 Danh mục
 Thành Viên
Xin chào Khách IP: 38.107.179.219
 Tài Khoản BLL CHS
 Doanh nghiệp
 Trực Tuyến
 38.107.x.x
 38.107.x.x
 38.107.x.x
 38.107.x.x
 38.107.x.x
 123.20.x.x
 MSN spider
|
Điều hành diễn đàn: laqtri TungNV huuhien1269 trcganh_lachau
 |  |
| BUỔI SÁNG BUỒN...! | | Tác giả | Bài viết | quynhtrang Thành viên gắn bó

Đăng bài: 127 Xây dựng: 128
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 14/01/2010 20:19 BUỔI SÁNG BUỒN...! | #post2018 | Sáng nay vừa đến nơi làm việc,mấy người bạn đồng nghiệp của tôi lại reo lên: "Dân Quảng Ngãi đến kia"!. Tôi chưa hiểu chuyện gì và nhìn sang mọi người thấy có người cười túm tím, có người bĩu môi, có người cười nhạt...Tôi hỏi có gì vậy các bạn? Cô gái ngồi bên cạnh liền dưa cho tờ báo Tuổi trẻ, bảo tôi đọc đi.
Đọc xong tôi mới hiểu là có vụ xử lý của mấy anh Cảnh sát giao thông tỉnh Quảng Ngãi với tài xế xe khách 30 chỗ tên là Nguyễn Tất Dũng... Quả là một cách làm việc hành dân, cậy quyền.!(chắc các bạn cũng đã đọc bài này).
Tôi đặt tờ báo xuống bàn,rồi chống chế:"Đó là một số ít công an nào thôi,chứ không phải ai cũng vậy đâu", cô bạn ngồi bên cười khúc khích và nói:"Câu nói này nghe quen lắm đó, cứ có chuyện gì thì cứ nói là :một số,một bộ phận" và cô lại nói tiếp; "Trang có biết là mhững người đó là những Đảng viên không?, những người đó thường xuyên học tập đường lối của Đảng không?, nếu có gì tốt thì những người đó sẽ đứng lên đại diên cho tập thể hàng ngàn người để nhận huy hiệu, để nhận bằng khen không? Những người đó luôn được cấp trên tin tưởng, vì nếu nói về chất lượng thì họ bằng hàng ngàn người bình thường như chúng ta mà Trang?"...nghe xong tôi đành lặng thinh!... Chị làm vệ sinh văn phòng lại "bố" thêm phát nữa:"ngừời quê của mầy sao ưa gây khó khăn quá vậy?", tôi định chống chế nhưng nghĩ lại nên thôi,vì sợ bị "bố" nữa!
Tôi im lặng dọn sạch lại bàn làm việc,nhìn tôi có vẻ buồn! Anh bảo vệ lại an ủi "tại vì anh tài xế không chịu biết điều mà trong khi mấy anh công an lại muốn anh tài xế biết điều, nên mới vậy thôi!",nghe xong tôi xót xa lắm!
Đến trưa tôi ăn cơm không ngon,mới biết mình đã có một buổi sáng buồn về chuyện quê hương của mình.
Thiết nghĩ Công An xã Nghĩa Trung trong cách giải quyết với người dân sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra. Đã sửa: 15/01/2010 07:46 Lí do: (Edited by laqtri) |
|
 |
| |
laqtri Administrator
Đăng bài: 547 Xây dựng: 552
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 14/01/2010 22:07 Re: BUỔI SÁNG BUỒN...! | #post2019 | Thật ra những chuyện như thế này cũng xảy ra ở bất cứ nơi đâu thôi quynhtrang à.
Cách đây 2 năm, để xin cho con trai học trường mẫu giáo công, tôi đã mất 3 triệu. Lý do tôi mới về nhà mình bây giờ, chưa kịp chuyển hộ khẩu TPHCM.
