CẢM ƠN MẸ!!!
Hôm nay cũng không phải là ngày 8/3 cũng không phải ngày 20/10, hay ngày Lễ của Mẹ, nhưng sao trong lòng tôi luôn nhớ về Mẹ, có lẽ do tôi đã đọc một vài câu chuyện về Mẹ, những hình ảnh Mẹ tôi hiện lên trong tâm tri của tôi lúc này đây, tôi không làm sao diễn ta hết, sự tôn kính sự cảm thương Mẹ, Mẹ rất thương anh, chị, em tôi, nhưng tôi lại chưa nói được rằng, Mẹ ơi con thương Mẹ lắm, con nhớ Mẹ lắm, có lần Mẹ tôi hỏi tôi rằng, con vào thành phố học, đi làm vậy con có nhớ Mẹ không? Tui tra lời ngon băng, Không!!! Tui thấy trong ánh mắt của Mẹ tui buồn buồn, nhưng thật lòng tôi đã nói dối, tôi đã nói rằng, con vào Hồ Chí Minh để làm viêc, kiếm tiền chứ không phải đi chơi đâu mà nhớ, kỳ thực tui muốn nói tôi nhớ Mẹ lắm nhưng lại không thốt nên lời, tôi nghĩ tôi là con trai mà đâu có yếu lòng được, nhưng sau giờ tui thấy buồn vì ngay lúc đó mình lại không nói sự thật.
Tôi nhớ hồi nhỏ, có lần tôi đi chùa vào dịp Lễ Vu Lan, ngồi vào một hàng ghế cũng gần với hàng đầu lắm, một ông sư hỏi tôi, con có Mẹ phải không? - Tôi gật đầu, ông sư deo cho tôi cái bông hồng màu đỏ, tui cũng chả biết, có ý nghĩa gì cho tới bây giờ tôi mới biết. Và rồi ngồi nghe mấy ông sư kể chuyện, tôi nhớ là tôi đã khóc, và khi ra về tôi lại chợt nghe lên một giai điệu thật tha thiết, “ một bông hồng cho những ai dang còn mẹ………”, tôi đã bắt đầu hiễu bông hồng trên ngưc áo của tôi nó có ý nghĩa chừng nào. Mẹ, tiếng nói Mẹ thật thiêng liêng, 9 tháng cưu mang, nuôi tôi lớn khôn tới bây giờ, tôi chưa lo được gì cho Mẹ, chưa mua được một món quà sinh nhật cho Mẹ. Lúc tôi học bài khuya, Mẹ pha sữa cho tôi uống, Mẹ sơ tôi mệt học không vô, lo lắng cho tôi đủ thứ, vậy mà một tiếng nói “Con thương Mẹ” cũng không có ………. tôi sẽ cố làm tròn đạo con. Nguyen Phi Danh
"If I die tomorrow. I will everything to make you happy". |