Trong cuộc sống,với trăm công nghìn việc phải lo lắng, người ta dường như cần những thức ăn tinh thần nhiều hơn là các món ăn vật chất.Có lúc tôi tưởng như cuộc sống sao quá khắc khe với mình, nhưng nhìn lại những gì mà mình đã cố gắng đạt được, tôi tự nhủ với lòng hãy cố gắng sống thật có ích, hãy biết "bỏ ly nước xuống khi cần thiết" như thế mình mới có thể tiếp tục đi được quãng đường dài trong cuộc sống. Và khi đã đi hết quãng đường đó, lúc nhìn lại chúng ta mới thấy việc lo lắng của chúng ta nó nhỏ bé, tầm thường như thế nào so với những gì chúng ta có được.Hi vọng tôi và các bạn ứng dụng được bài học trên vào chính cuộc sống của mình, để mọi người đều có đủ sức lực và niềm tin đi tiếp quãng đường còn lại.
Chữ " Nhẫn " để biết kiên nhẫn, lắng nghe, nhịn nhục và tha thứ!
Chữ " Tâm " để biết rung động, biết thông cảm, để yêu thương và chia sẻ...! |