giờ anh chàng ấy gặp toàn chuyện xui xẻo, sống vất vả lắm.

- Đáng đời đồ trăng hoa! Mày còn luyến tiếc nữa làm quái gì?

- Tao tiếc về một chuyện tình yêu trong sáng, thế thôi. Vả lại, dù gì giữa hai chúng tao cũng đã có những năm tháng sống đời vợ chồng.

- Quên đi mày ơi. Đời này đâu thiếu đàn ông.

- Nhưng suốt ngày ngồi trong xí nghiệp, tối về lăn đùng ra nhà trọ mà ngủ say như chết thì lấy đâu ra thời gian để săn sóc bản thân mình huống hồ yêu đương chăm sóc người khác.

- Hiếm gì cách.

- Cách gì?

- Tại sao mày không nghĩ đã đến lúc mình chủ động tìm cách thổ lộ với người mình thích.

- Tao mắc cỡ chết. Được thì không nói gì, còn không độn đầu xuống đất mà muối mặt.

Tôi cho rằng Thy Hương đã có lý khi đưa ra ý kiến người phụ nữ sẽ thắng khi biết cách tiếp cận và chiếm trái tim của người đàn ông. Người đàn ông như tôi chẳng hạn sẽ chẵng thể giữ được tự chủ về tình cảm nếu (lỡ) có người phụ nữ nào bên cạnh ý tứ săn sóc và vỗ về.

Tiếng còi tàu hú vang. Đêm phủ đen cả hai bên con đường núi. Dưới kia là biển.

Tôi đặt câu hỏi, không biết Thy Hương có phát hiện tôi trong toa tàu? Trong những lúc tôi làm các động tác thu xếp hành lý, gối, chăn, xuất trình giấy soát vé, có thể ánh mắt Thy Hương đã lặng lẽ quan sát tôi. Nhưng chắc chắn, Thy Hương không thể phát hiện ra tôi từng gặp cô ấy tại nhà hàng karaoke H.T trong số hàng trăm thậm chí hàng ngàn khách ra vào quán, trong đó có không dưới hàng chục mối ruột của cô ta. Tôi chỉ là một kẻ ghé H.T với cảm xúc dửng dưng, và chưa bao giờ có ý định sở hữu Thy Hương dù chỉ trong tích tắc.

Thời còn nhảy tàu, tôi thích nhất được quan sát ánh trăng chạy đuổi theo đường ray và con tàu, nhất là vào đêm mười ba mười bốn âm lịch hoặc những đêm trăng cuối tháng, vì chính trong những ngày đó, với tôi ánh trăng mang đến thứ ánh sáng lộng lẫy và nguyên chất. Có những đêm tôi đứng ngoài cửa toa tàu, say mê quan sát trăng, suýt bị lộ tẩy bởi nhân viên kiểm soát.

- Anh là nhà thơ?

- Không.

- Anh yêu trăng anh phải yêu thơ.

- Tôi không thuộc nổi một bài thơ nào!

- Nhưng anh là người đầy tâm trạng.

Đó là một cuộc đối thoại duy nhất giữa tôi và cô nhân viên soát vé tên Liễng. Đêm đó rơi vào dịp cuối năm, lần nhảy tàu cuối cùng của tôi. Tôi đang mang trong mình một nỗi nhớ nhung da diết về khoảng thời gian sinh viên mình vừa trôi qua, mà chính trong khoảng thời gian đó, tôi như một kẻ đi trong đêm. Tôi thả hồn vào một tứ thơ phiêu giạt.

Liễng, với tôi, như một ga xép. Còn tôi, sân ga sầm uất.

- Chị mất ngủ?

- Không.

- Chị cô đơn?

- Không. Tôi bình an vì là một công chức bình thường.

- Đặt trong trường hợp tôi là một kẻ vi phạm quy chế nhà tàu, chị xử lý như thế nào?

Liễng nhìn vào đêm. Tôi thấy một ánh sáng chiếu thẳng từ nơi Liễng hòa vào ánh trăng tạo ra một tia khúc xạ màu diệp lục.

Đôi mắt của Liễng không giống Thy Hương. Với tôi, Liễng u uẩn nhiều hơn sự sắc sảo vốn có của Thy Hương. Đó là hai trong số ít ánh mắt đẹp tôi từng gặp, với những tâm trạng hoàn toàn khác nhau.

Tôi thiếp đi lúc nào không rõ. Thấy mình đặt chân đến nhà, ôm hôn đứa con gái nhỏ. Lại gặp mình trong dáng nhếch nhác của kẻ nhảy tàu, phía sau là sự theo đuổi của nhân viên kiểm soát.

Tôi choàng thức dậy vì đoàn tàu thắng bất ngờ. Có nhiều tiếng ồn ào trong toa. Điều bất thường đã xảy ra.

- Chắc có ai đó nhảy tàu.

- Bây giờ bọn chán sống không ít, tự kết liễu cuộc đời nơi đường ray.

- Không phải đâu các bác ơi. Tàu dừng vì để tránh đoàn tàu khác đấy.

Thy Hương và cô bạn gái cũng đã ngồi dậy. Thy Hương leo từ tầng hai xuống tầng một.

- Mày ngủ được không? – giọng Thy Hương.

- Không, gần đến nhà tao nôn nao quá.

- Ừ, tụi mình giống nhau quá. Chuyến về nào cũng vậy.

- Vậy chắc điềm lành để năm nay vui vẻ và đầm ấm.

- Mày giống thầy bói.

- Chính vì thế tao mới có thể biết được mày đang nghĩ gì đấy?

- Gì?

- Thôi, tự khắc mày biết và tự trả lời. Dù gì tụi mình cũng đã lớn và biết suy nghĩ. Tao chỉ sợ một điều, có những việc mình là chưa suy xét kỹ, lỡ bị người khác phát hiện sẽ là một đại họa không chỉ cho chính mình.

Có màu đen chạy qua khuôn mặt Thy Hương.

Bất giác, Thy Hương ôm mặt khóc!

- Mày biết sự thật của tao à?

- Thôi nín đi, mọi người thấy kì chết!

Tiếng khóc Thy Hương rấm rứt.

- Mày hứa là giữ kín cho tao chứ?

- Nhưng với điều kiện mày phải nín và nghe tao nói.

Tôi nằm ép tai vào thành giường, cố nghe cho được tiếng tỉ tê của hai cô gái, nhưng chẳng thu được kết quả gì. Tôi đoán, cô bạn đang tư vấn cho Thy Hương một con đường đi nào đó mang tính lâu dài, hoặc một kế hoạch đối phó với tai họa nào đó sắp diễn ra. Hoặc nếu cô bạn Thy Hương là một nhà tư vấn tài ba, có thể biết kết hợp cả hai cách.

- Có thật là tao nên làm thế không?

- Ngu ơi là ngu, con này. Đã đến nước này mà mày còn lung lạc ý chí. Mày có còn là con Út Lệ khôn ngoan như ngày xưa nữa không?

- Hay là để tao kiếm thêm ít vốn lận lưng rồi thực hiện như lời mày nói cũng đâu phải muộn màng gì. Đời con gái của tao cũng có gì để mất nữa đâu chứ!

- Hừm…đồ…

Đâu đó, tiếng thở của con tàu.

- Thôi…thôi…nín đi. Mày nhìn kìa, thấy gì không? Đẹp quá!

- Trời ơi, trăng!

Một ánh sáng bàng bạc rọi vào toa tàu khi bạn của Thy Hương đẩy tấm cửa sắt của toa tàu lên. Trăng treo!

Tôi ngồi dậy thật nhanh, lia tầm mắt nhìn theo ngón tay trỏ của cô bạn gái Thy Hương. Cây cối, nhà cửa bên ngoài được phủ một lớp sương nhẹ lảng vảng ánh trăng.

- Tuyệt! Lâu quá rồi Út ơi!

- Ừ. Lâu quá rồi tao chẳng biết trăng sao là gì Thơm à.

- Nếu tao nhớ không lầm ngày xưa mày mê trăng lắm mà.

- Mày có khác gì tao đâu.

- Mày còn nhớ cảnh chúng mình từng tắm dưới ánh trăng nơi sông Dâu không?

