Trong cuộc sống đôi lúc chúng ta bắt gặp những mảnh đời tha hương và chắc hẳn các bạn cũng không ít người phải rơi lệ hay ít nhất là cũng xót thương cho số phận của họ. Tôi cũng vậy . Tôi đã định cư ở mảnh đất sài thành được 3 năm rồi, khi vừa vẫy tay chào tạm biệt trường lớp cấp 3 thân yêu , cũng là lúc tôi phải chia tay với quê hương , gia đình , thầy cô và bạn bè mà đến với một nơi khác. , để học tập và lập nghiệp
Tôi! Một kẻ từng ước mơ được đi khỏi vùng đất nghèo hèn , đến 1 nơi khác học tập và lập nghiệp , rời xa nơi gắn liền với tuổi thơ tôi, nơi tôi sinh ra và lớn lên và cũng là nơi tôi cất giấu những kỉ niệm buồn vui lẫn lộn. Nhưng giờ đây tôi lại ước ao được lội ngược dòng thời gian để tìm về những kỉ niệm hôm nào khi tôi còn ở trên quê hương mình. Các bạn – những người vẫn được sinh sống, học tập ở quê nhà của mình chắc sẽ không hiểu được cảm giác của những người xa quê như tôi đâu! Tôi luôn nghĩ mình sẽ vui vẻ hơn ,hạnh phúc hơn , khi hoà nhập vào cuộc sống bon chen giữa đất khách quê người . Nhưng sự thật thì hòan toàn ngược lại, cuộc sống tôi vốn dĩ đã tràn đầy nước mắt và tuyệt vọng nay lại càng gắn kết với nhớ thương và chua xót. Tôi tưởng lúc mình dứt nước mắt đi khỏi quê nhà , nơi gắn liền với tôi suốt thời ấu thơ , là lúc tôi có thể bắt đầu một cuộc sống mới, tìm được niềm vui mới và một cuộc sống đầy đủ hơn. Quả thực đời sống đã được cải thiện nhưng tâm hồn lại thiếu sót. Con người chúng ta thường biết trân trọng một cái gì đó sau khi đã đánh mất nó. Tôi cũng vậy, đến lúc này đây khi không còn được đi trên con đường đất đỏ quen thuộc không còn phải lấm lem bùn đất đỏ mỗi khi trời mưa và cũng không còn được lang thang khắp nơi trên chiếc xe đạp cũ kỹ nữa, tôi mới biết những thứ tôi luôn nghĩ là tầm thường nhỏ bé thì lúc này đây tôi mới nhận ra rằng chúng thật đáng trân trọng biết bao!
Tôi tiếp tục cuộc sống bằng cách gặm nhấm những kỉ niệm khi còn ở quê nhà, mỗi lần ngồi đối diện với màn hình vi tính để được chat với bạn bè ở quê, những đứa em ở quê tôi lại cảm thấy lòng mình ấm áp và những dòng nước mắt cứ âm thầm lặng lẽ tuôn ra. Đến lúc này đây tôi mới hiểu rằng cuộc sống khó nghèo ở quê nhà thiệt đáng quý trọng, vì dù nghèo, dù khốn khó con người ta vẫn giữ trọn cho nhau tình làng nghĩa xóm. Cuộc sống nơi sài thành phồn hoa giàu có khiến con người ta tất bật chạy đua với đồng tiền, thời gian và rồi quên đi nghĩa vụ của mình. Con người nơi đây không giàu tình cảm như những người tôi quen biết ở quê . Những con số về tiền bạc, thời gian luôn xoay vòng bên cạnh cuộc sống của họ để rồi con người họ khô cằn dần đến mức đánh mất chính chính bản thân mình.
