Đăng nhập hoặc Đăng ký miễn phí!
Icon Trang chủ > Diễn Đàn > Tổng Hợp > Tâm tình > HOÀI NIỆM MÙA THU
Icon Thành Viên
Xin chào Khách
IP: 38.107.179.219

Tên bạn
Mật mã


Icon Trực Tuyến
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US Google spider
Điều hành diễn đàn: laqtri huuhien1269 banglangtim_8867
RSSReply
HOÀI NIỆM MÙA THU
Tác giảBài viết
phamdangquynh
Thành viên tích cực

Đăng bài: 98
Xây dựng: 98

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 15/09/2010 22:33
HOÀI NIỆM MÙA THU
#post2871
Ai đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng.

Hình ảnh những chiếc lá thu “xào xạc” trên con đường làng quê ta ngày xưa đã đi vào ký ức. Gió bụi thời gian đã cuốn chúng theo đến tận miền biên viễn. Mấy hôm nay, cứ mỗi sớm ra đường, nhìn cái màu vàng đỏ lòe lẹt từ các cửa hiệu bán bánh trung thu, tôi bồi hồi nhớ lại những mùa thu cũ. Mùa thu của tết trông trăng, mùa thu có chị Hằng, mùa thu có ánh “trăng vàng thổn thức”.

Mùa thu là sự giao ban của đất trời. Một chút nắng nhẹ nhàng thay thế cái tiết trời oi ả. Một thoáng đượm buồn nhìn chiếc lá rơi ta cảm nhận sự giao thoa giữa con người và thiên nhiên chung cái quy luật của tạo hóa: sinh, lão, bệnh, tử. Nhưng, mùa thu không phải là mùa của sự sa ngã, hủy diệt; bước chuyển mình mát mẻ của thiên nhiên biết đâu là cơ hội làm xao động lòng người với những nghĩ suy tích cực về lẽ sống, về cuộc đời, để có một sự khởi đầu mới vươn đến khung trời: chân, thiện, mỹ.

Tết trung thu em rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường

Ôi! Đâu còn nữa!Đã lâu lắm rồi,từng mùa thu đi qua đời tôi một cách dửng dưng và trách móc.Tuổi thơ của chúng tôi trong thời buổi chiến tranh vội vàng qua mau để giú ép những măng non năm nào trở thành người lớn một cách bất đắc dĩ.Tôi vẫn còn nhớ như in những cái tết trung thu mà lũ trẻ chúng tôi đếm từng ngày để được nhà trường(tiểu học cộng đồng Tư Duy)phát bánh kẹo.Những chiếc bánh nhỏ nhắn(không lớn và đắt tiền như bánh trung thu bây giờ)nhưng mang theo nhiều thông điệp:sự quan tâm của người lớn đến với chúng tôi rất nhiều.Cứ mỗi rằm tháng tám,chúng tôi mang những chiếc lồng đèn tự làm của mình đến trường cho cô giáo chấm,rồi được ăn bánh trung thu cũng như vui hát mãi đến tối mới về thì chiếc lồng đèn cũng rách te tua theo mùa trung thu ra đi,để lại trong lòng trẻ chúng tôi những cảm xúc buồn vui khó tả.

Tết trung thu ở quê mình hồi đó sặc mùi bom đạn nhưng cũng thắm đượm niềm vui ,cái niềm vui tuy gắng gượng nhưng vô tư, thực tình của người làng quê sau mùa gặt lúa hè.Dưới ánh trăng thanh,có nhịp chày giã cốm,có tiếng nô đùa của con trẻ và còn lại là những lời hàn huyên,tâm sự của các mẹ,các chị khi chồng vắng nhà.Ánh trăng về với làng quê thôn dã( không có điện) như một sự ban phát của thiên nhiên,như một lời ru hiền hòa của tạo hóa.

Hơn ba mươi mùa trung thu,gần nửa quãng đời người phải nặng gánh lo toan ,có lúc chưa được cho mình phải ra sức cưu mang….Trong tôi giờ như đã chai sạn.Hơn mười tuổi đầu,vừa đi học tôi phải vừa là lao động chính.Nghèo đói và gian khổ không đồng hành với sự xa xỉ như vui tết trung thu.Những mùa thu tiếp nối những mùa thu,rồi lòng người cũng man mác như thu.

