Trên đời này, ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ. Có thể chúng ta rất không bình đẳng với nhau bởi tiền bạc, địa vị, học vấn, thậm chí cả màu da, nhưng may sao mọi người đều có chút bình đẳng này: có một người mẹ. Không phải ngẫu nhiên mà nhân loại đều bắt đầu bằng M để gọi người mẹ. Vì âm M ấy là tiếng gọi đầu lòng ngọt ngào, dịu dàng, trìu mến và gần gũi nhất, như mẹ đối với con vậy.
“Nếu có đi vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn chắc không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên...”
(thơ Thanh Nguyên)
Tình mẫu tử hiện ra sống động và thiêng liêng, nó không khác với bất kỳ hình ảnh mẹ con nào, vì cùng một ngôn ngữ của tình yêu thương, sự hi sinh và tận tụy dâng hiến của mẹ dành cho con. Tôi đã khóc...
Rất hay quan sát cảnh sinh đẻ và nuôi con của muông thú, tôi thường liên tưởng đến thời sơ sinh của con người. Không có giống loài nào yếu ớt như con người. Việc đó nói lên điều gì? Nó nói rằng để một con người được lớn lên một cách bình thường thì người mẹ phải mất bao nhiêu máu thịt, công phu và nỗi niềm. Không tính xuể. Cũng chính vì vậy mà người mẹ kỳ vọng ở con mình nhiều nhất: sự thành đạt, hạnh phúc của con và chữ hiếu.
Tại sao người mẹ hay xếp chữ hiếu sau cùng chứ không ở vị trí số một? Đơn giản vì nước mắt chảy xuôi, người mẹ nào cũng nắm lòng phương ngôn ấy cũng chỉ mong con có ăn có mặc, có của, có tiền và có hạnh phúc. Mọi thứ ấy con phải khác mình, con phải được sung túc hơn đời của mẹ.... Còn chữ hiếu cho riêng mình có cũng được, không có thì mẹ cũng chẳng màng... Như Thanh Nguyên đã viết: Mẹ - có nghĩa là mãi mãi. Là cho đi không đòi lại bao giờ...
Ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ, vì vậy mà rồi ai cũng sẽ có một người mẹ già trong tâm tưởng của mình. Cũng như chúng ta rồi sẽ già và chúng ta sẽ là một “vấn đề” trong chữ hiếu của con mình. Mà chữ hiếu bây giờ có vẻ khác xưa. Nghĩa là người ta không cần từ quan để về vườn trông nom cha mẹ già, người ta cũng không thể sống cuộc sống tứ đại đồng đường sum họp và có khi người ta chỉ có thể thăm nom cha mẹ của mình bằng điện thoại, email hay những phong bì hằng tháng cho nhà dưỡng lão...
Cuộc sống hiện đại đã dắt chúng ta đi xa nguồn cội rất nhiều. Dù vậy chữ hiếu muôn đời cũng không thể khác đi đến mức khiến một người con có thể vung tay tát và hét vào mặt mẹ: “Bà chết đi cho tôi nhờ!”... Nếu quả tình trên đời này đã có một người mẹ nghe được câu nói tàn nhẫn ấy thốt ra từ miệng con, tôi nghĩ ngay từ giây phút đó người mẹ đã “chết” rồi, vì trái tim mẹ đã tan nát...
"Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
Rối ren tay bí tay bầu
Váy nhuộm bùn áo nhuộm
nâu bốn mùa..."
(thơ Nguyễn Duy)
“Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời
Một mặt đất
Một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát...”
(thơ Thanh Nguyên)
"Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi, để một mai tôi trở về các bụi..."..Chúng ta rồi sẽ tiễn mẹ mình một lần trong đời. Một chuyến đi xa không có ngày trở lại. Ngồi buồn ta lại nhớ mẹ ta xưa, ... Ai rồi cũng sẽ đến lúc cay đắng ngậm ngùi như ai đó không còn mẹ, sẽ cảm thấy thế nào khi chiều xuống, đêm về hay giữa khuya giật mình thảng thốt nhận ra mình không còn mẹ để được hầu cơm, hầu chuyện nữa. Những tiếng ầu ơ năm nào bên chiếc võng, chiếc nôi mãnh mai kia, những bước chân, tiếng cười ấy của mẹ không còn nữa. Sẽ khó có cái gì để bù đắp nổi khoảng trống này. Vì vậy ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, bởi có thể không bao lâu nữa, dù ta có muốn được mẹ la mắng cũng không được nữa rồi!!!!!
