Đăng nhập hoặc Đăng ký miễn phí!
Icon Trang chủ > Diễn Đàn > Tổng Hợp > Tâm tình > VIẾT CHO MẸ NHÂN NGÀY 8-3
Icon Thành Viên
Xin chào Khách
IP: 38.107.191.91

Tên bạn
Mật mã
Icon Quỹ khuyến học
Điều hành diễn đàn: PhiPhi Xanguyen nguyenphitinh laqtri tanvu phantanson
RSSReply
VIẾT CHO MẸ NHÂN NGÀY 8-3
Tác giảBài viết
phamdangquynh
Thành viên tích cực
Avatar

Đăng bài: 77
Xây dựng: 77

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 06/03/2010 01:27
VIẾT CHO MẸ NHÂN NGÀY 8-3
#post2221
VIẾT CHO MẸ NHÂN NGÀY 8-3

Mẹ ơi!
Khi những chiếc xe đò rủ nhau quay đầu nam tiến,bỏ lại sau lưng cả một miền quê đang vui tết,thì đó cũng là lúc “đến hẹn lại lên”,đứa con yêu của Mẹ phải trở lại Sài gòn để nối tiếp những tháng ngày xa Mẹ.
Trời Sài gòn ngày xuân thật oi bức.Người Sài gòn đón xuân khá dửng dưng.Thế mà con vẫn còn say cái se lạnh đêm xuân,cái nồng nàn hương tết,và cả nụ cười hiếm hoi của Mẹ.Ôi nụ cười gượng gạo ngày xuân của những người Mẹ quê hương có những đứa con xa nhà! Ôi nụ cười ngắn ngủi đã xa:
Đừng khóc Mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ giấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ.(TTĐ)
Sống ở thành phố,con dù thiếu tình thương của Mẹ nhưng so ra cũng vẫn đủ đầy.Ngày xuân ,có bao người Mẹ chờ con ngoài biên tuyến:
Đêm nay con nằm rừng xa gió lạnh
Mẹ nghỉ chưa hay đã thức rồi
Suốt một đời chưa có lúc nghỉ ngơi
Nghĩ thương Mẹ,giận quân thù quá đỗi(LQV)
Chúng con đi xa,dù cho trăm hướng,nhưng cùng một phương.Đó là phương trời xa thẳm có những tia nắng bình minh,nơi mà con tin là sẽ xua tan đi bao đêm đông lạnh cóng:
Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương(TTĐ)
Dù xa xôi diệu vợi,dù bận bịu trăm bề, Mẹ ơi hình ảnh quê hương thân thuơng lúc nào cũng đau đáu trong con:
Bãi mía,hàng tre,bờ dâu,ruộng lúa
Bài ca dao ngọt ngào như giọt sữa
Chảy vào hồn theo tiếng Mẹ à ơi
Những cánh diều xưa đứt dây rớt vào đời
Bay lạc lõng bốn phương trời vô định.(TTĐ)
Nhớ quê hương cũng là nhớ Mẹ:
Nhớ những ngày trốn học
Đuổi bướm cạnh cầu ao
Mẹ bắt được
Chưa đánh roi đầu đã khóc.(GN)
Con vẫn còn nhớ một lần về thăm Mẹ, Mẹ vắng nhà,con chạy ra đồng.Hình ảnh Mẹ nhìn từ xa đã làm nước mắt con rơi:
Con trở về thương gốc rạ xác xơ
Đồng chiều gặt xong bẻ còng dáng Mẹ
Bìm bịp kêu con nước ròng lặng lẽ
Nỉ non tiếng cò trong khúc hát ca dao.(NTPT)
Con đã lớn lên trong vòng tay của Mẹ.Vòng tay yêu thương nâng bước con vào đời:
Dòng sữa ngọt ngào theo năm tháng con lớn lên
Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ
Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu
Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu
Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm rau.(NTK)
Bây giờ dù đã lớn khôn,con vẫn chưa nuôi Mẹ được lấy một ngày.Mẹ ơi,có phải nước mắt chảy xuôi hay là con bất hiếu?Mẹ đã tần tảo sớm hôm nuôi nấng con nên Người để Mẹ cứ vẫn phải một đời khổ cực:
Chẳng có gì so được với tình thương
Của Mẹ dành cho con như đất lành cho con sự sống
Dẫu biển kia có sâu có rộng
Sánh chi bằng Mẹ ở tấm lòng tiên.(NTK)
Và Mẹ ơi:
Con sẽ không đợi một ngày kia
Khi Mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Cơn hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi Mẹ già nua…(ĐTQ)