Ngày 25 tháng 2 tôi ra UBND Phường TNP B, Quận 9 để đổi thẻ khám bệnh cho con trai. Chỉ là đổi thẻ mà cháu đã có ở Vũng Tàu. Người nhận hồ sơ hẹn đầu tháng 5 ra lấy. Tôi hỏi sao lâu vậy, cô ấy bảo, máy tính phường hư mất rồi. Tôi bảo để tôi đem máy tính ra in cho nhanh, cô ấy bảo không được. Thế đấy chỉ cái thẻ y tế cho cháu mà in ra phải mất gần 3 tháng. Tôi bức xúc có viết lên blog của báo Thời báo kinh tế Sài Gòn thì được chia sẻ của rất nhiều người.
Tháng trước có anh bạn người Nhật nhờ tôi giải quyết một món đồ mà khi làm thủ tục hải quan nhân viên của anh ta lấy sót ở Cảng Lotus - HCM. Mất 4 ngày với 8 lần ra vào cảng và khoảng 10 chữ ký và con dấu nhưng cuối cùng cậu nhân viên đi làm thủ tục hải quan của bên tôi đành bỏ cuộc. Đây là chỉ 1 dây xích và thanh đòn gánh dùng trong lĩnh vực dầu khí trị giá khoảng 3000usd, nhưng nếu đem ra ngoài thì giá trị chỉ là sắt vụn. Cuối cùng tôi đành phải muối mặt xin lỗi anh bạn người Nhật để anh ấy nhập lại 1 món khác từ Singapore thay thế.
Tôi rất bực mình với những kiểu hành dân như thế này nên thỉnh thoảng quay lại và yêu cầu anh em quay lại những việc trái tai gai mắt này. Và tôi hy vọng sẽ có dịp đưa ra cho mọi người xem.
Cũng cần nói thêm là thật ra chúng ta cầu toàn và muốn xã hội ngày càng tốt đẹp hơn song những nước xung quanh ta tệ nạn này càng kinh khủng hơn nhiều.
Nghĩa Trung mình thì chắc những việc như thế này sẽ ít hoặc hy vọng từ đây trở đi sẽ ít đi. Biết đâu Nghĩa trung sẽ thành điển hình cho cả nước thì sao các bạn??? Mong lắm chứ! Đã sửa: 15/01/2010 07:44 "Kẻ dám liều có thể chẳng sống bao lâu nhưng người quá thận trọng thì sống không ra sống"
Richart Branson |
|
 |
| |
Toanjapan Thành viên gắn bó
Đăng bài: 136 Xây dựng: 136
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 15/01/2010 20:42 Re: BUỔI SÁNG BUỒN...! | #post2028 | Không biết anh Trí nói những nước xung quanh ta là những nước nào? Chứ theo thực tế đi lại, và tìm hiểu thì tôi nghĩ những quốc gia có kiểu hành dân như VN mình không nhiều đâu. Thế giới người ta đi đến đâu rồi mà xã hội chúng ta thì cứ chậm chạp mãi.
- Người bạn trong lúc hoạn nạn là người bạn chân thành -
|
|
 |
| |
quynhtrang Thành viên gắn bó

Đăng bài: 127 Xây dựng: 128
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 15/01/2010 22:43 Re: BUỔI SÁNG BUỒN...! | #post2029 | Bạn laqtri thì nói kiểu hành dân như vậy thì ở đâu cũng có,QT đồng ý.
Bạn Toanjapan thì nói kiểh hành dân như vậy thì không nhiều như VN đâu!,,,có thể là vậy,nhưng hãy cứ cho là ở đâu cũng có chuyện hành dân như bạn laqtri nói đi.