Mẹ! Mẹ là tất cả của cuộc đời chúng ta, cái tình, cái nghĩa, cái ân nặng, nghĩa sâu ...của Mẹ, ta khó lòng mà đền đáp được.
Thấm thoát đó mà mùng 8/3 lại về.... Cái ngày trọng đại của toàn thể phái nữ mà trong đó có cả mẹ của mình...Xin gởi lời chúc tốt đẹp, lời chào hỏi ân cần, của một người con xa quê hương gởi đến những người mẹ. Chúc toàn thể chị, em phụ nữ NT ta mãi xinh tươi, hồn nhiên và hạnh phúc. TT
Hôm nay, đã nhớ nhà rồi, khi lên blog của con ở Facebook đọc bài về MẸ, con càng nhớ MẸ hơn. Và rồi là vài dòng ghi về MẸ của một blog nào đó:
Mẹ biết con kể về mẹ như thế nào không?
Con nói rằng, mẹ của con nông dân lắm. Mẹ chỉ thích trồng rau làm vườn, nuôi gà nuôi vịt, cắt cỏ cho cá và chăm sóc cho lũ lợn ủn ỉn đòi ăn cả ngày. Mẹ không thích sự ồn ào của phố phường, không ưa bon chen buôn bán quán chợ, xa lạ với những thú tiêu khiển chốn thị thành.
Mẹ của con nghèo lắm, không kiếm được nhiều tiền như người ta. Nhưng mẹ của con rộng lượng lắm nha! Mẹ sẵn sàng cho con thịt cả bầy gà mẹ đã vất vả gầy bầy để đãi sinh nhật với bạn bè. Bán lợn mẹ cũng dành một ít mua tặng con món quà nho nhỏ. Khi thì cái cặp, cây viết, cuốn vở, lúc thì đôi dép, đôi giày.
Mẹ chỉ mặc quần áo bà ba và những bộ đồ rẻ tiền của những người đàn bà nhà quê. Mẹ không có cái váy điệu đà hay những bộ cánh hàng hiệu đắt tiền nào cả.
Mẹ “quê mùa” lắm. Vậy mà tết năm nào mẹ cũng mua cho con thật nhiều áo quần đẹp và đắt tiền. Mẹ nói, “ta già rồi, còn mấy đứa bây còn trẻ ra ngoài ít nhất cũng được như người ta”.
Mẹ của con lạc hậu lắm. Không biết vi tính là gì đâu, chưa bao giờ dùng điện thoại di động. Đêm đêm mẹ ngồi may lại những cái quần sổ chỉ, sửa cái bao gối tụt bông gòn cho đứa con yêu. Mẹ không biết và cũng không thích dùng máy giặt hay những dụng cụ bếp núc hiện đại. Mẹ nói, “tau giặt tay mới sạch được cái cổ áo của mi, phải nấu cơm củi ba mi mới có cháy mà ăn chứ”
(st)
Và rồi con nghĩ đến...
MẸ con cũng nông dân nhưng mọi việc buôn bán, bon chen nơi phố xá MẸ cũng chẳng thua ai bởi để nuôi chúng con đến giờ MẸ phải trải qua không biết bao nhiêu công việc, từ việc nặng nhọc của người nông dân đến việc có thể nói là nhàn hạ của nhân viên công ty bảo hiểm.
MẸ con cũng nghèo. Lúc xưa MẸ là con gái của một gia đình khá giả trong vùng, không biết gì ngay cả việc nấu ăn. Nhưng từ khi lấy ba, cuộc sống MẸ đã thay đổi, tuy không phải là vất vả lắm nhưng tất cả mọi việc MẸ đều làm và học từ đầu. Như vậy có thể nói MẸ đã đi lên từ chữ nghèo , cố gắng tất cả vì chúng con.
