Tôi giật mình tỉnh giấc.
Ánh đèn đường vẫn rọi qua khe cửa sổ im lìm. Ngoài kia từng bước chân người đi hái lộc sớm đầu xuân như đếm được.Vẳng đâu đây như có tiếng gầm rú của động cơ xe máy, vâng, vài chú nhóc nào đó đang “đua xe đầu năm”. Xa xa,có tiếng gà gáy…Ôi tiếng gà gáy sáng mà tôi từng nghe hàng đêm,hàng đêm-hai mươi năm trước-bây giờ chỉ có tết mới có.Những chú gà trống đang gáy đêm nay, chỉ vài hôm nữa lên bàn cúng đầu năm.Trả lại cho phố phường Sài thành cả năm trời những màn đêm đặc sệch bê tông có giảm đi chút ồn ào và khói bụi.
Phút giao thừa đã qua.Cả nhà tôi đã ngon giấc sau bữa tiệc pháo hoa của thành phố.Còn tôi, tôi không thích pháo hoa,nói cho đúng,tôi xa lạ với pháo hoa.Mỗi khi đứng xem pháo hoa tôi như anh chàng nhà quê lên tỉnh ngượng nghịu trước các tòa nhà chọc trời.Tuổi thơ của tôi đi vào ký ức với những tháng ngày gian lao tằn tiện hàng năm mới mua nỗi vài phong pháo nổ để dành đốt ngày tết lấy hên.
Năm nay nghe đâu tỉnh nhà cũng bắn pháo hoa dịp tết.Ừ , thì cũng tốt,nhưng tôi nghĩ giá như bằng chi phí đó chúng ta giúp cho những người nghèo nhất tỉnh có được cái tết no đủ?. Giá như bằng chi phí đó chúng ta bảo lãnh cho một nguồn vốn thích hợp tài trợ cho các doanh nghiệp thương mại cam kết bình ổn giá cho nhu yếu phẩm ngày tết?Ngày 29-30 tết gọi điện về nhà nghe nói giá cả tăng chóng mặt,ký thịt heo đùi 90-100 ngàn ,trong khi tại SG vẫn 60 ngàn đồng.Rồi rau củ quả,bia rượu….
Bà con ta ở quê nhà đa số là nghèo khổ,chắt chiu,nhúm nắm cho cái tết thế mà…Bao nhiêu anh em ta cả năm trời đi lao động, học tập vất vả ở xứ người tằn tiện cả năm. Niềm vui sum họp có giá trị thiêng liêng nhưng đốt cháy đi biết bao công sức dãi dầu.
Nghe đâu GDP tỉnh nhà cao nhất nước gì đó(nghe nói thế),nhưng con số này chỉ phản ánh quy mô của nền kinh tế tỉnh chứ không chính xác trong việc đánh giá mức sống người dân,đặc biệt là mức sống của người nông dân chiếm đa số như ở Nghĩa trung chúng ta.
Tôi không phải thích khen chê,nhưng tôi là người sống bằng hoài niệm.Sống giữa Sài gòn tráng lệ nhìn cảnh người ta ăn tết xa hoa lúc nào tôi cũng nhớ về quê mình tuy giờ đã đỡ nhưng chắc vẫn còn nhiều cảnh đời túng bấn.Làm sao tôi quên hình ảnh người hàng xóm năm nào đã chiều cuối năm còn chạy gạo.Và chính tôi đây đã đi đến quyết định tha hương sau một cái tết túng thiếu ở quê nhà:
“Thiên hạ đua nhau mà sắm tết
Một mình em vẫn cứ tay không”(Nguyễn Bính)
Tôi vẫn nhớ như in trên một chuyến xe đò năm cũ,nước mắt tôi đã chảy khá nhiều,phần vì tủi phận người đi” xuất khẩu cái nghèo”,phần vì lo cho nỗi gian truân của cuộc sống mới.Và ,đến mùa xuân năm sau,tôi nếm được vị đắng đầu tiên:
“Chén rượu tha hương,trời: đắng lắm
Trăm hờn nghìn giận, một mùa đông”(Nguyễn Bính)
Giữa ngày xuân, tôi và nhiều anh em đồng hương nữa đã đón tết bằng mồ hôi để mua vui cho thiên hạ.Cuối ngày gặp lại nhau chưa nói câu nào nước mắt đã chảy.Những giọt nước mắt đó hòa quyện với mồ hôi tạo nên dòng sông cuộc đời mãi chảy bồi đắp nên mới có ngày nay:
“Tết này tôi chắc không về được
Xin gửi về quê một tấm lòng”.
Không ở đâu ăn tết vui bằng quê mình,không ở đâu có cái tết giản dị mà đầm ấm như ở quê mình.Giữa thời khắc linh thiêng này, đứa con đi xa hướng về quê mẹ yêu thương với bao niềm cảm xúc.Cầu xin hồn thiêng sông núi vợi cao chở che cho quê hương núi Ấn sông Trà ngẩng cao đầu cùng xứ sở.Kính chúc quý bà con,anh em và bạn bè một mùa xuân vui tươi,hạnh phúc ,an khang và thịnh vượng.
|