<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>        <rss version="2.0"
             xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
             xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
             xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
             xmlns:admin="http://webns.net/mvcb/"
             xmlns:rdf="http://www.w3.org/1999/02/22-rdf-syntax-ns#"
             xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
        <channel>
            <title>
									Tâm tình - Diễn đàn Nghĩa Trung				            </title>
            <link>https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/</link>
            <description>Diễn đàn Nghĩa Trung</description>
            <language>vi</language>
            <lastBuildDate>Fri, 26 Jun 2026 12:23:29 +0000</lastBuildDate>
            <generator>wpForo</generator>
            <ttl>60</ttl>
							                    <item>
                        <title>ĐỜI NGƯỜI CÓ 5 NGÀY</title>
                        <link>https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/doi-nguoi-co-5-ngay/</link>
                        <pubDate>Thu, 28 Jan 2016 04:17:53 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Nếu mạng sống được t&iacute;nh bằng hơi thở, th&igrave; cuộc đời mỗi người d&ugrave; d&agrave;i hay ngắn, rốt cuộc chỉ g&oacute;i trọn trong 5 ng&agrave;y: h&ocirc;m trước, h&ocirc;m qua, h&amp;...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[Nếu mạng sống được t&iacute;nh bằng hơi thở, th&igrave; cuộc đời mỗi người d&ugrave; d&agrave;i hay ngắn, rốt cuộc chỉ g&oacute;i trọn trong 5 ng&agrave;y: h&ocirc;m trước, h&ocirc;m qua, h&ocirc;m nay, ng&agrave;y mai v&agrave; ng&agrave;y sau, h&atilde;y sống thật &yacute; nghĩa mỗi ng&agrave;y.

CẢM ƠN H&Ocirc;M TRƯỚC: qu&aacute; khứ đ&atilde; qua kh&ocirc;ng thể thay đổi, chỉ n&ecirc;n cảm k&iacute;ch v&igrave; m&igrave;nh vẫn c&ograve;n được sống. Biết ơn Cha Mẹ đ&atilde; đưa ch&uacute;ng ta đến với cuộc đời tươi đẹp n&agrave;y, để mỗi ng&agrave;y c&oacute; thể ngắm &aacute;nh b&igrave;nh minh trong trẻo, nh&igrave;n cảnh ho&agrave;ng h&ocirc;n y&ecirc;n b&igrave;nh, cảm nhận cuộc sống diệu k&igrave;, tận hưởng niềm vui nh&acirc;n thế.

TỔNG KẾT H&Ocirc;M QUA: con đường ch&uacute;ng ta đi qua c&oacute; niềm vui, hạnh ph&uacute;c v&agrave; th&agrave;nh c&ocirc;ng. B&ecirc;n cạnh đ&oacute; cũng c&oacute; niềm đau, nổi khổ v&agrave; thất bại. Sai s&oacute;t ở đ&acirc;u th&igrave; l&agrave;m lại nơi đ&oacute;, thất bại h&ocirc;m qua sẽ l&agrave; nền tảng cho th&agrave;nh c&ocirc;ng ng&agrave;y mai, kh&ocirc;ng thể bỏ qua việc học hỏi, c&agrave;ng kh&ocirc;ng thể từ chối sự tiến bộ.

NẮM CHẮC H&Ocirc;M NAY: tr&acirc;n trọng hiện tại, chăm chỉ học hỏi, chuy&ecirc;n cần thực h&agrave;nh, vững bước tiến về ph&iacute;a trước. H&ocirc;m qua đ&atilde; kh&ocirc;ng c&ograve;n, ng&agrave;y mai th&igrave; chưa đến, chỉ c&oacute; b&acirc;y giờ, ở đ&acirc;y. Hiện tại chăm chỉ c&agrave;y cấy th&igrave; ng&agrave;y sau ắt c&oacute; c&aacute;i để thu hoạch.

THEO ĐUỔI NG&Agrave;Y MAI: tương lai lu&ocirc;n mang nhiều hứa hẹn, cũng đầy m&ecirc; hoặc, l&yacute; tưởng nhất l&agrave; ươm mầm ngay b&acirc;y giờ, để mai kia trở th&agrave;nh hiện thực.