Vấn đề ở chỗ là những người trong bộ máy công quyền của nước ta đều là Đảng viên,ai cũng được học tập thường xuyên đường lối lãnh đạo của Đảng,thấm nhuần chủ nghĩa Mac-Lenin một cách sâu sắc.Và theo thông tin đại chúng ở VN thì chủ nghĩa Mac-Lenin là kim chỉ nam,Đảng dẫn đường cho tòan dân tộc vững bước đi lên...mà những người con của Đảng,của chủ nghĩa Mac-Lenin lại đi hành dân mới là điều đáng nói.!!!,mấy anh công an Quảng ngãi,mấy cô nhân viên y tế phường TNP B,mấy anh hải quan ở cảng Lotus-HCM nhất định phải là những công dân ưu tú,được chế độ rèn luyện và tin cậy.,(nếu như nói đó chỉ là một bộ phận,một số ít,thì nghe không ổn! vì phải thống kê công khai mới biết ít hay nhiều.,không thống kê mà nói là đại ngôn)
Chứ như những nhân viên công quyền ở nước ngoài mà có hành dân tham nhũng thì cũng không có gì đáng nói vì họ không được học tập chủ nghĩa Mac-lenin,họ không có Đảng Cộng sãn của nước họ dẫn đường thì chúng ta cũng không nên trách họ và lại càng không nên so sánh họ với ta dược!
Ví dụ như ở Nhật,mặc dù đãng LDP cầm quyền rất lâu nhưng Nhà nước Nhật có bao giờ nói LDP là số 1 đâu,là niềm tin tất thắng,là trí tuệ dẫn đường cho tòan dân Nhật đâu...và người làm trong bộ máy nhà nước Nhật,thậm chí những chức vụ quan trọng cũng không cần phải phấn đấu vào Đảng LDP mà lương vẫn tăng,chức vẫn lên nếu anh ta có năng lực
Ở Singapore cũng vậy,tuy đảng Nhân Dân Hành Động của ông Lý quang Diệu liên tục nắm quyền nhưng họ cũng không bao giờ nói họ là số 1,
Chính vì thế nên khi ai đó hành dân,tham nhũng thì rất dể xử lý,thông tin đại chúng không bao giờ che đậy,vì họ không bao giờ nói họ tốt,nên chẳng có gì phải sợ xấu,chẳng có gì phải bưng bít che đậy.,nên họ phát triễn.
|
|
 |
| |
laqtri Administrator
Đăng bài: 547 Xây dựng: 552
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 16/01/2010 06:31 Re: BUỔI SÁNG BUỒN...! | #post2031 | Đến nước này thì tôi phải mượn lời của chị làm vệ sinh văn phòng của Trang "Trang ơi, sao Trang làm khó vậy? Trang đi hơi xa rồi đó!"
Tại sao các bạn không biết thừa nhận nhỉ? Có những chuyện không thể không thừa nhận được. Ví như chuyện vợ chồng vậy. Ta không thể nào ép buộc người ta thay đổi tính cách được mà mỗi người phải biết chấp nhận nhau thì mới có thể đi đến hạnh phúc được. Thêm một lần nữa nhắc các bạn đừng có bàn luận sâu về chính trị, nếu không tôi sẽ khoá chủ đề này. "Kẻ dám liều có thể chẳng sống bao lâu nhưng người quá thận trọng thì sống không ra sống"
Richart Branson |
|
 |
| |
laqtri Administrator
Đăng bài: 547 Xây dựng: 552
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 16/01/2010 07:55 Re: BUỔI SÁNG BUỒN...! | #post2032 | Liên quan về những vấn đề các bạn viết tôi nghĩ nên đăng bài viết của anh Phước để các bạn tham khảo. Đừng nghĩ tôi sùng bái ai đó. Cái tôi trong tôi vẫn rất lớn. Vấn đề các bạn nêu tôi cũng có thể nói với các bạn nhiều nữa, song hẹn các bạn dịp khác có thời gian nhiều hơn
Chúng tôi hạnh phúc với ngày 30 tháng 4 năm 1975
VIỆT NAM: Đất Nước Kính Yêu Của Tôi – Cánh Phượng Hoàng Vút Bay Cao Từ Ngày 30/4/1975 Rực Lửa
Thạc Sĩ Hoàng Hữu Phước
MYA BizCorp
** Đây là bản dịch tiếng Việt từ nguyên tác “VIETNAM: My Beloved Nation, the Up-Surging Phoenix from the Scorching Day of 30 April 1975” đăng trên Emotino ngày 09/4/2009, nhân tháng 4, tháng của sinh nhật của 5 thành viên gia đình chúng tôi (Ba tôi, em trai Hoàng Hữu Lộc, em gái út Hoàng Thị Thu Hương, vợ tôi, và tôi), cùng trong tháng của ngày Lễ Chiến Thắng 30/4 vinh quang của cả dân tộc Việt Nam.