CÔNG TY HOA QUỲNH
Delete Edit Quote
 
quynhtrang
Thành viên tích cực
Avatar

Đăng bài: 99
Xây dựng: 100

Giới tính: _NEUTRAL_
Online: No
Thời gian: 07/03/2010 12:48
Re: VIẾT CHO MẸ NHÂN NGÀY 8-3
#post2227
LỜI MẸ DẶN
(Thơ Phùng Quán)

Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu,nuôi tằm,dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn
Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn
Nhưng không,mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc
-Con ơi!
trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật
-Mẹ ơi,chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi một người chân thật
THẤY VUI MUỐN CƯỜI CỨ CƯỜI
THẤY BUỒN MUỐN KHÓC LÀ KHÓC
YÊU AI CỨ BẢO LÀ YÊU
GHÉT AI CỨ BẢO LÀ GHÉT
DÙ AI NGON NGỌT NUÔNG CHÌỀU
CŨNG KHÔNG NÓI YÊU THÀNH GHÉT
DÙ AI CẦM DAO DỌA GIẾT
CŨNG KHÔNG NÓI GHÉT THÀNH YÊU
Từ đây người lớn hỏi tôi
Bé ơi!bé yêu gì nhất
Nhớ lời mẹ,tôi trả lời:
Bé yêu những người chân thật
Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không!những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vời
In lên vết son đỏ chói
Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn
Nhưng lời mẹ dặn tuổi lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ
Người làm xiếc đi dây rất khó
Nhưng chưa khó bằng nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chìều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu
Tôi muốn làm nhà văn chân thật
Chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cười giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn trên đá
(Phùng Quán-1957)
QT sưu tầm.

Delete Edit Quote
 
phamvanchinh51
Thành viên tích cực
Avatar

Đăng bài: 67
Xây dựng: 67

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 08/03/2010 08:35
Re: VIẾT CHO MẸ NHÂN NGÀY 8-3
#post2228
Chủ đề về Mẹ luôn là niềm cảm hứng dạt dào cho biết bao Thi Sĩ. Nhân ngày 8-3, chúc cho những người Mẹ luôn hạnh phúc, áp áp với những món quà của các con thân thương!
P/S: chúc mừng 8-3 các chị em Nghĩa Trung thân mến!
Người suy nghĩ tích cực sẽ tìm thấy cơ hội trong lúc nguy nan.
Người suy nghĩ tiêu cực luôn cảm thấy nguy nan trong khi đang nắm lấy cơ hội.
Nothing is impossiple!
Delete Edit Quote
 
phamdangquynh
Thành viên tích cực
Avatar

Đăng bài: 77
Xây dựng: 77

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 10/03/2010 09:30
Re: VIẾT CHO MẸ NHÂN NGÀY 8-3(TẶNG quynhtrang)
#post2239
Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.
Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,
Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.
Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,
Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.
Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,
Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.
Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn còn đó,
Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.
Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,
Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.
Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,
Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.
Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.
Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.
Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.
Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.
Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,
Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.
Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,
Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.

Bên trên là bài thơ "Trăng Nghẹn" của Hoài Tường Phong đã được Liên Chi Hội Nhà Văn Đồng Bằng Sông Cửu Long chọn trao giải nhất cuộc thi thơ của liên hội vào năm ngoái (2009)
CÔNG TY HOA QUỲNH
Delete Edit Quote
 
Reply

NghiaTrung.Com xin giữ bản quyền các thông tin đăng trên website. Chúng tôi không chịu trách nhiệm những trang link ra ngoài.

Website được LaQuang.Info phát triển từ MemHT Portal 4.0.0. Lưu trữ tại LaQuang.Info