KH&Ocirc;NG SỢ H&Atilde;I NG&Agrave;Y SAU: ch&uacute;ng ta đ&atilde; cố gắng trong qu&aacute; khứ v&agrave; hiện tại, n&ecirc;n tương lai chắc chắn sẽ tốt đẹp, v&igrave; thế kh&ocirc;ng cần lo lắng. Đ&acirc;y l&agrave; quy luật ph&aacute;t triển tự nhi&ecirc;n, như ng&agrave;y v&agrave; đ&ecirc;m kh&ocirc;ng thể t&aacute;ch rời.

Mỗi ng&agrave;y trong đời đều đ&aacute;ng tr&acirc;n trọng, kh&ocirc;ng n&ecirc;n hối tiếc sự do dự h&ocirc;m qua, rồi thụ động chờ đợi ng&agrave;y mai đến. Sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc hiện tại, mới kh&ocirc;ng hổ thẹn với &yacute; nghĩa cuộc đời. 
_____________________
(Người dịch : Suối Th&ocirc;ng)
Nguồn: https://www.facebook.com/Thi%E1%BB%81n-Ph%C3%A1i-Tr%C3%BAc-L%C3%A2m-Vi%E1%BB%87t-Nam-284745104894673/]]></content:encoded>
						                            <category domain="https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/">Tâm tình</category>                        <dc:creator>nguyenphitinh</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/doi-nguoi-co-5-ngay/</guid>
                    </item>
				                    <item>
                        <title>Chú Khỉ và trái Táo gỗ</title>
                        <link>https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/chu-khi-va-trai-tao-go/</link>
                        <pubDate>Fri, 25 Dec 2015 16:47:26 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Trong khu rừng kia c&oacute; một con khỉ rất hạnh ph&uacute;c. N&oacute; t&igrave;m ăn những tr&aacute;i c&acirc;y ngọt lịm khi đ&oacute;i v&agrave; nằm nghỉ ngơi khi mệt. Một ng&agrave;y, c...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[Trong khu rừng kia c&oacute; một con khỉ rất hạnh ph&uacute;c. N&oacute; t&igrave;m ăn những tr&aacute;i c&acirc;y ngọt lịm khi đ&oacute;i v&agrave; nằm nghỉ ngơi khi mệt. Một ng&agrave;y, con khỉ đang lang thang b&igrave;a rừng th&igrave; thấy một ng&ocirc;i nh&agrave;&hellip;

Trong ng&ocirc;i nh&agrave; nhỏ b&eacute; đ&oacute;, n&oacute; thấy một c&aacute;i b&aacute;t to đựng to&agrave;n t&aacute;o, những quả t&aacute;o tuyệt đẹp. Con khỉ liền trộm lấy một quả v&agrave; chạy thật nhanh trở lại khu rừng.

Khi đ&atilde; chạy thật xa, khỉ dừng lại đưa quả t&aacute;o l&ecirc;n mũi ngửi nhưng chẳng thấy c&oacute; m&ugrave;i g&igrave;. N&oacute; cố gắng ăn nhưng quả t&aacute;o cứng ngắc đến mức đau cả răng. Thực ra quả t&aacute;o n&agrave;y được l&agrave;m bằng gỗ nhưng rất đẹp v&agrave; tr&ocirc;ng như thật. Những con khỉ kh&aacute;c nh&igrave;n thấy quả t&aacute;o cũng th&egrave;m được ăn. Con khỉ nọ thấy thế c&agrave;ng giữ chặt quả t&aacute;o.

C&oacute; được quả t&aacute;o đẹp, con khỉ rất tự h&agrave;o v&agrave; h&atilde;nh diện. N&oacute; lang thang suốt trong rừng để khoe t&agrave;i sản qu&yacute; gi&aacute; của m&igrave;nh. Quả t&aacute;o lấp l&aacute;nh &aacute;nh đỏ dưới nắng mặt trời dường như c&agrave;ng ho&agrave;n hảo hơn bao giờ hết. V&agrave; con khỉ c&agrave;ng &ocirc;m khư khư quả t&aacute;o hơn, mặc d&ugrave; cơn đ&oacute;i cồn c&agrave;o trong bụng th&uacute;c giục n&oacute; đi kiếm c&aacute;i ăn.

Những tr&aacute;i c&acirc;y ngọt lịm hương rừng th&ocirc;i th&uacute;c con khỉ, nhưng n&oacute; vẫn kh&ocirc;ng chịu bu&ocirc;ng quả t&aacute;o trong tay &ndash; n&oacute; sợ c&oacute; kẻ n&agrave;o kh&aacute;c đang r&igrave;nh m&ograve; sẽ lấy trộm mất. Thực sự, trong t&acirc;m tr&iacute; con khỉ rất mệt mỏi, n&oacute; kh&ocirc;ng thể thư gi&atilde;n v&agrave; d&agrave;nh lấy v&agrave;i ph&uacute;t nghỉ ngơi cho m&igrave;nh. N&oacute; vẫn đang cố gắng bảo vệ quả t&aacute;o.