- Đồ quỷ sứ, dạo đó mắc cỡ muốn chết!

Hai cô gái cười khúc khích.

Tôi leo xuống, đi nhanh ra cửa lên xuống toa tàu.

Tôi va vào một người đang đứng đó từ lúc nào.

Liễng! Đúng là Liễng chứ không phải ai khác!

Đôi mắt Liễng hút vào thứ ánh sáng huyền ảo đang treo lơ lửng ngoài kia. Tôi phát hiện ánh nhìn của Liễng đã sâu và xa hơn ngày xưa.

Sài Gòn – Quảng Ngãi, tháng 11.2005
"Đơn giản nhưng không cẩu thả, Thoải mái nhưng không dễ dãi"
Delete Edit Quote
 
PhiPhi
Thành viên gắn bó

Đăng bài: 174
Xây dựng: 175

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 19/11/2009 09:48
Re: Truyện Ngắn của Tiến Đạt
#post1136
BÊN NGOÀI CĂN PHÒNG SỐ 6 - truyện ngắn của TIẾN ĐẠT

Theo nguyên tắc, cô gái tiếp tân khách sạn không thể tiết lộ tên hai người khách đăng ký phòng số 6. Với kinh nghiệm của mình, cô gái tiếp tân phát hiện ra ngay anh là người đang truy tìm tên người bạn gái của anh đã đến cùng một người đàn ông khác, và đã đăng ký căn phòng số 6.

- Cô thông cảm. Tôi là người nhà cô ấy. Tôi có chuyện rất cần nói chuyện với cô ấy.

Qua điện thoại, giọng cô tiếp tân nhã nhặn:

- Anh thông cảm. Đây là nguyên tắc của khách sạn chúng em. Em không thể giúp gì được cho anh.

- Mẹ cô ấy đang bị bệnh nặng. Tôi muốn nhắn cùng cô ấy – Anh bịa ra nguyên nhân, lớn tiếng cùng cô gái tiếp tân.

- Nếu thế, em sẽ nhắn, nếu cô gái đăng ký phòng số 6 là người thân của anh. Thế anh còn nhắn gì nữa không ạ?

Anh đặt mạnh điện thoại xuống. Lần đầu tiên anh thô lỗ cùng người lạ.

Tiếng kêu thảng thốt của con heo rừng đang bị dính vào bẫy dập vào không gian.

Anh đang ở ngay mép rừng. Chuyến đi không định trước. Cũng tất đơn giản, anh muốn nhìn rõ những gốc cây trăm năm tuổi từng sinh ra và tồn tại trong khu rừng nguyên sinh rộng hàng trăm ngàn hecta nằm dọc theo quốc lộ của một tỉnh miền Đông Nam bộ.

"Em không tin anh đến chỉ vì mục đích nhìn thấy cây" – Trước khi anh lên đường, nàng nói.

"Cũng như anh không thể tin cùng lúc tình cảm em dành trọn vẹn cho cả hai người đàn ông".

"Anh hiểu cho em. Tâm trạng em rối. Em cần những điểm tựa, mặc dù những gì em gởi gắm chưa chắc mang lại cho em cảm xúc bình yên thực sự".

"Anh không phải là người đàn ông không hiểu phụ nữ. Anh cũng không quá tệ hại để muốn giữ trọn cho mình một loài hoa đẹp, mà anh không có khả năng sở hữu suốt đời loài hoa ấy".

"Chúng mình đã đưa ra những nguyên tắc. Anh quên rồi sao?".

"Vấn đề ở đây không phải là những ràng buộc về mặt tinh thần và thể xác. Mấu chốt của vấn đề là tâm linh anh luôn mệt mỏi chỉ vì những suy nghĩ vớ vẩn khi trong đầu anh luôn xuất hiện nụ cười rạng ngời của em khi em cùng người đàn ông khác tại một điểm hẹn riêng tư nào đó".

"Em đã không trọn vẹn khi ở bên anh sao?".

"Không. Em trọn vẹn thực sự. Thậm chí trên cả tuyệt vời! Anh xác nhận".

"Vậy thì chúng ta nên kết thúc chuyện này ở đây. Em sắp thi học kì 1. Bài vở kì này gay go lắm. Em mà không đạt loại giỏi trong kì này, cha em sẽ đặt vấn đề về khoảng thời gian em không có mặt ở nhà trong khi không có tiết học trên giảng đường".

"Lại thêm một người đàn ông thứ hai cản trở chuyện chúng mình nữa à?" Anh ghẹo nàng.

"Cái anh này. Em không đùa à nha!"

Rất nhanh, nàng hoàn thành các thao tác để khoác lại trên thân thể nàng bộ váy màu hồng nhạt có điểm xuyết những đốm chấm màu trắng. Sau khi xong động tác trang điểm nhẹ lại khuôn mặt, xịt nước hoa vào sau ót, nách, đùi, nàng cười rạng rỡ:

"Bai. Hẹn gặp lại. Có gì gọi hoặc nhắn cho em".

Tiếng con heo rừng mắc bẫy vẫn váng lên giữa không gian. Anh phát hiện chú heo này đang đuối dần sức, thể hiện rõ qua âm thanh ngắt khoảng, yếu ớt dần. Anh đoán, chắc anh chàng Khỏe đã đặt bẫy này, cố tìm mồi đãi anh trong chuyến anh đến thăm Khỏe lần đầu tiên.

Anh quen Khỏe trong một chuyến xe xuôi về miền Đông cách đây năm năm. Nếu không có Khỏe, chuyến đó năm chục cây thuốc lá ngoại của anh đã bị các cơ quan chức năng bắt giữ tịch thu tại ngã ba Viễn Sơn. Bị mất năm chục cây thuốc lá, đồng nghĩa anh bị mất trắng vốn, cũng có thể ảnh hưởng đến việc học tập của anh, nếu cơ quan chức năng tịch thu tang vật và báo về trường đại học – nơi anh đang làm luận văn ra trường. Khỏe đứng ra nhận là thuốc của mình, do đơn vị cấp trên gởi về tặng anh em giữ rừng vùng sâu vùng xa!

- Tôi nhìn mặt ông, biết ngay là người tốt chưa gặp thời - Khỏe cười sau khi hai người xuống bến xe chia tay nhau - Lúc nào rảnh, chán thành phố ông ghé về chỗ tôi chơi, tuy hơi xa nhưng có nhiều cái lạ, nếu ông có tâm hồn thơ ca nữa thì sẽ có dịp xuất nhập thành thơ.

Anh nhìn đồng hồ. Đúng ba giờ chiều. Khỏe chưa về.

"Em thích khoảng thời gian giữa buổi chiều anh ạ. Nếu nằm lì trong căn phòng, sau giấc ngủ trưa, em bừng mắt dậy, tâm hồn thư thái lạ thường. Đó cũng chính thời điểm tốt nhất em nhìn nhận ra những vấn đề bao quanh em. Em đã nhận biết anh cũng trong thời điểm này".

"Anh thế nào? Thực dụng và tồi tệ lắm chứ gì?".

"Anh có tất cả những gì mà một người người đàn ông đời thường và lãng mạn nhất trên đời này".

"Giải thích?".

"Anh buồn cười, anh không hiểu chính anh sao? Nếu em nói tất cả suy nghĩ của em về anh, có thể mọi chuyện của chúng ta sẽ có cảm xúc khác, mà em không muốn".

"Đến với anh nhé. Anh rất nhớ em. Phòng số 6 em nhé".

"Chiều nay em bận rồi. Sáng mai em thi môn lịch sử Đảng. Bài vở nhiều lắm anh ạ. Hiểu cho em chứ cưng?".

Những gam màu nàng sử dụng trong thời gian gần đây anh phát hiện mang một tâm trạng tươi hơn, xen lẫn những hoài nghi không chủ đích.

Khỏe vẫn chưa về. Khỏe vác súng vào rừng từ lúc mười hai giờ trưa. Trạm của Khỏe chỉ có hai người thay phiên nhau trực ngày và đêm. Người bạn trực chung với Khỏe mấy hôm nay về quê nằm ở một làng chài cách trạm hai trăm cây số để nhìn tận mắt đứa con gái đầu lòng vừa chào đời.