 Image resized ( Original file: 558x416)
Việt Nam là quê hương đất nước kính yêu của tôi. Không có đất nước quê hương riêng của mình, người ta chỉ còn như một linh hồn không chốn dung thân muôn đời lưu lạc. Tôi vô cùng tự hào được là người Việt, tất nhiên không do lòng ái quốc quáng mù. Việt Nam là quê hương mà ngay cả Tử Thần cũng không bao giờ có thể dùng lưỡi hái thần uy vấy máu tách được khỏi trái tim tôi. Việt Nam có thể tốt. Việt Nam có thể không tốt lắm. Việt Nam có thể tệ. Việt Nam có thể không đến nỗi nào. Và chỉ những kẻ chây lười ngồi thừ trong góc tối đầy muỗi ngụ cư của những quán cà phê, chân run bần bật bên dưới những chiếc bàn rẻ tiền đang cõng trên nó những ly có hoặc không có các cục nước đá, kiên nhẫn đợi chờ từng giọt từng giọt cà phê có chất lượng khả nghi nhỏ xuống từ những lổ nhỏ tí ti của chiếc phin xoàng xỉnh, miệng nguyền rủa tiêu cực – giả như có tiêu cực ấy, nguyền rủa điều sai trái – giả như có điều sai trái ấy, và nguyền rủa nghìn-lẻ-một-điều-xấu-xấu-hơn-và-xấu-tồi-xấu-tệ – giả như có những điều-xấu-xấu-hơn-và-xấu-tồi-xấu-tệ ấy, của đất nước Việt Nam này, đất nước mà bản thân tên gọi đã chất chứa tự thân lòng tự hào, niềm danh dự, sự nổ lực vươn lên, khí hùng anh, và ý chí cao vời – tất cả đã vút lên từ máu thật sự, tro hồng thật sự, và những chiến công anh dũng thật sự.
Tôi được sinh ra tại Sài gòn và từ ngày đầu tiên tôi chào đón cuộc đời và cuộc đời chào đón tôi đến nay chưa lần nào tôi chuyển đến sống tại bất kỳ nơi nào khác trên thế giới này. Vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 đầy biến cố ấy của năm tôi mười tám, Ba Má của tôi điềm tỉnh, thay vì tay xách tay nải dắt díu nhau chạy về Miền Tây theo lời rủ rê của hàng xóm, khuyên con cái ngồi thụp xuống sàn nhà, bỏ cái ý nghĩ – dù chỉ thoáng qua – nghe theo bạn học đào thóat khỏi quê hương, lâm râm khấn vái Phật Trời, kiên nhẫn đợi chờ một khải huyền bình an dưới thế cho người thiện tâm. Ngồi cạnh cửa sổ đã đóng chặc, tôi lo lắng không biết Đinh Thị Mai Trâm, nữ sinh lớp 11 hoa khôi Nguyễn Bá Tòng đã cùng mình thề non hẹn biển yêu nhau từ năm lớp 9, có vẫn còn ở nhà trên đường Chi Lăng, Gia Định (nay là Phan Đăng Lưu, Bình Thạnh) không, hay đã cùng gia đình theo chân dòng người đang-khiếp-sợ-kinh-hoàng-và-đang-gây-khiếp-sợ-kinh-hoàng đổ về Cảng Sài Gòn rời xa quê hương bằng thủy lộ tiến ra nơi ác hiểm trùng dương. Tôi không chút sợ hãi, mà chỉ có niềm hạnh phúc giản đơn được bình an cùng gia đình chứng kiến sự kết thúc một cuộc chiến đã nhai nghiến xương và ướt sủng máu của hầu hết các bạn học của tôi, những đứa đã kém may mắn hơn tôi vì đã không thành công trước ngưỡng đại học, bị “bắt lính” bổ sung cho đám tàn quân tan tác chắp vá của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, kẻ mạt lộ cùng đường, chỉ để vĩnh viễn nằm xuống trên chiến trường ngay lần đầu tiên bị xô thúc ra trận tiền, với khẩu tiểu liên ôm chặt trong đôi bàn tay thanh mảnh trước đó chỉ biết cầm bút viết nên những vần thơ nồng cháy về tình yêu và hy vọng, với khát khao được sống một cuộc sống đường hoàng trong hòa bình chứ không phải chiến tranh.