Con khỉ vẫn tự h&agrave;o v&igrave; t&agrave;i sản v&ocirc; gi&aacute; n&agrave;y nhưng bắt đầu cảm thấy &iacute;t hạnh ph&uacute;c hơn. N&oacute; tiếp tục đi dọc theo con đường m&ograve;n trong rừng, c&agrave;ng ng&agrave;y c&agrave;ng cảm thấy quả t&aacute;o nặng hơn. Thực ra bởi n&oacute; đang mệt mỏi, đ&oacute;i v&agrave; kiệt sức. N&oacute; kh&ocirc;ng thể tr&egrave;o l&ecirc;n c&acirc;y để h&aacute;i quả v&igrave; tay vẫn c&ograve;n bận giữ quả t&aacute;o. Điều g&igrave; sẽ xảy ra nếu n&oacute; tiếp tục &ocirc;m quả t&aacute;o như vậy? Hay n&oacute; sẽ bu&ocirc;ng tay ra?

M&ugrave;i thơm của tr&aacute;i c&acirc;y trước mặt toả hương thơm ng&aacute;t, những quả ch&iacute;n đỏ mọng như tr&ecirc;u ngươi. Đắn đo một l&uacute;c, con khỉ quyết định bu&ocirc;ng quả t&aacute;o bằng gỗ. N&oacute; tr&egrave;o l&ecirc;n c&acirc;y h&aacute;i quả ăn, lại cảm thấy hạnh ph&uacute;c trở lại.


Suy Niệm:

Đ&ocirc;i khi ch&uacute;ng ta cố gắng giữ chặt những gi&aacute; trị tưởng chừng rất lớn m&agrave; kh&ocirc;ng d&aacute;m bu&ocirc;ng đi, rốt cuộc chỉ nhận lại sự mệt mỏi đến kiệt sức. Danh, lợi, t&igrave;nh, năm m&oacute;n dục thế gian như tr&aacute;i t&aacute;o gỗ, ch&uacute;ng c&oacute; lỗi chăng? Lỗi l&agrave; do ch&uacute;ng ta tưởng thật, ch&iacute;nh &rdquo;th&aacute;i độ khư khư&rdquo; l&agrave;m ta khổ đấy th&ocirc;i! &ndash;

Nguồn:  Ezsoftech/ dantri.com.vn
http://www.thienvienphuocson.net/home/images/0-jyz-11/0khivatao.jpg]]></content:encoded>
						                            <category domain="https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/">Tâm tình</category>                        <dc:creator>nguyenphitinh</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/chu-khi-va-trai-tao-go/</guid>
                    </item>
				                    <item>
                        <title>&quot;Nếu đã bắt không được, chi bằng hãy tiễn đưa chúng một đoạn đường...&quot;</title>
                        <link>https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/neu-da-bat-khong-duoc-chi-bang-hay-tien-dua-chung-mot-doan-duong/</link>
                        <pubDate>Thu, 05 Nov 2015 06:04:39 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Chuyện tr&ecirc;n đời kh&ocirc;ng phải l&uacute;c n&agrave;o cũng được thuận theo &yacute; m&igrave;nh, nhiều khi m&acirc;u thuẫn cứ li&ecirc;n tục ập đến như s&oacute;ng biển từng cơn. V...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[Chuyện tr&ecirc;n đời kh&ocirc;ng phải l&uacute;c n&agrave;o cũng được thuận theo &yacute; m&igrave;nh, nhiều khi m&acirc;u thuẫn cứ li&ecirc;n tục ập đến như s&oacute;ng biển từng cơn. Vậy l&agrave;m sao c&oacute; thể đối diện với n&oacute; một c&aacute;ch b&igrave;nh thản? H&atilde;y c&ugrave;ng theo d&otilde;i cuộc tr&ograve; chuyện của ch&agrave;ng trai đang l&uacute;c phẫn uất v&agrave; vị thiền sư.