Mỗi con người ở quê nhà khi bước chân vào mảnh đất sài thành đều thật thà chất phát, cũng thấm đượm đầy tính chất nhân văn, nhưng thời gian thấm thoát trôi, ai cũng đã thích nghi với cuộc sống bận rộn và cuộc chạy đua với đồng tiền. Những người trong gia đình ít khi gặp mặt, một bữa cơm gia đình ấm áp cũng là một chuyện ít khi xảy ra. Đôi lúc tôi ngồi lặng lẽ nhìn căn phòng trống vắng bóng người lại khiến lòng tôi nhói đau khi nghĩ đến cảnh đông vui khi còn khó nghèo. Tuy biết cha mẹ phải làm việc để có tiền nuôi con cái nhưng cảm giác như công việc và đồng tiền đang kéo họ xa dần đứa con của mình. Tôi thường thấy các cụ già ngồi lặng lẽ bên mâm cơm hay đôi mắt luôn hướng về phía xa xăm, tôi biết rằng họ đang hướng đến quê hương và đang đợi chờ cuộc sống đầm ấm. Chúng tôi! Những người xa quê luôn thèm khát được ăn uống đồ ăn quê nhà, được tự tin giao tíêp bằng tiếng mẹ đẻ của mình, nhưng ít có ai có được sự khao khát đó. Phải hòa nhập với nhiều , sử dụng ngôn ngữ của nhiều miền xa xăm, đối với tuổi trẻ thì là một việc không khó khăn là mấy nhưng với những người trưởng thành đó là một việc vô cùng gian truân.
Các bạn xa nhà như tôi thường tụ tập để kể cho nhau nghe những kỉ niệm khi ở quê nhà thân thương , ở trường lớp , một câu chuyện có thể được kể đi kể lại hàng chục lần nhưng chẳng có ai cảm thấy nhàm chán. Vì qua những câu chuyện ấy chúng tôi bắt gặp hình ảnh trường lớp, bạn bè và hàng ngàn kỉ niệm thân yêu. Tuổi học trò thường đầy thơ mộng và niềm vui nhưng với mỗi người xa nhà như chúng tôi thì tuổi học trò nơi đất khách trôi qua quá nhàm chán và vô vị. Chúng tôi cùng đi chơi, ăn uống cũng có nhiều hòa đồng như thời học trò ở quê nhưng sao trong tận đáy lòng mỗi người chúng tôi lại thấy xa cách và khác nhau đến thế. Thật may mắn vì chỗ tôi ở cũng có nhiều người cùng quê , tạo cho tôi điều kiện để giao tiếp bằng tiếng địa phương , khá nhiều và cũng có cơ hội được ăn thức ăn ở quê nhà. Chỉ nghĩ tới đây , rằng nếu tôi sống ở những nơi khác tôi có còn đủ sức để đi tiếp con đường đầy chông gai này không thì tôi đã thấy chán nản và thương tiếc cho những mảnh đời kém may mắn đó.
Nhìn chung những người xa quê như tôi thường luôn vui vẻ luôn cười nói và một số người còn nói rằng “Ở đây hơn quê nhiều”. Nhưng quay mặt đi đằng sau những nụ cười thường là nước mắt giấu vội sau lưng những niềm vui là những nổi buồn khó tỏ cùng ai chỉ biết cố gắng vui vẻ cho qua ngày, cố gắng giữ nụ cười trên môi để không động chạm đến nỗi đau chung của toàn tập thể. Nhưng ai cũng tự hiểu rằng xa quê hương thì thật đau khổ và thương nhớ biết bao. Đây chỉ là một số tâm trạng của tôi và một vài bạn bè cùng trường nhưng tôi nghĩ nó đủ để đại diện cho cảm xúc chung của những người , xa quê. Nó là một niềm đau chung, một nỗi buồn và hơn hết là một sự thương tiếc, ước ao được đi khỏi quê hương nghèo cuả mình, để tìm thấy một tương lai tươi sáng để rồi cuộc đời bước qua một trang mới. Đó cũng là lúc mọi người trong mỗi chúng tôi xây dựng một góc trong tim mình để cất giữ những nỗi buồn, sự đau thương và nước mắt khi nghĩ đến quê nhà. Không một ai có thể hiểu được nỗi đau của ai cả nhưng nổi niềm của người xa quê thật dễ dàng để nhận biết.
Có ai mất đi quê hương mà không đau khổ? Có ai phải xa bạn bè mà không luyến tiếc? Có ai vứt bỏ những thói quen, cảnh vật quen thuộc mà không phải đau buồn? Tôi biết rằng khi rời xa quê hương mình dù với bất kì lý do gì thì mọi người đều mang cho mình một nỗi đau khi ra đi. Nhưng tôi biết rằng tuy xa nhưng gần gũi, vì quê hương không nơi nào khác nhưng đang ở trong tim mỗi chúng ta – những người con xa quê hương .
Mất tiền là mất ít, mất bạn là mất nhiều, mất niềm tin là mất rất nhiều nhưng mất ý chí vươn lên là mất tất cả....... |