- Nếu tôi không ghé chơi. Lỡ ông bệnh nặng làm sao?

- Bệnh quái gì. Rừng thương là được.

Anh chưa hỏi Khỏe về gia cảnh. Có thể Khỏe cũng giống anh, tuổi thơ ôm trong lòng mình nhiều hoài bão lớn.

Tuổi thơ của anh là những cánh đồng nhỏ và lớn. Anh có những giấc mơ liên quan đến mùi đất, rơm rạ, cuốc, xẻng, trâu bò, cùng những người nông dân lưng còng.

"Đến năm mười bảy tuổi em chưa thể hình dung được con trâu ngoài đời hình dạng như thế nào, chứ huống hồ chi nói đến việc biết được mùi rơm rạ, mùi đồng đất cùng nụ cười và nước mắt của người nông dân. Em cho rằng đó là một trong những điều thua thiệt của em. Em nghĩ đơn giản, những người đi ra từ cánh đồng đều mang trong lòng mình sự thánh thiện và sức chống chọi mãnh liệt trước những cám dỗ phù phiếm".

"Em cũng không muốn giấu anh, mà cũng chẳng có gì đáng phải giấu cả. Em đã đánh mất trinh tiết của mình trong lần đầu tiên đến với nông thôn. Năm ấy đúng lần sinh nhật thứ mười tám của em. Trường em tổ chức buổi dã ngoại, kết hợp tham quan tìm hiểu đời sống nông thôn và nông dân. Nơi chúng em đến là một làng heo hút nằm ở một tỉnh Trung Nam bộ. Em dẫn theo một người đàn ông thua cha em khoảng mười tuổi. Em gọi là "chú", xưng "cháu". Đây là khoảng thời gian em bắt đầu có cảm tình với ông ấy, khi trực tiếp khám phá sự điềm tĩnh, kiến thức, tất nhiên, có những món quà dễ thương hợp sở thích của em mà ông ấy luôn ưu ái dành cho em trong những dịp sinh nhật, ngày quốc tế phụ nữ, lễ, tết… Em giới thiệu với mọi người trong đoàn đây là chú ruột của em! Nhiều người tin, vì chính tác phong và thái độ "ông chú" đã gây cảm tình với mọi người. Vả lại, bạn bè và cô giáo chủ nhiệm lớp em không thể nào nghi ngờ em và "ông chú" có thể có tình cảm với nhau, khi có sự chênh lệch quá lớn về tuổi tác, vả lại tuổi của em đang trong thời phải chăm chỉ chuyên tâm học tập nhằm đạt được những kết quả tốt nhất, mà đích đến sắp tới là đậu vào trường đại học danh tiếng nhằm chứng tỏ mình và mang lại tiếng thơm cho gia đình".

"Tác nhân đánh mất trinh tiết của em xuất phát từ nông thôn ư?".

"Điều ấy chỉ đúng nếu xét về góc độ không gian. Chung quy, em hiếu kì và mãnh liệt. Thật nực cười, khi đứng trước sự bao la của cánh đồng, sự yên tĩnh đời sống nông thôn, sự lương thiện đến khó ngờ của những người nông dân, em bỗng thấy cuộc sống này quá đáng yêu, và chẳng có gì cần phải e ngại, đối phó cả. Nhưng sau giây phút bước qua trạng thái đàn bà, em đâm nghĩ lẩn quẩn, hay là ông ấy quá từng trải để cho em bộc bạch trước cảm xúc của mình, và ông ấy không có lỗi khi không phải là người chủ động trước, mặc dù chính tình cảm và thái độ của ông ấy tạo cho em sự tin tưởng tuyệt đối khi quyết định một vấn đề không nhỏ liên quan cá nhân em!".

"Đó có phải là lý do chính em lăn xả vào cuộc sống thông qua nhiều trạng thái sống mà từ trước đến nay em xem đó là những điều tối kị, hoặc không thể có ở một cô gái tiểu thư xuất thân từ một gia đình nề nếp như em?"

"Tùy anh".

Anh nhìn đồng hồ đeo tay, đã bốn giờ chiều. Khỏe vẫn chưa về. Anh chưa thể hình dung được anh sẽ như thế nào khi ở trong cái trạm sơ sài và hoang vắng nằm cạnh bìa rừng này trong một đêm đen. Nếu Nàng có bên cạnh, mọi chuyện sẽ khác.

Đêm qua, sau khi ăn cơm xong, ngồi uống trà hút thuốc, Khỏe bộc bạch:

- Thỉnh thoảng mình nhớ không khí thành phố lắm, nhưng nếu quay trở lại thành phố khoảng một tuần tinh thần mình có vấn đề.

- Thành phố từng vùi dập ông đến thế à?

Khỏe cười, nụ cười trẻ thơ:

- Thật ra, từ nhỏ đến lớn mình không quan trọng hóa vấn đề gì cả. Mình cũng là người của thành phố, lớn lên ở thành phố, không hiểu sao chỉ thích sống trọn cuộc đời nơi thâm sơn cùng tận này. Có một điều, tôi nói ông cũng chẳng tin, nhưng thật, ấy là mình có tâm trạng rất sợ chết!

- Sao thế?

- Mình cho rằng cái chết cực kì vô nghĩa nếu mình vẫn luôn là người lạc quan, và cảm thấy có ích, ít ra đối với cá nhân mình.

Anh đem chuyện Nàng kể cho Khỏe nghe.

- Tôi cũng chẳng rành lắm chuyện đàn bà con gái. Nhưng cô gái ấy có nhiều điểm ngồ ngộ. Yêu được mấy cô như thế chắc chúng ta có nhiều tâm trạng, và cần bản lĩnh cao độ.

- Đàn ông với nhau tôi hỏi thật, ông đã yêu và từng ngủ với bao nhiêu người phụ nữ rồi?

- Tôi cũng chẳng có quái gì giấu ông cả. Năm nay ba mươi hai tuổi, đã yêu đương sáu cuộc, nhưng tôi chưa bao giờ ái ân với người nào cả. Tôi cũng thèm khát lắm chứ! Có lẽ chính vì thế mà có người đã không đọc được tình cảm thật của tôi ông ạ.

"Em như người mù dò đường trong sa mạc, sau khi chính thức quan hệ tình cảm và thân xác cùng người tình lớn hơn em gần hai mươi tuổi. Không thể gọi ông ấy già, mà vì em còn quá trẻ. Chính trong giai đoạn này, em chợt nhớ đến từ cửa miệng có lần anh nói "lên bờ xuống ruộng" khi anh đề cập đến con đường sự nghiệp của anh. Tình yêu của em cũng tương tự. Em lao vào cuộc chơi, không toan tính. Một tuần ít nhất hai lần chúng em gặp nhau, địa điểm thường là một khách sạn mini, thậm chí nhà trọ bất kì nào đó. Chúng em cần địa điểm chứ chẳng để ý đến không gian cùng các trang thiết bị trong phòng. Đa phần các cuộc hò hẹn này do em chủ động, tất nhiên bằng sự gợi ý tinh tế của phái nữ. Mục đích cao nhất của em gặp người tình không vì sự mặn nồng ân ái. Với em quan trọng là có người và có không gian để em nói và truy tìm những câu hỏi đã và đang chất chứa trong đầu của mình, như em đặt câu hỏi tại sao chính phủ Mỹ lại căm ghét ông Saddam Hussein, vì sao ở Việt Nam cha mẹ không nói chuyện tâm sinh lý với con cái khi con cái đến tuổi trưởng thành, vì sao thầy em giảng trên giảng đường câu gì, bên dưới sinh viên ghi chép chăm chú câu đó, hoặc vì sao nhiều người nói những chuẩn mực đạo đức ngày càng xuống cấp… hoặc em có thói quen chửi đổng trước mặt người tình khi em không đồng ý chuyện gì đó, mà điều này trong cuộc sống bình thường em không thể bộc lộ".

Anh vẫn còn cảm giác bồn chồn lần đầu tiên hẹn nàng tại căn phòng số 6. Không phải lần đầu anh nằm chờ người tình, nhưng lần đầu anh linh cảm đằng sau hẹn hò sẽ có những chuyện bất ngờ liên quan hai người.