Trời vừa ho&agrave;ng h&ocirc;n, đột nhi&ecirc;n c&oacute; một người thanh ni&ecirc;n trẻ tuổi, vẻ mặt dữ tợn bực bội chạy l&ecirc;n một ngọn n&uacute;i g&agrave;o th&eacute;t. Người thanh ni&ecirc;n n&agrave;y g&agrave;o th&eacute;t l&agrave;m ảnh hưởng đến một vị thiền sư đang ngồi thiền c&aacute;ch đ&oacute; kh&ocirc;ng xa. Vị thiền sư hiền l&agrave;nh chậm r&atilde;i đi đến trước mặt người thanh ni&ecirc;n v&agrave; nở nụ cười. Sau đ&oacute;, &ocirc;ng bắt chuyện c&ugrave;ng người thanh ni&ecirc;n trẻ tuổi n&agrave;y&hellip;

Trong l&uacute;c hai người họ n&oacute;i chuyện, vị thiền sư một mực tươi cười v&agrave; sẵn l&ograve;ng nghe anh ta chia sẻ, thổ lộ. Anh ta kể rằng: &ldquo;Sau rất nhiều năm th&aacute;ng gian khổ, hiện tại t&ocirc;i đ&atilde; được giữ một chức vụ tương đối ở c&ocirc;ng ty, nơi t&ocirc;i đang l&agrave;m việc. T&ocirc;i cũng đ&atilde; c&oacute; bạn g&aacute;i. Nhưng m&agrave; b&acirc;y giờ th&igrave; tất cả đ&atilde; mất hết rồi. T&ocirc;i kh&ocirc;ng hiểu v&igrave; nguy&ecirc;n nh&acirc;n g&igrave; m&agrave; &ocirc;ng chủ lu&ocirc;n t&igrave;m c&aacute;ch muốn sa thải t&ocirc;i, thậm ch&iacute; hiện giờ &ocirc;ng ấy c&ograve;n đang bắt t&ocirc;i phải hướng dẫn cho một nh&acirc;n vi&ecirc;n mới được tuyển dụng. H&agrave;ng ng&agrave;y, t&ocirc;i đều phải chịu &aacute;p lực rất lớn.
C&ograve;n bạn g&aacute;i, sau khi biết t&ocirc;i kh&oacute; khăn đ&atilde; n&oacute;i lời chia tay. L&yacute; do m&agrave; c&ocirc; ấy đưa ra l&agrave;, c&ocirc; ấy kh&ocirc;ng chấp nhận một người m&agrave; kh&ocirc;ng thể lo được cho c&ocirc; ấy một cuộc sống sung t&uacute;c gi&agrave;u sang. T&ocirc;i thực sự rất tuyệt vọng.&rdquo;
Vị thiền sư vẫn lặng lẽ ngồi b&ecirc;n người thanh ni&ecirc;n n&agrave;y v&agrave; chăm ch&uacute; nghe.
Người thanh ni&ecirc;n lại n&oacute;i: &ldquo;T&ocirc;i đ&atilde; l&agrave;m cho &ocirc;ng chủ n&agrave;y 8 năm liền, vậy m&agrave; &ocirc;ng ấy chỉ n&oacute;i một c&acirc;u bắt t&ocirc;i rời đi. C&ograve;n bạn g&aacute;i, l&uacute;c ban đầu mới v&agrave;o th&agrave;nh phố n&agrave;y, kh&ocirc;ng c&oacute; ai nương tựa gi&uacute;p đỡ, t&ocirc;i đ&atilde; gi&uacute;p đỡ v&agrave; chăm s&oacute;c c&ocirc; ấy. Vậy m&agrave;, hiện giờ&hellip;&rdquo;
Người thanh ni&ecirc;n kể đến đ&acirc;y, dường như anh ta rất phẫn nộ, hai mắt như c&oacute; lửa ch&aacute;y bừng bừng.

Vị thiền sư ngồi b&ecirc;n cạnh, đưa tay vỗ nhẹ l&ecirc;n vai người thanh ni&ecirc;n rồi &ocirc;ng k&eacute;o tay anh ta đi l&ecirc;n đỉnh n&uacute;i. Những cơn gi&oacute; m&aacute;t lạnh dường như đ&atilde; l&agrave;m ngu&ocirc;i ngoai phần n&agrave;o sự bực bội trong l&ograve;ng người thanh ni&ecirc;n, khiến anh ta b&igrave;nh tĩnh hơn.
Vị thiền sư bỗng nhi&ecirc;n dừng lại, rồi đưa hai tay ra bắt lấy một b&ocirc;ng liễu đang bay trước mặt.
Những b&ocirc;ng liễu nhẹ nh&agrave;ng m&agrave; ngang bướng, kh&ocirc;ng chịu nằm y&ecirc;n trong b&agrave;n tay của vị thiền sư. Người thanh ni&ecirc;n trẻ tuổi lặng lẽ nh&igrave;n vị thiền sư với vẻ kh&oacute; hiểu.