Gia đình tôi trước đây không có ai là thành viên của Đảng Cộng Sản Việt Nam, những người đã đưa cuộc giải phóng Miền Nam đến thắng lợi cuối cùng. Song, chính lòng tự hào được là con dân nước Việt đã giúp gia đình chúng tôi trụ vững trước các thăng trầm cơ cực mà một đất nước thời chiến và thời hậu chiến có thể đem lại hoặc tạo nên. Vào thời điểm nước Việt Nam thống nhất phải chịu đựng vô vàn những khó khăn không bút mực nào tả xiết từ sự cấm vận của Hoa Kỳ, bất cứ khi nào đi công tác nước ngoài, tôi đều kiêu hãnh gắn hình lá cờ đỏ sao vàng của tổ quốc lên trang phục và hành lý. Có những vị chức sắc cấp cao của các tổng công ty nhà nước – tất nhiên là đảng viên – đã làm tôi buồn bực khi khuyên tôi hãy dấu lá cờ để không bị đám người Việt chống Cộng ở Thái Lan và các nước “tư bản” sát hại. Tôi đã không nói gì để tỏ sự kính trọng họ, những bậc trưởng thượng, những con người quan trọng của quốc gia; song, tôi không làm theo các lời khuyên bảo ấy. Lá cờ Việt Nam phải luôn ở bên tôi dù cho tôi có đi đến đâu trên chốn 3 w – www, the wild wide world, cái thế giới bao la hoang dã – này.
Hiện tôi vẫn là người ngoài Đảng. Tất cả những cố gắng phấn đấu của tôi đều bị lãnh đạo những học viện và công ty nhà nước tôi công tác cản ngăn, dường như do có nỗi ám ảnh bịnh lý rằng việc tôi trở thành đảng viên có thể thành mối nguy đe dọa chiếc ghế lãnh đạo của họ chăng. Song, chẳng bao giờ tôi ghét bỏ quê hương đất nước Việt Nam của tôi, chê bai chính phủ Việt Nam, trách cứ Đảng Cộng Sản Việt Nam, đơn giản vì tôi hiểu rằng cuộc chiến tranh quá tàn khốc đã khiến những cán bộ cấp cao không kịp có đủ thời gian để ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác-Lê và giáo huấn của Chủ Tịch Hồ Chí Minh, học hiểu về vai trò tối quan trọng của tư tưởng Khổng Giáo Nho Gia để nhận thức đầy đủ hơn về các bổn phận đối với xã hội, bổn phận đối với quốc gia dân tộc, và bổn phận đối với lòng ái quốc, tức những bổ sung tuyệt diệu cho Chủ Nghĩa Cộng Sản đặc thù của riêng Việt Nam. Những gì tôi có thể làm là khuyến khích các em tôi và con của tôi hãy cố gắng thành đảng viên Cộng Sản để có tiếng nói đúng đắn vì quê hương đất nước dân tộc Việt Nam, đất nước duy nhất của quốc tịch duy nhất của tôi, chúng tôi. Chúng ta tiến ra thế giới trên con tàu chung. Chúng ta không thể đứng chàng háng một chân trên con tàu Việt và một chân trên con tàu khác, vì đó là việc của diễn viên xiếc. Thứ âm nhạc duy nhất tôi yêu là Nhạc Đồng Quê Mỹ và Hard Rock. Còn dân ca Việt Nam, nhạc Miền Nam trong thời chiến tranh – kể cả nhạc Trịnh Công Sơn, và nhạc Việt Nam sau chiến tranh đều không có trong danh mục nhạc tôi thích nghe. Tôi viết, sáng tác, thuyết trình chủ yếu bằng tiếng Anh. Nhưng tất cả những điều này hoàn toàn không đi ngược lại niềm tự hào của tôi được là công dân Việt Nam trong thế giới toàn cầu hóa này.
