Em hãy học Văn như là học sống
Mỗi trang sách mở ra một cuộc đời
hãy đón lấy rồi em sẽ hiểu
Mảnh đời nào cũng đáng để thương yêu!
Này Chí Phèo, bát cháo hành Thị Nở
Con người hoàn lương nước mắt cũng mặn mòi
Tình yêu ấy cảm hóa hồn quỉ dữ
Phút làm người hạnh phúc lẫn đắng cay.
Em hãy học Văn như là học sống
Em bé bán diêm trong giá rét tê người
Đã đốt cả gia tài bé nhỏ
thắp niềm tin giữa băng giá lòng mình.
Em sẽ thấy Giăng - van - giăng nhân ái,
thấy Phăng - tin trong đau đớn tột cùng
lão Gô - ri - ô trong giây phút cuối
Vẫn vẹn tròn lòng cao cả, bao dung.
Rồi có lúc em thấy mình bé nhỏ
Giữa mênh mông biển cả cuộc đời
Em hãy nhớ đến chàng Gù tội nghiệp
tưởng đã khô cằn vẫn cháy bỏng niềm yêu!
Em hãy học Văn như là học sống
Trước trang sách, em đối diện với chính mình
Nên cuộc sống dẫu muôn trùng dâu bể
Em vẫn thấy mình trong lại một "niềm tin " " Một nụ cười ko làm mất mát gì cả , nhưng lại ban tặng rất nhiều .Nó làm giàu có những ai đón nhận nó , mà ko làm nghèo đi người sinh ra nó "
|