&ldquo;Ha Ha, ta gi&agrave; rồi, kh&ocirc;ng bắt được những b&ocirc;ng liễu n&agrave;y nữa rồi!&rdquo; Vị thiền sư n&oacute;i xong, liền quay mặt về ph&iacute;a người thanh ni&ecirc;n v&agrave; n&oacute;i: &ldquo;Tr&ecirc;n đời n&agrave;y c&oacute; đủ thứ xinh đẹp v&agrave; đặc sắc, nhưng kh&ocirc;ng phải thứ g&igrave; ch&uacute;ng ta cũng đều bắt được. Nếu đ&atilde; bắt kh&ocirc;ng được, chi bằng h&atilde;y tiễn đưa ch&uacute;ng một đoạn đường, để ch&uacute;ng sống được c&agrave;ng tốt đẹp v&agrave; đặc sắc hơn v&agrave; cũng để cho ch&iacute;nh bản th&acirc;n m&igrave;nh được an b&igrave;nh, thoải m&aacute;i hơn.&rdquo;

N&oacute;i xong, vị thiền sư đưa b&ocirc;ng liễu đang giữ trong tay l&ecirc;n rồi thả n&oacute; ra, b&ocirc;ng liễu bay trong gi&oacute; dưới &aacute;nh mặt trời c&agrave;ng trở n&ecirc;n xinh đẹp hơn.
Nghe xong những lời n&oacute;i của vị thiền sư, người thanh ni&ecirc;n ng&acirc;y người đứng lặng một l&uacute;c. Bỗng nhi&ecirc;n, tr&ecirc;n mặt anh ta mỉm cười, rồi c&uacute;i người b&aacute;i biệt vị thiền sư v&agrave; quay người đi xuống n&uacute;i.

Sau khi trở về th&agrave;nh phố, người thanh ni&ecirc;n trẻ tuổi miệt m&agrave;i đem hết những kinh nghiệm m&agrave; anh ta c&oacute; được dạy lại cho người mới.
&Ocirc;ng chủ rất bất ngờ v&agrave; kh&ocirc;ng tin v&agrave;o mắt m&igrave;nh thầm nghĩ: &ldquo;R&otilde; r&agrave;ng l&uacute;c trước cậu ta ủy khuất, bực bội vậy m&agrave; b&acirc;y giờ lại dốc sức v&igrave; c&ocirc;ng ty, kh&ocirc;ng một ch&uacute;t ph&agrave;n n&agrave;n. Quả l&agrave; kh&ocirc;ng hiểu nổi!&rdquo;Trong l&ograve;ng &ocirc;ng chủ rất cảm phục người thanh ni&ecirc;n n&agrave;y.
Đến thời điểm người thanh ni&ecirc;n phải rời khỏi c&ocirc;ng ty, &ocirc;ng chủ đ&atilde; cầm chặt hai tay anh ta v&agrave; n&oacute;i trong x&uacute;c động: &ldquo;T&ocirc;i thực sự xin lỗi cậu! T&ocirc;i kh&ocirc;ng ngờ cậu vẫn c&ograve;n đối xử với t&ocirc;i được như thế n&agrave;y! Sa thải cậu cũng l&agrave; v&igrave; t&ocirc;i c&oacute; điều kh&oacute; n&oacute;i. T&ocirc;i sẽ ghi nhớ về cậu, sau n&agrave;y nếu c&oacute; việc g&igrave; h&atilde;y quay lại t&igrave;m t&ocirc;i!&rdquo;
Người thanh ni&ecirc;n tươi cười rồi từ biệt &ocirc;ng chủ v&agrave; sải bước đi ra cửa trong sự nuối tiếc của tất cả c&aacute;c đồng nghiệp trong c&ocirc;ng ty.

Thế rồi buổi tối h&ocirc;m ấy, người thanh ni&ecirc;n đ&atilde; cầm lọ dầu phong thấp đến cho bạn g&aacute;i cũ bởi v&igrave; anh ta biết bạn g&aacute;i m&igrave;nh bị mắc bệnh n&agrave;y. Mỗi lần c&ocirc; ấy kh&ocirc;ng c&oacute; thuốc xoa b&oacute;p sẽ thấy rất đau đớn. C&ocirc; g&aacute;i khi nhận được lọ thuốc đ&atilde; rất x&uacute;c động m&agrave; &ograve;a kh&oacute;c. Sau khi trao cho c&ocirc; g&aacute;i lọ dầu, người thanh ni&ecirc;n quay người rời đi trong thoải m&aacute;i v&agrave; ph&oacute;ng kho&aacute;ng.

