Mẹ! Hôm nay con đến một nơi rất sang trọng, ăn trong nhà hàng thuộc loại bậc nhất của SG này. Tự nhiên con thương mẹ và những người Quảng Ngãi quê mình đang đói khổ sau cơn bão. Họ là những doanh nhân thành đạt mẹ à, họ tổ chức một buổi tiệc mà có lẽ đời con có nếm qua cũng chỉ được vài lần. Họ cũng tổ chức quyên góp cho bà con quê mình, nhưng mẹ ơi, con gà họ chỉ ăn chưa được một nữa, heo sữa quay họ lựa cái ngon nhất, còn bà con quê mình chỉ có gói mì tôm ăn sống. Họ đi trên những chiếc xe đắt tiền hạng sang, có tài xế riêng bỗng nhiên thấy thương chiếc xe của ba, chiếc xe mà gần 10 năm qua đã nuôi gia đình mình, nuôi con ăn học thành tài để hôm nay con được dự tiệc sang như vậy. Có lẽ họ giàu, họ có tiền nên họ có quyền phải không mẹ. Tự nhiên thấy thương người miền Trung mình quá! Tại sao họ cứ nghèo hoài như vậy hả mẹ ?
Nhưng mẹ ơi! Họ đã quyên góp tiền, khá nhiều so với cả cuộc đời của những người dân nghèo, nhưng con vẫn không tin người dân Trung đang khó khăn ấy lại được nhận. Mẹ còn nhớ không? Cái cơn bão năm 2006 đã tàn phá Quảng Ngãi - Quảng Nam - Đà Nẵng năm ấy đã cướp đi sinh mạng, nhà cửa và của cải của người dân dãi đất nghèo khó, để Tết năm đó, trong nhà chỉ là một màu ảm đạm, thương tang. Những em nhỏ không còn được may áo mới - món quà quý giá nhất trong ngày Tết mà chúng mong mỏi. Ngày Tết năm ấy, mọi người không đủ tiền để sắm sửa, dù chỉ là những gì cần thiết nhất. Nhưng người ta cứu trợ gạo cho bà con, khi về nấu ăn thì mới biết đó là gạo mốc.??!?? Chỉ biết khóc thôi phải không mẹ, vì họ có lòng cho bà con mà. Thương cho số phận nghèo khổ, trách ông trời sao cứ quá bất công, chỉ nhăm nhe với người nghèo khó. Đã khổ nay còn khổ hơn. Nhưng mà mình nghèo nên phải xin, mà xin rồi thì đâu có được đòi hỏi nữa. Thương quá Miền Trung ơi! Nhớ lắm Quảng Ngãi ơi. Dòng sông Trà vốn dĩ hiền hoà ôm lấy chân núi Thiên Ấn, nhưng cũng có lúc dữ dằn cuồn cuộn cuốn trôi tất cả. Cầu mong cho Tết năm nay, bà con sẽ được no đủ, những em bé sẽ được may áo mới để sáng Mồng Một, ngày đầu tiên của năm mới, có thể đi hái lộc, tảo mộ, thăm ông bà.
Cầu trời Tết năm nay bà con mình được no đủ!!!!
Hà Linh
"Hạnh phúc là ngọc châu. Khổ đau là biển cả. Muốn tìm được ngọc châu phải lặn sâu vào biển cả." |