Nếu đất nước này vẫn còn có những điều chưa tốt, tôi có thể nói chính bản thân mình phải chịu trách nhiệm vì đã chưa hề góp chút công sức vấn kế hiệu quả thực sự nào cho lãnh đạo đất nước để làm đất nước tốt hơn. Việc hưng thịnh hay suy vong của tổ quốc thì ngay cả kẻ thất phu còn phải chịu trách nhiệm, huống hồ mang danh người có học thức hàn lâm lẽ nào còn tồi tệ hơn kẻ thất phu khi chỉ biết lăng xăng xách động chống phá nhà nước cộng sản, hoặc ngồi yên hưởng thụ khi miệng mồm vẫn luôn than vãn, dè bỉu, phê phán, miệt thị, chê bai chế độ hay sao.
Việt Nam là quốc gia của tôi và tôi rất đỗi tự hào được làm một công dân Việt Nam chân chính.
Hoang Huu Phuoc, MIB "Kẻ dám liều có thể chẳng sống bao lâu nhưng người quá thận trọng thì sống không ra sống"
Richart Branson |
|
 |
| |
laqtri Administrator
Đăng bài: 547 Xây dựng: 552
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 16/01/2010 07:59 Re: BUỔI SÁNG BUỒN...! | #post2033 | Bảng tiếng Anh đây các bạn nhé:
VIETNAM: My Beloved Nation, The Up-Surging Phoenix from the Scorching Day of 30 April 1975
Vietnam is my beloved country. Without his/her own country, one resembles an eternally wandering homeless soul. I am over-proud to be a Vietnamese, of course not from any blind patriotism. It is the home even Death can never detach my heart from - even with his powerful bloody scythe. It can be good. It can be not so good. It can be bad. It can be not so bad. And only lazy blokes, who sit still in the dark corners of mosquito-habitation cafes with legs senselessly jerking underneath the cheap small tables shouldering upon themselves glasses with or without ice-cubes patiently waiting for drop by drop of dubious-quality coffee falling from tiny holes of cheap percolators, curse the negative, if any, and the wrong, if any, and the one-thousand-and-one bad-and-worse-and-worst, if any, of this country the name of which has incorporated within its very self the meaning of pride and honour and efforts and valour and volition, all up surging from real blood, true ashes, and factual heroic deeds.
I was born in Saigon, and ever since my first day to welcome life and life to welcome my coming-into-being have not relocated my residence elsewhere in this world. On that eventful day of 30 April 1975, my parents were calm enough to advise their children to sit down on the floor, patiently waiting for a peaceful apocalypse to come. I sat near the closed window, thinking of whether my sweat heart Dinh Thi Mai Tram was still there at her home on Chi Lang Street of Gia Dinh, Saigon, or already followed the terrified and terrifying people rushing to the Saigon ports to flee the country by waterways to the unfriendly open sea. I did not have any thought of fear. Just a simple happiness to be safe with the family and to witness the ending of the war which gnawed at the bones and was soaked with blood of almost all my friends who were not as lucky as I was in successfully completing studies for universities and thereupon had to join the collapsing patched-up army of Nguyen Van Thieu the desperado, just to lay down for good on battlefronts on their very first days in operation, with rifles held firm in the thin hands accustomed to holding pens to compose fervid poems of love and hope and desire to live a decent life in peace, not war.
My family had no one being cadre or member of the Communist Party who led the liberation of South Vietnam to a final triumph. But we are proud of being Vietnamese and this pride has helped our family to stand firm against the vicissitudes a country at war and in its post-war era could bring and create. At the time the unified Vietnam suffered untold hardship from the US embargo, whenever I went abroad I proudly attached the Vietnam's flag on my luggage and various items. I was upset to be advised by senior leaders of State corporations who were of course communist party members that I should remove such flag to avoid problems from overseas anti-communist Vietnamese in Thailand and other "capitalist" countries. I did not say anything, simply proving I respected them the elders and the VIPs, but I never took their advice. The Vietnam's flag must be with me, wherever I go in this triple we (www, or the wild wide world).