- Tại sao anh không chọn số 5 hoặc số 7, hoặc số nào khác mà phải là số 6? – Nhiều lần sau đó nàng gặng hỏi anh.

- Đây chỉ là sự tình cờ ngẫu nhiên em ạ – Anh luôn trả lời nàng như thế. Sau câu trả lời của anh, cả hai lao ào ạt vào nhau, vồ vập, mơn trớn nhau cho đến khi toàn thân ướt đẫm, hơi thở đứt khoảng mới chịu buông.

Anh không thể nói với nàng để sở hữu căn phòng số 6 khi hai hò hẹn, anh phải chịu chi thêm "lệ phí" cho cô gái tiếp tân khoảng hai mươi tuổi có nụ cười răng khểnh rất duyên. Cũng chính cô gái có chiếc răng khểnh ấy đã luôn có những nụ cười thật ý nhị khi anh làm thủ tục trả phòng.

Căn phòng số 6 không hoa, không tủ lạnh, chỉ có chiếc máy lạnh cũ kỹ khi khởi động tiếng kêu như người bệnh thập tử nhất sinh. Cửa sổ đóng im lìm. Mở cửa sổ, bên ngoài là phiên chợ buôn bán dọc đường chỉ đông người từ lúc sáu giờ đến mười giờ sáng. Nhiều khi, trong sự tĩnh lặng căn phòng, cả hai nghe rõ từng tiếng chửi bới tục tĩu đời thường vọng vào.

"Thuở nhỏ, em rất chói tai khi nghe những lời to tiếng từ người khác".

"Anh sinh ra và lớn lên trong một môi trường phức tạp. Anh không ngạc nhiên khi hai người hôm nay là bạn ngày mai quay mặt".

"Càng lúc em càng khám phá ra nhiều điều thú vị. Em đang khác hàng ngày, mặc dù cảm quan của em về cuộc sống không có nhiều thay đổi đột ngột. Em vẫn tin tưởng tuyệt đối ở góc tốt của mọi người. Cũng như với ông ấy, mặc dù thực tâm em càng lúc càng thấy có khoảng cách trong cách nghĩ, cách sống, nhưng em vẫn luôn tin rằng ông ấy sẽ là người chồng tốt của em".

"Nhưng ông ấy còn vợ, con?".

"Đó là chuyện của ông ấy. Ông ấy phải tự giải quyết nếu muốn gắn chặt với em. Mà thôi, em đang là tỉ phú thời gian, cũng chưa chắc em đã giữ mãi tình cảm tốt đẹp của em cho ông ấy cho đến khi em quyết định lập gia đình".

Đồng hồ đeo tay anh vừa đúng ba giờ bốn mươi hai phút hai mươi bảy giây. Vẫn chưa thấy bóng dáng Khỏe trở về. Bên ngoài, những giọt nắng vừa len qua những tán cây đổ dài về hướng tây. Trời ít gió. Trong phòng nhiệt độ tăng lên. Anh ra trước hiên trạm, dõi về hướng trưa nay Khỏe vác súng vào rừng. Tầm mắt anh nhìn chỉ khoảng năm mươi mét, con đường đã quẹo sang hướng tây nam. Hai bên đường, cây cối um tùm. Trước khi đi Khỏe không nhắn gì với anh, chỉ nói một câu: "Ông nằm nhà chờ tôi vài tiếng đồng hồ. Mùa này tụi nó hoành hành dữ lắm". Anh không rõ "tụi nó" Khỏe ám chỉ con người có hành vi phá rừng nguyên sinh nằm trong danh mục cấm của Nhà nước hay loài thú hoang hung tợn.

- H..u..ú..

Tiếng của anh lọt thỏm trong những bụi cây ven trạm, không thể truyền âm đập vào đá núi như anh đã từng biết theo nguyên lý truyền âm thanh anh đã từng học trong nhà trường.

- K..h..o..e..ẻ..o..ơ…i!

Anh bồn chồn. Nếu Khỏe không trở lại, đêm nay anh không thể một mình nằm trong trạm gác vắng vẻ và anh linh cảm có nhiều bất trắc này được. Vả lại, anh là người rất sợ những tiếng động lạ phát ra trong đêm. Nếu Khỏe trở về phát hiện anh đã bỏ đi, nếu sau này có cơ duyên gặp lần nữa, anh sẽ nói nguyên nhân anh phải trở lại thành phố truy tìm cho được nỗi nghi ngờ của anh về sự xuất hiện của Nàng và người đàn ông trong căn phòng số 6 mà trưa nay đã xuất hiện thường trực trong giấc ngủ chập chờn của anh. Đó là một lời giải thích làm anh tạm hài lòng.

Anh nhanh chóng thu xếp hành lý. Cũng chẳng có gì ngoài hai bộ quần áo và những thứ vật dụng cá nhân khác, cùng chiếc điện thoại anh luôn mang theo trong người, kể cả khi anh ngủ. Hộp thư tin nhắn của anh trống rỗng.

Anh lao nhanh ra con đường đất phía trước trạm. Anh đi như chạy. Anh phải nhanh chóng vượt qua một cây số đường dốc để ra đến khu dân cư, từ đó tìm phương tiện để ra quốc lộ cách khu dân cư khoảng năm cây số để đón xe về thành phố, hoặc có thể tá túc trong một nhà dân nào đó bất kì.

Toàn thân anh toát mồ hôi khi phát hiện ngay trong khúc quẹo con đường vào trạm một xác người đang nằm co quắp, đẫm máu sẫm màu.

- Khỏe! Sao thế?

Tiếng kêu anh ngỡ heo rừng lúc nãy là những tiếng vọng cuối.

Anh chúc đầu xuống mặt đất đã bị biến dạng vì những va đập.

Anh chưa bao giờ hình dung một người đàn ông tắt thở khi bên cạnh không có tiếng nấc của người đàn bà.

Sài Gòn, 2005
"Đơn giản nhưng không cẩu thả, Thoải mái nhưng không dễ dãi"
Delete Edit Quote
 
PhiPhi
Thành viên gắn bó

Đăng bài: 174
Xây dựng: 175

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 24/11/2009 18:10
Re: Truyện Ngắn của Tiến Đạt
#post1308
Tội lỗi tự nhiên - Truyện Ngắn Của Tiến Đạt

Cho đến trước khi bị ngọn lửa táp trọn khuôn mặt, anh sực nhớ nụ cười ngây ngô của cô bé bước chân vào lớp 1.“Anh cũng cần phải cứng cõi để công nhận một điều nhiều khi chúng ta không hòan toàn thuộc về nhau. Thậm chí chúng ta có những suy nghĩ về nhau tồi tệ. Như anh từng gọi thầm em là gái bao. Em cũng từng nghĩ rằng anh là thằng dại gái đến mê muội”

Anh ngồi quán nước trước cổng trường, chờ nàng hoàn tất hai tiết lịch sử triết học Tây phương. Nàng vào lớp lúc chín giờ.

Nửa tháng nay anh không gặp nàng. Anh ngưng làm tình với nàng.

Anh không muốn nàng nhìn thấy sự khó thở toát ra từ anh, từ sau tai nạn của thằng cháu trai. Nó đã bỏ lại tuổi trẻ và hoài bão của mình tại một nơi không tên tuổi. Một thanh niên có đầy đủ tố chất để thành đạt tại trung tâm thành phố lớn, nhưng quyết định chọn nghề bảo vệ sức tàn phá của bão biển rồi bỏ mạng sau cơn bão số 5.

“Em hoài nghi những người đồng trang lứa với mình sống lý tưởng?”.

“Anh thừa biết em đang nghĩ gì”.

Trong tận sâu thẳm anh, nàng hiện thân nhiều cung bậc.

Anh hoài nghi thời gian mình đã trôi qua với những cuộc tình đọng lại cảm giác vui trong khoảnh khắc. Anh cần một điều gì đó ở những cô gái anh yêu, nhưng anh chưa thể hình dung đầy đủ anh khốn khổ như thế nào nếu anh chung sống lâu dài với họ, chung đụng với họ hàng ngày với bao lo toan bề bộn.