Trong cuộc sống sau n&agrave;y, anh ta lu&ocirc;n lu&ocirc;n thủy chung thực hiện một nguy&ecirc;n tắc &ndash; gặp được ai hay duy&ecirc;n phận n&agrave;o, anh ta đều qu&yacute; trọng. Những thứ kh&ocirc;ng thể nắm bắt được, anh ta sẽ cười tươi v&agrave; tiễn đưa ch&uacute;ng một đoạn. Loại t&acirc;m th&aacute;i n&agrave;y đ&atilde; khiến anh ta gi&agrave;nh được sự t&ocirc;n trọng từ tất cả mọi người, v&agrave; c&ograve;n nhận được sự hồi b&aacute;o, gi&uacute;p đỡ của rất nhiều người. Cuộc sống của anh ta cũng dần dần tho&aacute;t ra khỏi cảnh khốn kh&oacute;.

Về sau, người thanh ni&ecirc;n n&agrave;y đ&atilde; trở lại ng&ocirc;i ch&ugrave;a tr&ecirc;n n&uacute;i để t&igrave;m gặp vị thiền sư với mong muốn được cảm ơn &ocirc;ng. Nhưng, thật kh&ocirc;ng ngờ, người học tr&ograve; của vị thiền sư đ&atilde; cho anh ta biết rằng &ocirc;ng đ&atilde; vi&ecirc;n tịch. Người học tr&ograve; n&agrave;y c&ograve;n n&oacute;i rằng, thời điểm m&agrave; thiền sư gặp anh ta, bệnh t&igrave;nh của &ocirc;ng v&ocirc; c&ugrave;ng nặng, &ocirc;ng thường xuy&ecirc;n phải chịu đựng sự đau đớn v&agrave; d&agrave;y v&ograve; của bệnh tật. Nhưng thiền sư vẫn lu&ocirc;n lu&ocirc;n vui tươi v&agrave; lạc quan với cuộc sống d&ugrave; &ocirc;ng biết thời gian của m&igrave;nh kh&ocirc;ng c&ograve;n nhiều.
Nghe xong những lời n&agrave;y, người thanh ni&ecirc;n trẻ tuổi cố gắng mỉm cười để che đi những giọt nước trong kh&oacute;e mắt. Thời điểm n&agrave;y, anh ta mới hiểu được rằng vị thiền sư kia đ&atilde; biết r&otilde; ch&iacute;nh m&igrave;nh bắt kh&ocirc;ng được t&iacute;nh mạng của m&igrave;nh r&ocirc;̀i, nhưng vẫn d&ugrave;ng ch&uacute;t sức lực cuối c&ugrave;ng để tự tiễn đưa ch&iacute;nh m&igrave;nh một đoạn đường.
Người thanh ni&ecirc;n trẻ tuổi hướng về nơi thiền sư vi&ecirc;n tịch, c&uacute;i lạy rồi mỉm cười đi xuống dưới n&uacute;i&hellip;



Theo DaiKyNguyenVn]]></content:encoded>
						                            <category domain="https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/">Tâm tình</category>                        <dc:creator>nguyenphitinh</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/neu-da-bat-khong-duoc-chi-bang-hay-tien-dua-chung-mot-doan-duong/</guid>
                    </item>
				                    <item>
                        <title>Lão thợ khóa chọn học trò!</title>
                        <link>https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/lao-tho-khoa-chon-hoc-tro/</link>
                        <pubDate>Tue, 27 Oct 2015 02:44:05 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[&amp;quot;L&atilde;o thợ kh&oacute;a cả đời l&agrave;m ra kh&ocirc;ng biết bao nhi&ecirc;u kh&oacute;a, kỹ thuật cao si&ecirc;u, gi&aacute; cả cũng hợp l&yacute;, được mọi người v&ocirc; c&amp;u...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[&amp;quot;L&atilde;o thợ kh&oacute;a cả đời l&agrave;m ra kh&ocirc;ng biết bao nhi&ecirc;u kh&oacute;a, kỹ thuật cao si&ecirc;u, gi&aacute; cả cũng hợp l&yacute;, được mọi người v&ocirc; c&ugrave;ng k&iacute;nh trọng; điều quan trọng hơn nữa l&agrave;, l&atilde;o l&agrave; người ch&iacute;nh trực, mỗi lần sửa kh&oacute;a, l&atilde;o đều cho người ta biết họ t&ecirc;n v&agrave; địa chỉ của m&igrave;nh, bảo rằng: &ldquo;Nếu như nh&agrave; anh c&oacute; trộm, chỉ cần d&ugrave;ng ch&igrave;a kh&oacute;a mở cửa nh&agrave; anh m&agrave; đến t&igrave;m t&ocirc;i, t&ocirc;i sẽ thay anh t&igrave;m ra t&ecirc;n trộm, kh&ocirc;ng thu ph&iacute; của anh một đồng&rdquo;.