Until now I am an outsider to the Communist Party of Vietnam. All my efforts to get its membership were spoilt by the management of any academic institution or trading or servicing companies I worked at, at seeing my becoming a communist could endanger their senior positions. I was such a great haunting to them. However, I have never railed against my country and its government and the Communist party, simply because I understand very well that the disastrous war did not provide sufficient time for these senior cadres to properly study and be educated of Confucius' philosophy - beside Marxism-Leninism and President Ho Chi Minh's teaching - for a proper awareness of social responsibilities, national responsibilities, and patriotic responsibilities. What I can do is to encourage my brother and my sisters and my child to strive to be communists themselves, for having a proper saying in favour of the nation of Vietnam, the only country of my only nationality. We go global on a boat. We cannot go global with one leg in a boat and the other leg in another boat. That is the work of circus people. The only music I could listen to includes the Western Country music and Hard Rock. Frankly, I must say folk-songs, music of the South during the war - Trinh Cong Son's not excluded, and the present-day music of Vietnam are not of my tastes. I write everything and compose poems in English. But all these do not mean anything against my pride of being a Vietnamese citizen in this globalized world.
If this country is still immersed in undesirable problems, I can say the blaming could be on me personally, for unsuccessful contribution to make it better. "Kẻ dám liều có thể chẳng sống bao lâu nhưng người quá thận trọng thì sống không ra sống"
Richart Branson |
|
 |
| |
quynhtrang Thành viên gắn bó

Đăng bài: 127 Xây dựng: 128
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 16/01/2010 08:12 Re: BUỔI SÁNG BUỒN...! | #post2034 | QT thành thật xin lỗi anh laqtri.
Phải biết chấp nhận nhau để sống hạnh phúc,QT đồng ý và xin cảm ơn anh.
Thân chào Anh.
|
|
 |
| |
Toanjapan Thành viên gắn bó
Đăng bài: 136 Xây dựng: 136
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 16/01/2010 08:32 Re: BUỔI SÁNG BUỒN...! | #post2035 | Chấp nhận thực tế để sống, tôi nghĩ ai cũng phải vậy thôi, chứ làm gì bây giờ? Nhưng chấp nhận không đồng nghĩa với việc không được nêu ý kiến, chính kiến về một vấn đề nào đó. XH nào không có phản biện thì XH đó không thể phát triển được. Và việc đưa ra chính kiến của mình cũng là góp phần chút chút xây dựng đất nước đó. Quan trọng ý kiến đó có được lắng nghe hay không thôi. Nếu mỗi chúng ta đều có chính kiến thì sẽ có hiệu quả hơn nhiều.
- Người bạn trong lúc hoạn nạn là người bạn chân thành -
|
|
 |
| |
laqtri Administrator
Đăng bài: 547 Xây dựng: 552
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 16/01/2010 12:12 Re: BUỔI SÁNG BUỒN...! | #post2039 | Tôi xin đăng lại nội dung tôi đã đăng phía trên thay cho việc bày tỏ thêm ý kiến của mình:
"Nếu đất nước này vẫn còn có những điều chưa tốt, tôi có thể nói chính bản thân mình phải chịu trách nhiệm vì đã chưa hề góp chút công sức vấn kế hiệu quả thực sự nào cho lãnh đạo đất nước để làm đất nước tốt hơn. Việc hưng thịnh hay suy vong của tổ quốc thì ngay cả kẻ thất phu còn phải chịu trách nhiệm, huống hồ mang danh người có học thức hàn lâm lẽ nào còn tồi tệ hơn kẻ thất phu khi chỉ biết lăng xăng xách động chống phá nhà nước cộng sản, hoặc ngồi yên hưởng thụ khi miệng mồm vẫn luôn than vãn, dè bỉu, phê phán, miệt thị, chê bai chế độ hay sao." "Kẻ dám liều có thể chẳng sống bao lâu nhưng người quá thận trọng thì sống không ra sống"
Richart Branson |
|
 |
| |

|
|