CHÚNG TA HÃY VỀ ĐÂY
Ai về Quảng Ngãi quê tôi
Nghe con gái Quảng mày tao thật thà
Về nghe câu hát mượt mà
Câu hò chiều đến bên bờ sông Thương.
Về nghe hương vị mía đường.
Bao đời nay vẫn ngọt ngào duyên quê.
Về thăm biển muối Sa Huỳnh
Tình người trong muối, tình quê đậm đà
Về ăn cá bống Sông Trà
Nghe kênh nước hát rì rào Thạch Nham.
Đất Quảng - con người đảm đang
Đất nghèo nhưng đậm tình người, tình quê.
Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Vũ Thụy Nhung
Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ
Đất miền trung đã qua mùa mưa gió
Nụ hoa vàng xoè nắng sóng bên sông
Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Trong tháng Chạp nước sông Trà xanh lắm
Tuổi thơ anh bao lần chung tắm
Lá thuyền nưa còn trôi mãi giữa dòng.
Em nhớ về đừng nỡ để anh mong
Khi lang thang giữa phố phường Quảng Ngãi
Gặp kẹo gương thơm lừng môi con gái
Ngọt câu hò lơ đãng bến Tam Thương.
Em nhớ về hởi người thương
Bờ xe nước tạc thời gian đó
Ai cắc cớ nói chi bao điều khó
Đá La Hà vẫn trỗi mọc còn kia.
Dẫu lòng ta không một chút cách chia
Anh hái tặng em đóa sen hồng Liên Chiểu
Và Quảng Ngãi khi em về sẽ hiểu
Cõi lòng anh là ngọn sóng sông Trà.
Cánh Chuồn Đạp Nước
"Bờ An Chỉ vẫn sóng xô dào dạt
Đâu rồi con đò cũ bến xưa?"
Xuân đã về đây sông Vệ ơi
Xanh nắng nương dâu vàng bãi cát
Vạt lau cuối mùa xơ xác lưa thưa
Phờ phạc trắng đến thương làn tóc mẹ
Lấp ló rào gai đôi chùm dủ dẻ
Như mắt ai vàng đợi bước về…
Lưới nhện còn vương xác lá hẹn thề
Tơ tằm đã dệt lụa đào yếm thắm
Em vẫn còn đây mà em thăm thẳm
Lời ru bướm vàng đậu trái mù u
Thiết tha ơi, về vén mạng sương mù
Nắng trong suốt mắt dòng sông trong suốt
Xuân ở lại cùng xóm quê thân thuộc
Ai như cánh chuồn chuồn đạp nước rồi bay?
(Nguyễn Ngọc Hưng)
Giữa Sài Gòn hoa lệ, bắt gặp chữ DON trên tấm bảng nho nhỏ treo trước ngôi nhà lọt thỏm giữa những nhà cao tầng, vậy mà làm ta cứ ngơ ngẩn đứng nhìn, chút hương vị quê nhà làm ấm lòng kẻ xa quê. Để rồi thỉnh thoảng, chẳng có việc gì cũng muốn chạy ngang ngôi nhà ấy.
Giữa Sài Gòn nắng bụi khói xe, chỉ là cái biển số xe 76 vô tri vô giác, vậy mà làm lòng ta dịu lại. Để rồi thành thói quen, ra đường lại căng mắt tìm 76.
Giữa Sài Gòn nghe được giọng Quảng, lại lân la làm quen để được trò chuyện, nghe giọng quê mà lưu luyến tình đồng hương.
Giữa Sài Gòn tìm được chút Quảng lại thấy lòng bình yên...
Mời anh về đất Quảng quê em
Về đây chơi cho biết quê em
Núi Ấn, Tam Thương bao đời vẫn vậy
Con nước sông Re ngàn năm vẫn hát
Biển Sa Huỳnh vẫn dạt sóng mênh mông.
Núi Ấn nên thơ nhưng vẫn rất hùng
Có giếng nước thiêng, có chuông đồng, mộ cụ (Huỳnh Thúc Kháng)
Kênh Thạch Nham 4 mùa đầy nước
Tưới cho đồng bát ngát màu xanh.
Về đây thăm khu chiến tích Ba Tơ
Cuộc khởi nghĩa năm xưa đã trở thành "kỳ tích"
Cuộc khởi nghĩa mở đầu cho những chiến dịch
Để vang lên những trận thắng oanh hùng.
Về đi anh - Quảng Ngãi chẳng lạ lùng
Dù đất quê có thay áo mới
Dung Quất đang reo ca chào "mùa xuân" đang tới
"Hoa" ngát hương và nở rộ bạt ngàn.
Quảng Ngãi quê em vẫn mía ngọt, đồng xanh
Vẫn đường phổi, đường phèn, mạch nha, hương quế
Vẫn cá bống, kẹo gương, mè xửng
Vẫn chân chất chất quê, vẫn vẹn nghĩa tình người.
Về đi anh ta thăm đảo Lý Sơn
Với những di tích quốc gia, với chùa Hang, chùa Giếng
Với lễ hội cầu ngư, lễ khao lề thế lính
Với hương quê của vị tỏi, vị hành.
Về đi anh, dẫu chưa thật nên thơ
Nhưng tình người, tình quê sẽ để lại trong anh nhiều kỷ niệm
Những kỳ tích, những cảnh thơ, hùng vĩ
Sẽ để lại trong anh dấu ấn chẳng phai mờ.
Quảng Ngãi dẫu chưa thật nên thơ, vẫn rất nghèo
Nhưng đất sẽ tỏa sáng trong tương lai gần nhất
Về đi anh đất quê dù có chật
Nhưng bát ngàn tình, đi mãi vẫn không hết bước chân anh.
ST
Mất tiền là mất ít, mất bạn là mất nhiều, mất niềm tin là mất rất nhiều nhưng mất ý chí vươn lên là mất tất cả....... |