MẸ con "quê mùa" ? Không. MẸ luôn đẹp, trẻ lúc nào ra ngoài cũng khiến người khác phải ngưỡng mộ. Người khác ngưỡng mộ MẸ không chỉ vẻ ngoài mà còn ở cách đối nhân xử thế. Với con MẸ luôn là tấm gương để con hướng tới.
MẸ "con lạc hậu"? Không. MẸ là người chỉ dạy cho con người thủ thuật photoshop đầu tiên. Dù những kiến thức về internet MẸ không rõ nhưng Mẹ đã không để cho con gái như mình, MẸ muốn con học nhiều điều từ mạng và phải cố gắng thật nhiều để không lạc hậu. MẸ cũng là người chỉ con những mối kim, đường chỉ đầu tiên, là người thầy dạy con học đan, học may,... MẸ con "lạc hậu" nhưng có rất nhiều thứ con phải học từ MẸ.
Con tự hào vì được là con của MẸ.
Tôi là ai,bạn là ai không quan trọng,quan trọng là chiến thắng chính bản thân.
MẸ LÀ TẤT CẢ!
Con rất ít khi làm thơ cho Mẹ
Chỉ thích làm thơ tình kể lể chuyện con tim
Con quên mất trong trái tim của con là dòng máu Mẹ
Và một tình yêu theo năm tháng vững bền
Tình của Mẹ cho con, đâu có phải từ cái ngày banh da, xẻ thịt
Mà từ những ngày con còn trong trứng nước, Mẹ ơi
Khi biết sắp sinh ra con, Mẹ cười tươi, hạnh phúc
Thêm một mầm xanh cho thơm ngát hương đời
Rồi chín tháng cưu mang, ba năm bồng ẩm
Mẹ ru con ngủ hằng ngày bằng những khúc ca dao
Để cho con lớn lên, biết thương yêu cuộc sống
Yêu quê hương có đồng lúa chín rì rào
Bàn tay con nhỏ nhoi, đặt trọn trong lòng bàn tay Mẹ
Chân con vào đời, đi những bước son trẻ, đầu tiên
Chiếc áo may cho con, Mẹ chăm chút từng đường kim, mũi chỉ
Còn chiếc áo Mẹ vai sờn, hứng đời mưa nắng triền miên
Ngày tháng dần trôi, tóc con dài hơn, xanh hơn nữa
Con ơ hờ, không biết rằng tóc Mẹ đã nhạt phai
Mỗi sợi bạc là một chuyện đời khốn khó
Vậy mà Mẹ vẫn cười cho con vững bước tương lai
Thì Mẹ hỡi, tại sao con chỉ thích làm những bài thơ tình ướt át
Khóc cho mình, cho người mà quên mất Mẹ yêu
Để có những lúc Mẹ mong chờ mỏi mắt
Bỏ mâm cơm chiều nằm lạnh ngắt, cô liêu
Ngày lễ Mẹ, tay con run run cầm đóa hoa hồng đỏ rực
Chợt giật mình thổn thức, giọt lệ rơi
Đóa hoa hồng từ lâu rồi con quên chăm chút
Vẫn ở bên con, ngày tháng chẳng khi rời
Mẹ ơi, Mẹ đừng hỏi vì sao hôm nay con lại khóc
Giọt lệ này chất chứa những lời chân thật từ tim
Cho con ôm lấy mẹ, để được bơi giữa dòng sông hạnh phúc
Để con biết trên đời còn có một tình Mẫu Tử thiêng liêng...
Con rất ít khi làm thơ cho Mẹ
Bài thơ này dù trể, Mẹ không nỡ trách con đâu
Bởi vì trong trái tim của con là dòng máu Mẹ
Có bao giờ tim, máu chẳng thuộc về nhau?
Ý nghĩ chỉ xác định cái mà bạn mong muốn.Còn hành động mới quyết định cái mà bạn nhận được