Anh cũng chẳng thể hình dung được anh phải như thế nào nếu làm một người cha của một đứa trẻ với nàng.

Anh định nghĩa sự chung thủy chỉ là một sự gắn kết hai người khác giới trong một môi trường và không gian nhất định, còn khi buông nhau ra hai người có quyền tìm sự thuỷ chung với người khác. Nhưng chính anh không chịu được cảm giác bị lừa tình.

Anh cần nàng?

Anh yêu nàng?

Anh đặt ra hàng loạt câu hỏi như thế, để rồi anh tự nhủ khoảng thời gian này anh cần làm điều gì đó chỉ để nàng hiểu rằng anh làm vì nàng.

Anh có thời gian đi băng qua cánh đồng ngút ngàn, thơm lừng mùi lúa chín. Anh đi trong sáu tiếng đồng hồ, không ngừng. Rốt cuộc anh cũng không đi hết cánh đồng như anh dự định, mặc dù chỉ cần mười lăm phút nữa anh sẽ băng qua cánh đồng để đến con đường lộ lớn dẫn đến thị trấn Quan Du.

Anh quay trở lại nơi xuất phát.

Anh không muốn mình đánh mất ý nghĩ chưa khám phá hết cánh đồng Cò Lát. Năm đó anh mười lăm tuổi, nung nấu trong lòng tình yêu đối với người con gái lớn hơn anh mười ba tuổi. Anh muốn cô gái suốt ngày (kể cả trong giấc ngủ) nghĩ về anh, không phải thằng thiếu niên bắt đầu lớn tập tành nhả khói thuốc qua lỗ mũi sau khi nắn mình rít một hơi thật dài. Ngày người con gái chính thức về nhà chồng, anh khóc vật vã rồi nằm ngủ một giấc say hai ngày liên tục. Thức dậy anh cảm thấy người nhẹ hẫng, đi đứng khoan thai, ăn nói điềm đạm, khúc chiết.

Tám năm sau, anh gặp lại người con gái năm xưa. Cô ấy đã có hai đứa con gái và một thằng con trai, đứa lớn nhất bảy tuổi, đứa nhỏ nhất chưa tròn một tuổi. Cô đứng giữa phiên chợ quê hẻo lánh với nghề buôn gà. Anh chủ động đến gặp cô mặc dù cô cố tình che cụp nón xuống khuôn mặt đã có nếp nhăn và làn da sậm đen.

“Anh nghĩ em bình an”.

“Ông về lúc nào? Chuyện ngày trước tôi không nhớ gì nữa”.

“Anh vẫn nuôi hy vọng em không nhìn tôi bằng ánh mắt của người đàn bà với thằng trẻ con thèm được yêu thương và chăm sóc”.

“Tôi không dám. Phận tôi không thể leo cao được. Ông hiểu cho!”.

Phần vì phiên chợ đông người đang dồn mắt vào hai người, phần vì cô buột miệng “Chồng tôi không chấp nhận việc nói chuyện thân mật với người đàn ông khác” nên sau khi hỏi qua loa gia cảnh của cô, anh lách người đi về phía cổng chợ.

Một người đàn bà đẹp già trước tuổi mua đi bán lại những con gà nhằm cáng đáng gia đình liệu có hợp lý lắm không khi nàng vẫn còn có thể có những sự lựa chọn khác mang lại sự thay đổi, ít lắm là sự chuyển biến tích cực về mặt vật chất. Nàng chết nhạt với những ý nghĩ quẩn quanh chén cơm manh áo của những đứa con và tay chồng nông dân không biết đọc được ý nghĩ của đàn bà. Anh kết luận những điều này.

Có ba trạng thái thường xuất hiện khi người đàn ông khi yêu. Một, anh ta chẳng hiểu gì về phụ nữ. Hai, anh ta ngộ nhận tình cảm của phụ nữ. Ba, anh ta muốn chiếm đoạt cô ta.

Anh ở đâu trong những mối tình của mình khi anh mặc nhiên dan díu và chung đụng công khai với nhiều người, cùng việc buông lỏng tất cả khi yêu?

Cấp bậc cao nhất của cha anh trong ba mươi năm lăn lộn chiến trường là đại đội trưởng, hàm thiếu tá. Giải ngũ, ông thích được lính cũ thỉnh thoảng đến thăm gọi ông tướng.

Cha mẹ anh lần lượt sáng tạo năm tác phẩm ưng ý nhất của họ, mặc dù để những tác phẩm này tồn tại họ phải quần quật ngoài vườn, đồng ruộng và giữa chợ. Chưa lần nào năm tác phẩm trong gia đình nghe lời qua tiếng lại của hai tác giả.

Ông nội anh - một thời bị đem đấu tố trong cuộc cách mạng ruộng đất, hiện thân của sự minh triết và sáng suốt nhất trong gia đình bốn thế hệ, luôn đưa ra những nhận xét khá nhẹ nhàng trong mối quan hệ giữa hai người khác giới. Ông không bao giờ gọi đó là tình yêu. Chữ ông dùng “ràng buộc nhau trong những tình cảm đan chéo không có bắt đầu và kết thúc. Thằng nào giỏi chấp nhận những xung khắc là kẻ chiến thắng”.

Bà cố anh - năm chín mươi bảy tuổi có thể gọi “anh yêu” trong những ngày giỗ của người chồng quá cố. Theo bà, tình yêu chỉ đủ khi người chồng biết đem cơm, cá, rau, những thứ linh tinh khác có ích cho bữa ăn và những trang trải vừa đủ cho gia đình, điều không thể thiếu là “đàn ông phải gãi đúng chỗ ngứa của đàn bà” - nguyên văn lời bà cố.

“Con không đủ can đảm nói thời trai trẻ cha mẹ có những phút giây quyết liệt nhất nói với nhau rằng sống được với nhau vì tình yêu xuất phát từ bữa ăn đạm bạc trong gia đình” - Ông nội nói với bà cố anh.

“Tao già rồi, lẩm ca lẩm cẩm, chẳng hiểu mày định nói gì. Nhưng thực tế việc tao và cha mày chung sống với nhau được trên sáu mươi năm mày có thể suy ra vấn đề” - Bà cố nói.

“Con không quan tâm chuyện của cha và bà. Cái con cần nhất lúc này là làm thế nào để những người thân trong gia đình gắn kết nhau suốt đời mà không để xảy ra những trận cãi vả” - Cha anh xen vào.

“Chuyện đó không khó lắm nếu chúng ta đã trải qua những nhục nhã ê chề” - Mẹ anh nói bâng quơ.

“Những người như vậy tao gọi thầy tu” - Bà cố bình luận.

Câu chuyện dừng lại khi loa phóng thanh hợp tác xã đọc danh sách những gia đình còn nợ lúa kỳ hè thu năm ngoái. Anh nghe phát thanh viên tên Quảng đọc tên gia đình anh gần cuối danh sách với số lúa còn nợ một tấn hai tạ ba chục ký lô.

Năm mười bảy tuổi suốt ngày anh đến thư viện huyện sưu tầm những câu danh ngôn tình yêu của các bậc vĩ nhân. Trong các định nghĩa của các nhà khoa học, chính khách, nhiều nhất là văn nghệ sĩ, có cả giới thầy tu, anh thấy lời nào cũng đúng, nhưng chẳng có ai định nghĩa được tình cảm của anh dành cho người khác giới.

Sau chuyến công tác nước ngoài dài ngày về, cơ thể anh có cảm giác như bị đóng băng. Có một điều gì đó đè nặng lên những suy tư càng không tìm lối ra. Có thật sự anh đã hóa thạch trước những biến động của tạo vật và nhân sinh? Cả trong suy nghĩ về nàng.

“Em sẽ không giữ mãi những cảm xúc của hai chúng ta. Nó không phải đồ vật dễ đánh cắp hay con vật có thể chạy đi. Nó có đời sống và tuổi thọ riêng. Nó là tình yêu của em, lựa chọn của em nhưng không phải chính em sở hữu. Chính nó phải giữ em”.

Anh không nhớ rõ nàng đã nói với anh những lời như thế tự bao giờ. Ẩn sâu sự bộc bạch của nàng là điều gì, anh mù tịt và cũng không để tâm đến.

