Em thế nào thì cứ thế mà đến;
Chớ có loay hoay sửa soạn áo quần.
Nếu tóc em tết rồi đã bị sổ ra,
nếu đường ngôi chưa thẳng,
nếu những dải áo lót của em còn lỏng,
thì cũng đừng lo ngại, em ơi.
Em thế nào thì cứ thế mà đến,
Chớ có loay hoay sửa soạn áo quần.
Em hãy đến, bước nhanh trên cỏ
Nếu vòng chân em có tụt xuống bởi sương đêm,
nếu những chuỗi bạc đeo trên chân em lơi lỏng,
nếu những viên ngọc trong dây rơi xuống.
Thì cũng đừng lo ngại, em ơi
Em hãy đến, bước nhanh trên cỏ.
Em thấy chăng mây trắng phủ kín bầu trời?
Từ xa ở phía bờ sông những đàn sếu bay đi,
và những trận gió mạnh lao vào bãi vắng
Đàn gia súc lo âu đang chạy về chuồng trong xóm
Em thấy chăng mây phủ kín bầu trời?
Em uổng công thắp ngọn đèn thay áo.
Nó lay lắt và tắt đi vì gió thổi.
Nào ai biết mí mắt em sẽ không bị muội đèn hoen ố?
Bởi mắt em còn đen hơn cả mây mù
Em uổng công thắp ngọn đèn thay áo
Nó tắt ngay thôi.
Em thế nào thì cứ thế mà đến,
Chớ có loay hoay sửa soạn áo quần.
Nếu vòng hoa chưa kịp tết xong
thì có ai để ý.
Nếu dây chuyền chưa khóa chặt,
thì cứ mặc nó em ơi.
Đã muộn rồi
Bầu trời đã nặng trĩu mây đen
Em thế nào thì cứ thế mà đến
Chớ có loay hoay sửa soạn áo quần.
Tagore "Kẻ dám liều có thể chẳng sống bao lâu nhưng người quá thận trọng thì sống không ra sống"
Richart Branson |