Đăng nhập hoặc Đăng ký miễn phí!
Icon Trang chủ > Diễn Đàn > Câu lạc bộ giải trí > Tác phẩm văn học > NHỚ LẠI HÔM ĐI CHÙA ÔNG.
Icon Thành Viên
Xin chào Khách
IP: 38.107.179.216

Tên bạn
Mật mã


Icon Trực Tuyến
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US Google spider
Điều hành diễn đàn: laqtri huuhien1269
RSSReply
NHỚ LẠI HÔM ĐI CHÙA ÔNG.
Tác giảBài viết
quynhtrang
Thành viên gắn bó
Avatar

Đăng bài: 127
Xây dựng: 128

Giới tính: _NEUTRAL_
Online: No
Thời gian: 23/02/2010 16:27
NHỚ LẠI HÔM ĐI CHÙA ÔNG.
#post2164
Ông sống giữa thời Tam Quốc phân ly
lòng thiên hạ,sớm tôn,chiều phế
lẽ đất trời thịnh suy,dâu bể
Ông một lòng phù thế đã suy vi
Từ vườn Đào,Ông xách đao đi
Hào khí xông lên mặt mày đỏ gấc
Nay lấy được thành mai lại mất
Trong tay Ông,còn ít tấc lòng.

Của của trời như bèo bọt trên sông
Người của đất như ngọn đèn trước gió
Cuộc trăm năm như bóng câu qua ngõ
Không đủ cho ta hầm chín giấc mộng vàng

Ông sống xã thân,chết chẳng tòan thân
Do trời cảm tấm lòng ông trung hậu
Linh,làm thánh có nơi nương náu
Thân,làm ma đi vất vưởng tìm đâu

Tôi sinh ra trong thời "Phố dạt xa Châu"
Thiên hạ đứng "núi này" trông "núi nọ"
Tôi như kẹt giữa hai sườn "núi" đó
Nào khác chi thân cá chậu chim lồng!

Dõi mắt khắp nơi tìm bạn tương đồng
Thiên hạ trước sau mười người mười ý
Thiệt khó biết lòng ai chân ai ngụy
Lúc tối trời tắt lửa...chỗ nào nương?!

Từ bờ tre tôi vác thân vào thành phố
Tôi trôi sông,lạc chợ đã từ lâu
May quá! cuối cúng tôi hạnh ngộ
nghiatrung.com tôi xách bút theo phù

Tiếc tài sơ,sức mọn,viết ngòi hư...
Muốn sống xã lòng cũng không nên nổi
Nay mùa xuân nhưng lòng buồn đỏ ối
Chưa "ăn nên' thì "làm ra" đợi đến bao giờ?!!!

Dù nên hư tôi vẫn dốc chí phù
Lòng vẫn biết,ý thơ không mấy "lạng".
Cuộc trăm năm có ai biết chừng nao mãn hạn
Biết ai người...cảm tấm lòng tôi.
Delete Edit Quote
 
huuhien1269
Thành viên gắn bó

Đăng bài: 326
Xây dựng: 326

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 24/02/2010 14:30
Re: NHỚ LẠI HÔM ĐI CHÙA ÔNG.
#post2170
Bài thơ hay quá, chỉ tiếc vài ba khổ thơ cuối có phần hơi gượng, mà đó cũng là lẽ thường tình thôi vì cố ép cái nghiatrung.com và nên thế.
Nhưng có thể nói đây đích thị là khẩu khí của một kẻ "trượng phu" đích thị chứ không hề "nữ nhi" như trước đây chút nào. Còn việc cảm tác từ chuyến viếng thăm Chùa Ông nào đó rồi gửi gắm tâm trạng vào thơ thì hay lắm, khâm phục khâm phục!
Trong cái thời đại mà đất nước như một đoàn tàu cao tốc chạy với vận tốc 350Km/h mà còn có người đứng bên đường tàu tiếc nuối về một thời xe ngựa thì phí lắm thay, phải chi tài năng này đem ra giúp đời thì hay biết mấy.
Hay là thử một lần nhắm mắt đưa chân, bước qua cánh cửa con tàu kia và cùng đi, cùng đón nhận làn gió mới thốc vào tận tim gan phèo phổi, rồi ngoái nhìn lại một thời quá khứ với một nhãn quan mới mẽ, biết đâu không còn thấy mình thân cá chậu chim lồng!
Xin "thành kính phân ưu"!
HH
Delete Edit Quote
 
phamdangquynh
Thành viên tích cực

Đăng bài: 98
Xây dựng: 98

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 25/02/2010 11:08
Re: NHỚ LẠI HÔM ĐI CHÙA ÔNG.
#post2172
DẠI KHỜ ( Xuân Diệu)

Người ta khổ vì yêu không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Nhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc
(tôi mượn bài thơ này của Xuân Diệu để tặng quynhtrang với lòng kính trọng và yêu mến trong khi chưa có thời gian để viết.Như đã có lần tôi nói trên diễn đàn này với bạn,và hôm nay,thêm một lần nữa,tôi mong bạn dè dặt:
"những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
những tim không mà tưởng tượng tràn đầy".
Tôi tự hào Nghĩa trung có quynhtrang,tôi ước được thường xuyên chia xẻ với bạn ở diễn đàn khác.
Biết nói gì đây khi một thành viên tích cực của nghiatrung.com có bài bị gỡ xuống?
"tiên trách kỷ,hậu trách bỉ".
Delete Edit Quote
 
Reply

NghiaTrung.Com xin giữ bản quyền các thông tin đăng trên website. Chúng tôi không chịu trách nhiệm những trang link ra ngoài.