thời thơ ấu vui buồn ,bao kỷ niệm.
những kỉ niệm mà tôi ko thể quên
những trưa hè cùng nhau tụ tập
bên bờ dưà và những hàng câu
trưa không ngủ mà cứ ở đâu đâu
đêm trăng sáng những trò vui tụ tập
để khi về có đưá bị mẹ la
rồi những ngày nghĩ hè năm ấy
bên cánh đồng và những hàng cây
cứ chăn trâu đắt vào cánh đồng ấy
rồi cũng nhau chơi đủ thứ trò nghịch ngợm
đến tối mịt ko còn ai nưả hết
rồi hai đưá mới đắt trâu về nhà
về đến nhà cũng không hết chuyện
ăn cơm xong rồi lại gặp nhau
đề cùng nhau mà đi tám tiếp
biết bao chuyện giận hờn xảy ra
tường chửng không còn qua lại nưả
nhưng tình bạn thật bao la
thiếu vắng nhau là buồn vô hạn
nên đành phải chấp nhận làm hoà
rồi cứ thế cứ thế , cứ thế lại xảy ra
những mâu thuản cũng học với lại hành
mà căn bản là do ngươì lớn
cứ so đo làm hai đưá phải buồn
nhưng rồi thời gian là hoà tất cả
đến bây giờ hai đưá đã lớn khôn rồi
có con đường cho mình tự lưạ chọn
cho sự nghiệp tương lai cuả mình
dù đây giây phút ngày xưa ko còn nưả
ko được gần nhau như thở xưa
nhưng mỗi lần được gặp lại nhau
thì kí ức ngày xưa lại hiện về
rồi bắt đầu , ngồi lại 8 tiếp
hợp tính nhau đến nỗi cả ngày
nói chuyện hoài mà vẫn không hết
cuộc sống mưu sinh ở nơi đất khách.
có đôi lúc cũng bon chen đây đó
cũng than phiền và lắm lúc buồn vui
nhưng kỷ niệm một thời đã xa rồi
thì dường như không bao giờ quên được
hiihihi........ thơ con cóc ,anh ,chị trên diễn đàn đọc cho vui hen
stac
Mất tiền là mất ít, mất bạn là mất nhiều, mất niềm tin là mất rất nhiều nhưng mất ý chí vươn lên là mất tất cả....... |