Chọn đồ đệ

Thời gian dần tr&ocirc;i, l&atilde;o thợ kh&oacute;a c&agrave;ng gi&agrave; đi, nhưng tay nghề c&agrave;ng l&uacute;c c&agrave;ng tinh xảo, v&igrave; muốn kỹ nghệ của &ocirc;ng kh&ocirc;ng bị thất truyền, mọi người thay &ocirc;ng xem x&eacute;t t&igrave;m kiếm đồ đệ. Cuối c&ugrave;ng, l&atilde;o thợ kh&oacute;a chọn được hai người trẻ tuổi, cả hai đều rất c&oacute; năng lực, l&atilde;o v&ocirc; c&ugrave;ng qu&yacute; mến họ, định rằng sẽ đem hết kỹ nghệ tinh xảo của m&igrave;nh truyền thụ cho họ.
Sau một thời gian ngắn, cả hai người đều học được kh&ocirc;ng &iacute;t kỹ thuật, thế nhưng, chỉ c&oacute; một người c&oacute; thể được ch&acirc;n truyền, v&igrave; vậy l&atilde;o thợ kh&oacute;a quyết định thử th&aacute;ch 2 người họ một ch&uacute;t.

http://congtin.net/wp-content/uploads/2015/10/tinhhoa.net-swkaPJ-20151019-cau-chuyen-lao-tho-khoa-chon-do-de-va-bai-hoc-ve-nhan-cach.jpg
Những người l&agrave;m kh&oacute;a ch&uacute;ng ta, trong l&ograve;ng mỗi người đều phải c&oacute; một c&aacute;i kh&oacute;a kh&ocirc;ng thể mở, đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; &lsquo;kh&ocirc;ng v&igrave; lợi m&igrave;nh, chỉ v&igrave; lợi người&rsquo;. (Ảnh: Internet)

Ng&agrave;y h&ocirc;m đ&oacute;, l&atilde;o thợ kh&oacute;a chuẩn bị hai c&aacute;i k&eacute;t sắt, đặt ở hai ph&ograve;ng kh&aacute;c nhau, rồi sai hai đồ đệ mở ra, người n&agrave;o nhanh sẽ thắng. Khảo nghiệm n&agrave;y đối với họ m&agrave; n&oacute;i rất đơn giản, v&igrave; cả hai đều c&oacute; kỹ năng th&agrave;nh thục, ch&iacute;nh yếu chỉ l&agrave; so thời gian d&agrave;i ngắn.
Kết quả l&agrave;, người thứ nhất kh&ocirc;ng đến 10 ph&uacute;t đ&atilde; mở được k&eacute;t, c&ograve;n người thứ hai lại mất đến nữa tiếng đồng hồ. Ai cũng cho rằng người thứ nhất thắng cuộc l&agrave; điều kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; b&agrave;n c&atilde;i v&igrave; c&aacute;ch biệt giữa hai người qu&aacute; lớn, chỉ cần đợi l&atilde;o thợ kh&oacute;a tuy&ecirc;n bố ai l&agrave; người chiến thắng th&ocirc;i. Mọi người chờ thật l&acirc;u nhưng l&atilde;o thợ kh&oacute;a vẫn kh&ocirc;ng c&oacute; động tĩnh g&igrave;.

Trong l&uacute;c mọi người đang thắc mắc, l&atilde;o thợ kh&oacute;a b&egrave;n hỏi đồ đệ thứ nhất:
&ldquo;Con l&agrave; người mở ra trước hết, vậy con thấy trong k&eacute;t c&oacute; c&aacute;i g&igrave;?&rdquo;.