Ngày xưa vua Đường Minh Hoàng nhân tết trung thu mà thiên du nguyệt điện,say khúc Nghê Thường.Bởi vì vua nên được như vua.Còn ta đâu phải là vua…

Ánh trăng thanh của mùa trung thu vằng vặc,huyền ảo,như cái nỗi lòng của tiếng thu,của tiếng buồn mênh mông ,xa vắng.Nhà thơ Hàn Mặc Tử đã viết:

Hôm nay có một nửa trăng thôi
Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi

Chỉ còn một nửa trăng thôi vì lòng người đã vội quên trăng,vì loài người đã vội bỏ trăng.Trăng sẽ hờn,sẽ tủi,nhưng xin trăng đừng ngoảnh mặt,trăng hãy cứu loài người:

Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi
Trần thế em nay chán nữa rồi
Cung Quế đã ai ngồi đó chửa?
Cành đa xin chị nhấc lên chơi(Tản Đà)

Phạm đăng Quỳnh(viết nhân mùa trung thu 2010)
Delete Edit Quote
 
hoaxuongrong
Thành viên mới
Avatar

Đăng bài: 3
Xây dựng: 3

Giới tính: _NEUTRAL_
Online: No
Thời gian: 17/09/2010 16:57
Re: HOÀI NIỆM MÙA THU
#post2876
Đọc bài của chú Quỳnh nhớ quê quá!

Nhớ những đêm trăng mùa thu, ánh trăng sáng rọi xuống sân qua mấy giàn bầu, bí cứ ngỡ là ban ngày.

Nhớ những mùa múa lân, xin mãi mẹ mới cho 1000đ để được tham gia đội lân. Để rồi từ chiều đã bỏ cơm tối để đi theo đòan lân dù chỉ được phân công cho nhiệm vụ cầm đuốc.

Nhớ cái lồng đèn ông sao bé xíu nhưng đã được cô giáo chấm cho điểm 9.

Nhớ quá!
Clothes do not make the monk
Delete Edit Quote
 
Toanjapan
Thành viên gắn bó

Đăng bài: 136
Xây dựng: 136

Giới tính: _MALE_
Online: No
Thời gian: 19/09/2010 22:12
Re: HOÀI NIỆM MÙA THU
#post2878
CON TRẺ VÀ CÂU CHUYỀN VỀ CHIẾC BÁNH TRUNG THU

Trăng tròn tháng Tám vốn là dịp vui phá cỗ chị Hằng, chú Cuội của lũ trẻ, nay bỗng đâu bị người lớn đưa vào vòng xoáy của thị trường. Thay vì mua bánh về nhà cho con phá cỗ, nhiều bậc làm cha mẹ lại đôn đáo đi tìm mua những hộp bánh ngon nhất, xịn nhất để tặng thầy cô .

Không chỉ dịp này, mà còn nhiều dịp lễ khác, từ những ngày 20/10, 20/11, Tết Dương lịch, Tết âm lịch, thậm chí cả 30/4, 1/5, tất tần tất những dịp nào có thể, một bộ phận phụ huynh đã triệt để tận dụng thời cơ để tặng quà thầy cô.

Thấy mẹ chuẩn bị tắt đèn đi ngủ, con bé Hằng thỏ thẻ “Mẹ, mẹ mua bánh trung thu cho cô đi!”. Nghe tiếng con, chị Thương giật mình hỏi. Sao con nói mẹ vậy? Con bé nói giọng hờn dỗi “Hôm nay ở lớp con, bao nhiêu mẹ các bạn đến mua bánh trung thu cho cô, mỗi mẹ là chưa”.

Chẳng đợi mẹ nói, con bé tiếp tục giọng hể hả “Bố bạn Duy chơi với con còn đưa bạn ấy đến tận nhà cô cho cô bánh cơ mẹ ạ. Có mỗi mẹ là…Thế nên hôm nay con chỉ được 7 điểm thôi, tại mẹ cả.”. Giờ thì chị Thương đã hiểu trong đầu con bé đang nghĩ gì. Chị nhỏ nhẹ nói với con “Mẹ xem vở con rồi, con sai 3 bài nên cô cho 7 là đúng, đâu phải tại mẹ mà cô cho con điểm thấp?