Những buổi sáng anh có thói quen lái xe đến một quán cà phê vỉa hè nhâm nhi ly đen đọc ngấu nghiến những tin tức nóng hổi về các vụ tham nhũng tiền tỉ, những vụ tình ái luôn liên quan đến tiền bạc, danh vọng của các người mẫu, ca sĩ, nghệ sĩ, những vụ án cướp tiệm vàng diễn ra giữa ban ngày tại những khu phố đông dân cư. Anh đọc nốt những tin tức viết ca tụng các doanh nghiệp mà anh biết chắc rằng sự xác thực trong các bài viết ấy là rất ít. Họ đang tự làm đĩ.

“Cái anh và em thiếu là sự chân thật trong cuộc tình. Em suy nghĩ rất lâu để nói với anh điều này. Em tin anh hiểu”.

Anh ôm chặt nàng. Anh đang đuổi bắt một con bướm đêm trong vườn hoang. Con bướm chạy trốn một cơn mưa xuống đổ ập xuống khu vườn. Chỉ còn một lối duy nhất là mái hiên trong khu biệt thự cũ kỹ có khả năng đổ ập xuống bất cứ lúc nào. Buớm bay loanh quanh. Bóng đêm chìm ngập sâu hơn. Gió thổi tứ hướng. Giông ầm ào. Bước chạy rầm rập thở đứt khoảng của ai đó. Một nhúm tóc rơi đậu trên cánh bướm đang sắp kiệt sức.

Một tay anh nhặt sợi tóc, tay kia cầm cánh bướm ũ rũ. Sợi tóc rơi nhanh khỏi tay anh. Trong bóng đêm anh không thể hình dung đó là sợi tóc thuộc giới tính nào. Chắc chắn không phải của nàng, vì những sợi tóc nàng luôn tỏa ra mùi hương quen thuộc, ngai ngái mùi hoa thiên lý nhuốm sương.

Anh lên cơn sốt khi hình dung một ngày bị quên lãng.

Cuộc hẹn đầu tiên giữa anh và nàng không kém kịch tính. Anh lái xe đến điểm hẹn vừa đọc tin nhắn. Thay vì nàng đợi trước hồ bơi trung tâm quận, nàng đổi sang ngã tư trước cửa nhà bảo tàng thành phố. Anh cho xe tăng tốc chạy ào qua các con đường đông nghẹt người đêm cuối tuần. Nàng lại đổi địa điểm trước cửa nhà hát thành phố.

Nàng ngồi trước bồn hoa, bóng tối bao trùm tấm lưng đang ngồi khum và cặp chân dài duỗi thẳng. Trên vai nàng khoác chiếc túi xách nhỏ có đính một con bướm vàng. Trên tay nàng chiếc điện thoại đang nhấp nháy.

Địa điểm nàng giao hẹn phải kín đáo và ít ánh sáng. Đó cũng là điều anh cần.

Lúc cả hai đưa chứng minh nhân dân cho tiếp tân, cô nhân viên nhìn độ tuổi chênh lệch giữa hai người, ngước nhìn anh với nụ cười thật sự kín đáo.

Đêm đó, do quá xúc động, anh làm nàng thất vọng. Nàng cười.

“Em cho anh nợ. Nhưng phải nhớ trả bài cho em chứ không phải…”

“Đồ quỷ!”.

“Anh là thiên thần giết người không gớm tay thì có!”.

“Anh bẻ mũi em bây giờ”.

“Bo bo xì, em thách anh đó!”.

Anh ơi, thằng cu cân nặng 3,9kg làm em phải mổ, giống mặt xấu anh như đúc. Đang khóc loe ngoe ghét lắm. Hình như nó réo gọi anh.

“Ai nhắn tin giờ này anh? Chị?”.

“À, mấy thằng bạn xỉn nhắn bậy bạ”.

“Em xem đi. Em chưa biết chuyện đàn ông các anh “bà tám” như thế nào. Năn nỉ mà”.

“Anh lỡ tay xóa rồi”.

Anh lột mảnh lụa cuối cùng vướng trên da nàng.

“Nhột quá anh”.

Anh chúc mũi thẳng xuống tâm bão. Mạnh mẽ. Cuồng nhiệt. Quyết liệt.

“Anh đúng là đồ quỷ hiện nguyên hình. Ghét ghê!”.

Vùng tâm bão lặng gió. Không gian lãng dần. Có thể nghe rõ tiếng muỗi đập cánh trong chiếc đèn đang rọi tia vàng nhợt.

“Anh đưa em mượn điện thoại. Nếu không em lột da anh bây giờ!”.

“Anh đã bảo xóa là xóa. Em là gì kiểm tra anh?”.

“Là… là sếp anh giờ này được chưa?”.

“Thôi, đừng đùa, chuẩn bị về. Lát nữa anh có việc”.

“Giờ này mẹ em khóa cửa rồi. Em không biết đi đâu”.

“Anh phải làm bảng báo cáo sáng mai chi bộ họp kiểm điểm với các sếp lớn mới vừa vào”.

“Sao lúc chiều anh nói kể từ giờ phút này dẹp bỏ tất cả”.

“Quên”.

“Đưa điện thoại em coi”.

“Đã bảo là không được. Thôi, hôm khác anh đền”.

“Không cần”.

“Thôi mà”.

“Đã nói không cần là không cần. Anh thích về trước, nhớ thanh toán tiền phòng, có thể chia đôi”.

“Đâu đến nỗi thế. À quên, anh có thằng bạn gởi tặng thẻ điện thoại, anh không xài, em giữ đi”.

“Đã nói không cần”.

“Chín giờ sáng mai anh đến trường đón em”.

Sau khi vào phòng tắm vặn vòi sen nước xối xả, kì cọ toàn thân, anh bước ra, vào buồng cúi xuống hôn lên má thằng bé.

“Anh thấy nó giống anh không?”

“Tất nhiên rồi em, nhất là nụ cười và ánh mắt. Giống em cái trán và cặp lông mày hình lá liễu. Con trai mà lông mày hình lá liễu thì…”.

“Ý anh nói yếu đuối chứ gì. Không dám con này yếu đuối đâu nghen. Coi chừng cọp cái xổ chuồng lúc nào không cảnh giác kịp thì nguy à nha”.

“Anh chấp cả hai mẹ con”.

“Chính anh nói chứ em không mớm cung. Để rồi anh xem linh ứng của hai mẹ con em”.

“Nói gì thì nói anh vẫn thích con hơn thích… Hê hê”.

“Vậy là không còn biết cảm ơn người mang nặng đẻ đau ra nó chứ gì. Đàn ông gì mà xấu tính thí mồ”.

“Ơn này biết bao giờ trả cho xong đây ta!”.

“Biết suy nghĩ vậy là mẹ nó hạnh phúc lắm rồi đó”.

Anh tiếp tục hôn lên má thằng bé. Nó giương mắt nhìn thẳng anh. Anh quay nhanh đi, khi phát hiện trong ánh mắt thằng bé có khói.

“Anh bật máy lạnh 16 độ mà vẫn nghe hầm hập. Anh có thấy căn phòng của mình dạo này bức bối như thiếu khí không”.

“Có chuyện đó thật sao. Anh thấy nhiệt độ như thế này có phần lạnh con chúng mình. Để anh điều chỉnh nhiệt độ hai mươi lăm là vừa. Tốt nhất chúng ta mở cửa sổ để đón khí trời và gió thiên nhiên”.

“Anh nhắc làm em nhớ lúc tuổi thơ được cha dẫn về ngoại ô thăm nội hít thở gió mát từ khu vườn yên tĩnh khoái cảm biết bao. Anh sướng hơn em nhiều vì anh có tuổi thơ làng quê. Thằng cu nhà mình chắc không được như anh”.

“Em tưởng quê vui lắm sao. Cực chẳng đã. Anh và mọi người bỏ quê cũng vì không chịu được không khí tù túng. Thằng cu không thể chôn chặt cuộc đời ở đó”.

“Chuyện đó từ từ tính cũng đuợc, nhưng em vẫn muốn con mình có tuổi thơ nông thôn”.

