Tôi là người Quảng Ngãi chinh hiệu, vì vậy nên hai tiếng Quảng Ngãi đối với tôi rất thiêng liêng. Quảng Ngãi bây giờ khác xưa rất nhiều. Tôi còn nhớ mỗi lần đi học (tôi ở quê xuống học trường huyện mà) phải đi trên những con đường đầy đủ đất đá và bụi, tội nhất là những bạn áo dài, đất đỏ cứ bám trên quần áo , có khi phải nghỉ học ấy chứ...
Bây giờ thì đã hết rồi. Những con đường ngày trước giờ đã được bê tông hóa rồi. Những con đường làng giờ đây không còn nữa, có chăng nữa thì nó cũng nằm trong trí nhớ của chúng tôi thôi, những đứa trẻ bây giờ suốt ngày xem tivi hay chơi điện tử chứ đâu như tụi tôi ngày trước, sáng dậy đã dẫn đàn bò ra ngoài đồng, chiều về lại đi cắt cỏ. Xóm tôi bây giờ đã đi Sài Gòn hết rồi nào già nào trẻ nào là vợ chồng ... đủ cả.
Thị xã Quảng Ngãi(nay là thành phố Quảng Ngãi)giờ cũng hết ngập nước nữa rồi, sông Trà giờ bờ đê bao cao mút. Còn lòng sông Trà giờ cũng chỉ còn lại vài vũng nước lơ thơ. Và bọn trẻ thị xã cũng không còn lội nước nước nữa, bây giờ đã có những bể bơi rồi, có biển ở gần rồi.
Thị xã Quảng Ngãi sau nhiều năm đi qua vẫn không có thay đổi gì lớn lắm. Tuy giờ đã được nhiều người biết đến nhưng đó cũng chỉ là biết đến với mối quan hệ về con người mà thôi, biết đến Quảng Ngãi với những con người chịu khó cần cù với câu nói Quảng Nam hay cãi, Quảng Ngãi hay lo.
Về Quảng Ngãi bây giờ đã có nhiều đường hơn, và những cây trứng cá giờ hầu như không còn nữa, thay vào đó là cây những hàng cây sữa tràn đây, không khéo rồi đây đường phố Quảng Ngãi trở thành đường phố Hà Nội thôi. Đã có nhiều khu công nghiệp được mở ra. Nhiều tuyến đường chiến lược được làm. Nhiều công trình được xây dựng khang trang. Tuy nhiên những công trình mang tính biểu tượng mang tính đột phá vẫn chưa có. Và chúng ta vẫn phải nhìn về Dung Quất với bao hi vọng và lo lắng. Hi vọng về một cơ hội, một sự đột phá đang hiện hữu cụ thể ở quê hương chúng ta.
Và khi những hi vọng vẫn là những hi vọng thì mỗi khi nhớ về Quảng Ngãi chúng ta vẫn phải nhớ về núi Ấn sông Trà, nhớ về vị vua rái cá, nhớ về những bờ xe nước ngày xưa mà thôi.
Quê tôi có những dòng sông nhỏ
Có mùa nước lũ có ngày hè khô
Dòng sông nào rồi cũng phải ra biển lớn
Nhưng sao dòng sông tôi
Vẫn chảy mãi theo kỉ niệm tuổi thơ.
Về những ngày hè thả diều hái phượng
Về ngày mưa tắm mát tuổi ngây thơ
Quê hương ơi,
Quê hương ơi,
Dòng sông nào rồi cũngchảy ra biển lớn
Và dòng sông tôi cũng chỉ có một bến bờ.
Nguồn:
http://vn.myblog.yahoo.com/tansonphan