Con chẳng vừa kể cho mẹ lúc nãy là bạn Duy được 5 điểm, thấp hơn con, vậy đâu phải bố bạn ấy đến nhà cô, cho cô cái bánh mà cô cho điểm cao, phải không con?”. Con bé vẫn phụng phịu chưa chịu thua.

Biết rằng có nói nữa con bé vẫn không chịu hiểu, chị Thương đành nói dối “Những cái bánh trung thu ấy là bố mẹ các bạn góp cho cô để hôm nào trung thu, cô sẽ cho các con phá cỗ đấy. Con đừng nghĩ sai về cô nhé”. Con bé im lặng một hồi rồi bảo mẹ, con phải đợi đến trung thu xem mẹ nói có đúng không đã.

Chuyện cái bánh trung thu qua suy nghĩ của đứa trẻ làm mỗi bậc cha mẹ không khỏi băn khoăn.

Trăng tròn tháng Tám vốn là dịp vui phá cỗ với chị Hằng, chú Cuội của lũ trẻ, nay bỗng đâu bị người lớn đưa vào vòng xoáy của thị trường. Thay vì mua bánh về nhà cho con phá cỗ, nhiều bậc làm cha mẹ lại đôn đáo đi tìm mua những hộp bánh ngon nhất, xịn nhất để tặng thầy cô .

Không chỉ dịp này, mà còn nhiều dịp lễ khác, từ những ngày 20/10, 20/11, Tết Dương lịch, Tết âm lịch, thậm chí cả 30/4, 1/5, tất tần tất những dịp nào có thể, một bộ phận phụ huynh đã triệt để tận dụng thời cơ để tặng quà thầy cô.

Cho dù những việc làm này xuất phát từ tấm lòng của các bậc phụ huynh muốn cô và gia đình có một trung thu vui vẻ, nhưng oái oăm là những việc làm này diễn ra dưới mắt con trẻ và được chúng nhìn dưới một lăng kính khác. Hình ảnh thầy cô đã bị bóp méo trong suy nghĩ của lũ trẻ vừa bước vào cổng trường. Đừng nghĩ chúng không biết gì, chúng biết cả, biết thế nào là “đút lót”, là “hối lộ”, là “nịnh nọt”.

Trong đầu óc non nớt của chúng, những suy nghĩ kiểu cái Hằng con chị Thương “cho cô quà, là cô sẽ cho điểm cao, không cho là cô cho điểm thấp” là chuyện khó tránh khỏi, nhất là khi có sự trùng hợp nhất định nào đó về chuyện điểm chác xẩy ra đối với chúng.

Không dám vơ đũa cả nắm, nhưng trộm nghĩ, không phải thầy cô nào cũng cần bố mẹ phải tặng quà dịp này dịp nọ và cũng không phải bố mẹ nào cũng có ý tặng quà để con mình được thầy cô chú ý, châm chước trong học hành.

Có lần, người viết bài đã từng nghe một cô giáo khối 2 ở một trường tiểu học lớn ở Hà Nội tâm sự, cô rất ngại khi bố mẹ học sinh mang quà đến cho cô dù ở trường hay ở lớp, ở trường thì cô ngại học sinh nghĩ sai, còn ở nhà, thì cô còn phải đối diện với các con. Cô cũng chưa bao giờ nghĩ, vì món quà đắt tiền hay vì hộp bánh, cân chè mà cô quan tâm học sinh này, lơ là học sinh khác.

Nếu chỉ vì thế, thì lương tâm nghề giáo thật rẻ mạt biết bao. Nhiều lúc cô nghĩ đến việc từ chối kheó các bậc phụ huynh hoặc dùng những phong bì, những món quà phụ huynh tặng vào việc chung của lớp. Làm như vậy, chính cô cũng cảm thấy thanh thản hơn trong việc hoàn thành sứ mệnh của người thầy.

Đúng là "Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy", nhưng "yêu" thầy thế nào, quả thật không phải chuyện dễ.

Theo Tuyên giáo

Đã sửa: 19/09/2010 22:13

- Người bạn trong lúc hoạn nạn là người bạn chân thành -
Delete Edit Quote
 
Reply

NghiaTrung.Com xin giữ bản quyền các thông tin đăng trên website. Chúng tôi không chịu trách nhiệm những trang link ra ngoài.