“Em đừng quên gia đình anh có những người mang trong mình gen ảo tưởng. Anh không muốn thằng cu sinh ra và lớn lên sống toàn ý nghĩ viển vông khác người”.

Thành phố vào mùa mưa sớm hơn năm ngoái nửa tháng. Những con đường tiếp tục chìm trong nước mỗi khi chiều xuống. Anh ghét nhất những cơn mưa phùn.

“Em ngược lại. Buổi chiều từ cửa sổ giảng đường ngắm mưa phùn lòng mình thanh thản lạ kì. Nhiều bài thơ của em có hồn nhờ khung cảnh này. Em chết mất nếu không có những cơn mưa phùn. Mẹ em thời thiếu nữ cũng yêu những cơn mưa phùn. Mẹ em đã có những kỷ niệm yêu thương với người đàn ông dưới những cơn mưa phùn”.

“Mẹ em thời con gái chắc đẹp lắm”.

“Hoa khôi khoa văn đó anh. Nhiều công tử và các quan chức chết mê chết mệt cô sinh viên có thân hình gợi cảm và ánh mắt lá răm”.

“Những vị đó thế hệ 8x các em bây giờ gọi là..”

“Đại gia. Như anh chẳng hạn. Hì hì”.

“Anh là đại giả hoặc đại già thì đúng hơn”.

“Đừng hạ mình như thế chứ cưng. Đàn ông tứ thập thành đạt như anh đang là mốt của các em chân dài”.

“Chân em cũng dài”.

“Và đầu em không ngắn là được”.

“Anh biết chứ. Anh đã gọi em là sư muội đại cô nương rồi còn gì”.

“Em ghét các trò kiếm hiệp ba xu. Toàn bọn múa kiếm suốt ngày lang bạt kì hồ đánh đấm nhạt thết”.

“Nhà văn xây dựng hình tượng nhân vật đều muốn truyền đạt thông điệp nào đó về xã hội chứ em”.

“Em không cần biết. Em chỉ biết bọn kiếm khách vô tích sự. Anh thử nghĩ coi, suốt ngày vác kiếm đi lang bạt từ ngày này sang ngày khác từ nơi này sáng nơi khác nhưng chẳng biết làm gì có tiền để nuôi cái miệng thì làm được trò trống gì cho ra hồn, hoặc bọn họ làm cái bang ngửa tay xin bố thí kẻ khác. Tởm”.

“Ba em chắc là một người đàn ông cực kỳ thông minh và tháo vát”.

“Nhưng chắc không bằng anh, dù ba em chỉ hơn anh một tuổi. Em đang nghĩ, nếu anh gặp ba em mà ba em biết chuyện hai chúng ta không biết hai người xưng hô như thế nào”.

“Anh gọi ba xưng con. Đơn giản như uống ly cà phê sáng”.

“Xì. Dám không?”

“Anh có kinh nghiệm đầy mình”.

“Nè, coi chừng hổ cái này nghen”.

Mưa phùn tiếp tục rơi bên ngoài. Có tiếng gõ cửa.

“Có khi nào anh nghĩ người quen đến tìm tụi mình không?”

“Chắc là nhân viên dọn phòng. Nhớ khi về em nhắc anh gởi lại trong phòng cho họ tiền bo”.

“Có cần thiết không?”.

Tiếng gõ cửa tiếp tục.

“Để lần sau họ có cảm tình với mình. Để anh ra mở cửa xem sao”.

“Xong vào nhanh uống em nghen”.

“Ghê!”.

“Anh nói thì hay lắm”.

Anh mở he hé cửa. Không có ai. Anh mở hai phần ba cánh cửa. Vẫn không có ai. Anh dứt khoát mở toàn bộ cánh cửa. Chỉ nghe văng vẳng tiếng trẻ con khóc.

“Anh nghe có tiếng trẻ khóc”.

“Nơi này toàn những khách như tụi mình chứ làm gì có ai ngu dại dắt trẻ con vào”.

“Nhưng rõ ràng anh nghe có tiếng trẻ khóc”.

“Anh nhắn tin cho ai đó?”

“Bạn anh. Hỏi thăm nó đã lấy bằng thạc sĩ bên Úc xong chưa!”.

“Bạn anh trả lời rồi đó. Anh đọc cho em nghe với”

Anh ơi, từ sáu giờ đến giờ cu ngủ ngoan lắm, không khóc một tiếng nào. Cu uống hết bình sữa. Anh thấy cu ngoan không? Đêm nay anh tiếp khách đến mấy giờ? Nhớ đừng uống nhiều nghen. Em và cu nhớ anh.

“Nó nói hai tháng nữa mới xong. Học suốt đời đâm ra ngộ chữ, rượu không mà đàn bà càng không”.

“Người như vậy nếu làm cấp phó cho anh anh nhận không?”.

“Chuyện nhân sự tổ chức đoàn thể lo là chính. Vấn đề bất thành văn đầu tiên phải có thẻ đỏ. Nhưng nếu anh là ông chủ, anh không nhận”.

“Bây giờ em không lạ gì tiêu chí làm phó cho anh”.

“Nói đúng anh thưởng một năm ăn phở Pasteur”.

“Rượu, điếu đóm và đàn bà”.

“Anh không có ý kiến, nhưng anh chịu chung cho em nửa năm ăn phở”.

“Không lẽ em ăn một mình”.

“Thì em rủ tụi con Hương Hàn Quốc con Quyên Hồng Kông”.

“Em cắt dây tụi nó rồi. Em chán tụi con gái suốt ngày nằm một chỗ rồi xách giỏ shopping, spa, đàn đúm”.

“Em thay đổi?”.

“Em đang muốn làm một người đàn bà có cuộc sống rất bình thường. Tám giờ hành chính, chiều tạt ngang chợ mua rau tôm cá thịt về cơm nước cho chồng con”.

“Chuyện chị ở nhà anh tính chưa xong”.

“Em không khuyên anh bỏ chị. Nhưng em nhắc lại anh một nguyên tắc, nếu anh có con chúng ta bái bai”.

“Tại sao em không nói rõ nguyên nhân”.

“Mọi chuyện riêng tư của em anh đã biết gần như toàn bộ. Riêng chuyện đó là khoảng trời của em”.

“…”.

“Nè, sao hôm nay anh không uống?”.

Anh quỳ xuống đống tã lót của thằng bé, hít hít mũi.

“Để con ngủ, anh. Nó mà biết anh kiểu này chắc nó thương ba suốt đời”.

Anh tiếp tục sục sâu mũi vào đống tã lót.

“Nghe em đi anh. Anh tắm rửa đi, ngủ sớm mai còn đi làm. Để em giữ con”.

Thằng bé mở mắt, nhìn anh như thôi miên. Anh biết nó đang định nói điều gì.

Ba giờ sáng, đang nằm co quắp anh nhảy dựng người lên như bị ai từ dưới đất nâng bổng người.

“Trời ơi, anh vui gì mà rỡn mỡ quá vậy, để con ngủ, anh. Hay mấy tháng nay em thế này nên anh thiếu thốn. Tội nghiệp chồng tôi chưa”.

Ngoài trời chuyển gió.

“Bắt đầu vào mùa mưa rồi hả anh? Đi làm anh nhớ phải mang theo áo ấm”.

“Ừ”.

“Sáng mai cô Tám ghé tặng cho cu thùng sữa. Anh nhớ nhắc chị Tư lấy hai phần ba gởi cho con bé dì Bảy. Sữa nhà mình còn nhiều lắm. Tội con bé dì Bảy thiếu thốn đủ thứ”.

“Anh biết”.

“À, em định đổi lại tên cu là Vạn. Anh thấy được không?”.

“Giữ lại tên như hôm trước hay hơn chứ em”.

“Nhưng em vẫn thích có gì đó rõ ràng hơn là việc chúng ta đặt tên con có vẻ trung tính quá”.

“Thì tùy em”.

“Nhưng anh đồng ý mới được”.

“Ừ, chắc chắn”.

“Cảm ơn chồng yêu quý”.

