Buồn
Vì ai
Không vì em
Không phải vì anh
Chắc vì cái trần đời
Lắm lúc thấy nó chơi vơi
Ước chi là con tàu không bến
Sẽ tung tăng giữa chốn biển trùng khơi
Nhưng một ngày nó lại chán cảnh rong chơi
Nó lại muốn trở về nơi xuất phát
Nó lắng nghe âm thanh,giọng hát
Có bát ngát tình thương yêu
Lòng nó thấy buồn hiu
Thẩn thờ nỗi nhớ
Nó vào bờ
Ngã mình
Buồn
(Đêm Sài Gòn 06/9/2010)
|