Đăng nhập hoặc Đăng ký miễn phí!
Icon Trang chủ > Diễn Đàn > Tổng Hợp > Tâm tình > Quang Ngai in my memory
Icon Thành Viên
Xin chào Khách
IP: 38.107.179.218

Tên bạn
Mật mã


Icon Trực Tuyến
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
VN 125.234.x.x
Điều hành diễn đàn: laqtri huuhien1269 banglangtim_8867
RSSReply
Quang Ngai in my memory
Tác giảBài viết
kimngoc
Thành viên tích cực

Đăng bài: 23
Xây dựng: 23

Giới tính: _FEMALE_
Online: No
Thời gian: 23/05/2010 15:12
Quang Ngai in my memory
#post2457
Thực ra, tôi không phải là người QNgai thực thụ, tôi sinh ra và lớn lên tại miền đất cao nguyên xanh tốt- Lâm Đồng.Nhưng QN la nơi mà ba tôi, má tôi được sinh ra, lớn lên. Họ gặp gỡ và quen biết nhau cũng trên mảnh đất QNgai này,đây cũng là nơi mà ngoại tôi bao năm nay vẫn một mình chăn bò, cắt cỏ mặc dù ba má tôi năn nỉ bà để bà vô ở với con, với cháu.

Trong 4 Anh em tôi, tôi là người có nhiều cơ hội được về QN nhất,tôi cũng ko biết vì sao lúc còn nhỏ, ba má tôi lại gửi tôi cho bà ngoại và dì của tôi nuôi, có lẽ do tôi sinh ra trúng vào năm đói kém ỏ Lâm Đồng, hi hi( tôi nghe má tôi nói như zậy).nên trong 4 anh em tôi, có lẽ tôi là người thương ngoại nhất và cũng là người mà ngoại lo lắng, chăm sóc nhiều nhất. Ngày tôi vô Lâm Đồng với ba má, tôi khóc rất nhiều.tôi sợ người ta ko thương tôi như ngoại của tôi ( vì tôi xa ba má, anh em từ nhỏ nên ko nhớ mặt ai. Chỉ có 1 lấn ba tôi về thăm nhưng tôi cũng không nhớ lắm).

Nhớ lúc trước, tôi ở với ngoại, tôi bị ốm liên miên.thuốc thì nhiều mà tôi thì không chịu uống, ngoại làm đủ mọi cách để gạt tui uống nhưng tui vẫn ko chiu. cho tới bi h, tôi vẫn sợ uống thuốc lắm. hic hic.má tui mua thuốc về phải canh chừng thì tui mới uống, còn không nhắc thì tui giả đò quên lun. bi h lên Sai Gòn sống một mình, bị cảm, sốt cũng để cho nó tự khỏi chứ ko bao h tui mua thuốc. có người nói tui lì, không chịu nghe lời.hi hi.

Lúc ở với Ngoại, Tối nào Ngoại cũng cầm cây đèn nhỏ xíu ( ví lúc đó chưa có điện như bây h) dẫn tui đi xem tivi ở nhà mấy người hàng xóm. tui bùn ngủ mún chết mà kêu hoài ngoại hok chịu zề.hic hic.lúc về, thể nào tui cũng bị vấp rễ cây hay cục đá vì mắt nhắm, mắt mở. Mà đêm nào cũng như đêm nào, ngoại tui không cho tui đi tui cũng đòi đi theo cho bằng được vì ở nhà 1 mình tui sợ ma.hi hi

Từ lúc đi học tới h, ít có time về QNgai thăm Ngoại, cũng hok có cơ hội được thưởng thức đặc sản của QN, và cũng hok còn nhớ đường đi ở QN như thế nào nữa. Nếu có cơ hội, phải về thăm QN, thăm Ngoại và đặc biệt là thưởng thức những món ngon của QN mà các bạn giới thiệu trên trang Web này mới được. he he

P/s: tui biết trang web này qua 1 người bạn làm cùng công ty, nhờ trang web này mà tui biết nhiều về QN hơn, cảm thấy QN như quê hương thứ 2 của mình. Là nơi tui có nhiều kỷ niệm mà có lẽ tui không bao h wen.

Thanks!!!!!!!



Kỷ niệm sẽ chẳng là gì khi lòng mình vội xóa nhưng sẽ là tất cả nếu lòng mình còn ghi!
Delete Edit Quote
 
phantanson
Thành viên gắn bó
Avatar

Đăng bài: 130
Xây dựng: 130

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 23/05/2010 21:52
Re: Quang Ngai in my memory
#post2458
Hi, cảm ơn kimngoc đã ghé thăm vào diễn đàn của nghiatrung.com, cảm ơn bạn đã có một bài viết về quê hương xứ Quảng thật ngọt ngào và tràn đầy cảm xúc.
Kimngoc nè, mặc dù bạn không phải sinh ra tại miền đất Quảng Ngãi thân thương, nhưng chi ít cũng là người gốc xứ Quảng, tất nhiên là nguyên quán Quảng Ngãi, vậy Quảng Ngãi là quê hương thứ nhất của bạn rồi đó, chứ không phải là quê hương thứ hai như bạn nghĩ.
Nếu có điều kiện bạn hãy một lần về ghé thăm quê hương của mình, quê hương đang chờ bạn mà hơn nữa còn có một người ngoại đang mòn mỏi chờ cháu trở về đó, chúc bạn có nhiều bài viết hay hơn nữa trên diễn đàn nghiatrung.com
Chữ " Nhẫn " để biết kiên nhẫn, lắng nghe, nhịn nhục và tha thứ!
Chữ " Tâm " để biết rung động, biết thông cảm, để yêu thương và chia sẻ...!
Delete Edit Quote
 
Reply

NghiaTrung.Com xin giữ bản quyền các thông tin đăng trên website. Chúng tôi không chịu trách nhiệm những trang link ra ngoài.