Năm ba mươi chín tuổi, khoảng thời gian tưởng chừng chiếc ghế cao nhất tại cơ quan vuột khỏi tay anh vì lý do khá đơn giản: anh thiếu êkíp và vị cứu tinh. Chiều chiều anh ghé hồ bơi trong khuôn viên khách sạn Đỏ. Không gian yên tĩnh, hưởng làn nước từ mặt hồ bốc lên, nằm ngã người ra ghế, kêu chai Đế Nếp nhâm nhi. Uống, ngắm các chân dài mặc bikini đi lại trên bờ, bơi lội tung tăng dưới làn nước đã trở thành mồi nhấm không thể thiếu của anh. Đây là nơi lần đầu tiên anh gặp nàng, cô gái có đôi chân dài, da nâu, tóc xoăn tít.

Nàng không tỏ ra ngượng ngùng trước ánh mắt của anh. Trái lại, nàng nở nụ cười tươi tắn khi được người đàn ông chiêm ngưỡng có phần quyết liệt.

“Tại sao em đi một mình?”.

“Trong tứ khoái, em luôn chọn một mình”.

“Tắm không nằm trong tứ khoái”.

“Với em đó là một trong những tứ khoái. Còn anh tại sao không chọn nhà hàng?”.

“Anh biết chắc có ngày gặp em!”.

“Dẻo quá, nhưng em đã có phần mềm diệt virus những lời lừa dối dịu dàng”.

“Anh không quan tâm. Anh muốn khen em có cặp chân và đôi mắt đẹp, rất đẹp và đáng sợ”.

“Ai cũng bảo dòng họ em đàn bà mắt lá răm đa đoan trắc trở. Em muốn chứng minh ngược lại”.

“Anh e em thất bại”.

“Để còn xem đối tượng săn em có thần thái gì đáng phải bị chinh phục không”.

“Anh dư sức chinh phục em, nếu anh thích”.

“Em cũng có cảm giác đó, nếu em muốn khám phá thế giới riêng của anh”.

“Điều kiện được làm bạn với em, anh nghĩ…”.

“Nếu em thích em chỉ cần người ấy thực hiện một nguyên tắc”.

“Giữ cho em?”.

“Lý tưởng quá, nhưng em không cần và em cũng không còn khả năng yêu cầu chuyện này. Em không muốn có đứa trẻ nào xuất hiện khi em đang yêu, thế thôi”.

“Em không nghĩ mình tự đánh đổi điều gì đó khi phiêu lưu tình ái?”.

“Trái lại, em đạt được hạnh phúc riêng. Tự do yêu nằm ngoài những khuôn khổ là tự do tuyệt đối. Khi đã trở thành một phụ nữ đứng tuổi hoặc thành bà già, tất cả cơ hội của em không còn nữa. Anh hiểu rõ điều này hơn em”.

“Cô bé ơi, anh chưa già như em tưởng đâu”.

Nguyên một tuần anh cho ngưng tất cả các cuộc họp không quan trọng. Anh chỉ đạo cấp dưới rà soát tất cả ngóc ngách trong căn phòng của anh để truy tìm vật thể lạ mà khi anh vừa lơ đễnh nó phát ra tiếng hục hặc như tiếng trẻ nhỏ khóc. Lại có khi giống như chó tru. Nhiều nhất vẫn là tiếng trẻ khóc.

Anh cầm bảng báo cáo kết luận trong tay, không hài lòng khi nhân viên không tìm ra vật thể nào lạ, trừ những cuốn sổ chép tay anh ghi chi chít những câu chuẩn bị chỉ đạo trong các cuộc họp, các cuộc hẹn đối tác và các chân dài cùng những bí quyết phòng the anh đọc được trên net. Cũng có một vật khả nghi là con búp bê nhỏ nhắn xinh xắn bám đầy bụi đất nằm dưới hộc tủ trong phòng anh, nhưng không thể kết luận đó là thủ phạm vì con búp bê không gắn động cơ phát ra âm thanh.

“Em lý giải nguyên nhân xuất phát từ đâu?”.

“Em biết nhưng không muốn nói”.

“Em nói đúng, anh thưởng một năm ăn tối ở Sky View”.

“Mười năm như thế em cũng không cần, dù em là cô gái thực dụng, rất thực dụng. Khi em trả lời câu hỏi này của anh em và anh không thể gặp nhau nữa, điều mà em chưa nghĩ đến”.

“Anh van em”.

“Em nói không là không. Sao dạo này anh bỏ thú uống mà cò cưa dưa muối nhiều thế”.

“Em đã đăng ký cho cu trường quốc tế ABC. Ở đó cơ sở vật chất tốt cộng với chương trình song ngữ rất phù hợp xu hướng giáo dục hiện nay”.

“Vậy thì tốt quá. Tiền bạc không thành vấn đề”.

“Em tính rồi, khi cu xong cấp hai chúng ta gởi cho cậu Tư để cu với con Thùy chị em phương xa săn sóc nhau”.

“Anh không để cu và Thùy thua sút bạn bè”.

“Nhưng anh cũng cần bỏ thời gian chơi với cu. Con cái gần gũi cha mẹ càng nhiều tất sẽ thông minh. Dạo này nó nhắc đến anh luôn”.

“Có khi nào cu phàn nàn anh điều gì không?”.

“Không. Nhưng em biết cu rất nhớ anh”.

“Còn mẹ nó thì sao đây?”.

“Ứ thèm!”.

“Thú thật anh chưa lần nào được nghe cu khóc”.

“Anh không đùa đấy chứ?”.

“Thật trăm phần trăm”.

“Thôi đúng rồi. Anh đi khi cu còn ngủ nướng và khi anh về cu đã ngủ say. Vậy thì sắp tới anh muốn nghe cu khóc phải dành thời gian về nhà sớm chơi và trò chuyện với cu”.

“Chắc chắn anh sẽ sắp xếp. Ai đời cha chưa bao giờ nghe cu khóc”.

“Anh có một việc hệ trọng muốn nghe ý kiến em”.

“Anh nói đi. Em đang linh tính điều gì đó”.

“Anh thật sự rất khó nói”.

“Anh đã có con, đúng không?”.

“…”.

“Vậy là anh cũng trút giùm em gánh nặng. Em biết cuối cùng cũng sẽ như thế, không thể khác hơn được”.

“Anh không chỉ có một đứa mà đứa con gái lớn của anh năm nay mười hai tuổi, đang gởi cho ông cậu ở Pháp từ khi nó vừa lên hai”.

“Hèn chi mỗi khi anh uống em có cảm giác như bị ai chích thuốc độc vào van tim. Nhiều khi em muốn hỏi anh nhưng không đủ can đảm. Té ra bây giờ em mới ngộ ra mình cũng chỉ là con bé yếu đuối dù trong mắt mọi người em hoàn toàn ngược lại. Anh đừng sợ em trả thù, không bao giờ có chuyện đó. Nhưng nếu năm năm về trước anh đã hứng hậu quả còn hơn án mạng kinh tởm nhất”.

Sở dĩ em không muốn giữa hai chúng ta xuất hiện trẻ thơ vì em đã phạm lời dạy của chúa. Em là cô gái ngoan đạo. Em thích sưu tầm những cảm xúc. Em giết con. Chính xác em đã nhiều lần giết con. Em ngăn những phôi thai chuẩn bị thành hình trong bụng. Em có cảm giác có con sau những lần lên giường.

Em nhớ chính xác chúng ta có với nhau tám mươi bảy đứa con nhưng chúng ta chưa bao giờ biết mặt mũi chúng giống ai và nụ cười tiếng khóc con chúng ta như thế nào. Hôm ở khách sạn anh mở cửa ra nghe tiếng khóc trẻ thơ, em đoán con chúng ta. Em nghĩ con đang định nói với chúng ta điều gì đó thật sự cần thiết. Nhưng khoảng thời gian phát hiện anh tiếp tục truy tìm tiếng khóc trẻ thơ, trong khoảnh khắc khóe môi em bật ra giọt máu khi biết chắc đó là con của chị.

Tiến Đạt
"Đơn giản nhưng không cẩu thả, Thoải mái nhưng không dễ dãi"
Delete Edit Quote
 
Reply

NghiaTrung.Com xin giữ bản quyền các thông tin đăng trên website. Chúng tôi không chịu trách nhiệm những trang link ra ngoài.