Người n&agrave;y &aacute;nh mắt s&aacute;ng rỡ, phấn kh&iacute;ch trả lời thầy:
&ldquo;Thưa thầy, b&ecirc;n trong c&oacute; rất nhiều tiền, số tiền n&agrave;y c&oacute; thể đủ d&ugrave;ng cho cả nữa đời người! Con chưa bao giờ nh&igrave;n thấy nhiều tiền như vậy!&rdquo;

L&atilde;o thợ kh&oacute;a quay đầu lại hỏi đồ đệ thứ hai c&acirc;u hỏi giống như vậy, người n&agrave;y ấp &uacute;ng cả buổi mới n&oacute;i:
&ldquo;Thưa thầy, con kh&ocirc;ng thấy b&ecirc;n trong c&oacute; c&aacute;i g&igrave; cả, thầy chỉ bảo con mở kh&oacute;a, th&igrave; con mở kh&oacute;a, chứ con kh&ocirc;ng c&oacute; xem trong k&eacute;t c&oacute; c&aacute;i g&igrave; hết&rdquo;.

L&atilde;o thợ kh&oacute;a nghe xong, hết sức vui mừng, trịnh trọng tuy&ecirc;n bố đồ đệ thứ hai l&agrave; người &ocirc;ng chọn nối nghiệp m&igrave;nh. Thấy vậy, đồ đệ thứ nhất kh&ocirc;ng phục, mọi người cũng rất kh&oacute; hiểu.

Đức t&iacute;nh cao qu&yacute;
L&atilde;o thợ kh&oacute;a mỉm cười, n&oacute;i:
&ldquo;Bất kể l&agrave;m ng&agrave;nh nghề g&igrave;, đều phải n&oacute;i đến một từ &lsquo;đức&rsquo;, nhất l&agrave; nghề của ch&uacute;ng ta, đạo đức h&agrave;nh nghề c&ograve;n phải cao hơn nữa. Một người c&oacute; được một t&acirc;m hồn tốt đẹp, thế giới trong mắt anh ta, sẽ trở n&ecirc;n trong s&aacute;ng thanh tịnh, v&agrave; anh ta sẽ l&agrave; một người c&oacute; đạo đức cao qu&yacute;; đồng thời, phẩm chất của một người sẽ nh&agrave;o nặn n&ecirc;n t&acirc;m hồn của m&igrave;nh, h&igrave;nh th&agrave;nh n&ecirc;n một nh&acirc;n c&aacute;ch cao thượng. T&ocirc;i chọn đồ đệ l&agrave; muốn bồi dưỡng cho người đ&oacute; trở th&agrave;nh một người thợ kh&oacute;a tuyệt vời, người đ&oacute; nhất định phải được điều &lsquo;trong l&ograve;ng chỉ c&oacute; l&agrave;m kh&oacute;a&rsquo;, chứ kh&ocirc;ng c&oacute; thứ g&igrave; kh&aacute;c, đối với tiền t&agrave;i nh&igrave;n m&agrave; như kh&ocirc;ng thấy; nếu kh&ocirc;ng, trong l&ograve;ng c&oacute; tư niệm, chỉ cần hơi c&oacute; ch&uacute;t tham lam, tr&egrave;o cửa v&agrave;o nh&agrave;, mở k&eacute;t sắt trộm tiền, vậy sẽ dễ như trở b&agrave;n tay, cuối c&ugrave;ng chỉ c&oacute; thể hại người hại m&igrave;nh m&agrave; th&ocirc;i. Những người l&agrave;m kh&oacute;a ch&uacute;ng ta, trong l&ograve;ng mỗi người đều phải c&oacute; một c&aacute;i kh&oacute;a kh&ocirc;ng thể mở, đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; &lsquo;kh&ocirc;ng v&igrave; lợi m&igrave;nh, chỉ v&igrave; lợi người&rsquo;, chỉ gi&uacute;p đỡ người kh&aacute;c mở kh&oacute;a của họ m&agrave; th&ocirc;i!&rdquo;

Kh&ocirc;ng g&igrave; c&oacute; thể quan trọng hơn th&agrave;nh thật, đ&acirc;y l&agrave; cột trụ tinh thần. Danh dự v&agrave; phẩm hạnh một c&aacute; nh&acirc;n kh&ocirc;ng ai c&oacute; thể bỏ qua được, ch&iacute;nh l&agrave;: tự t&ocirc;n, tự tin v&agrave; ch&iacute;nh trực. Như thế, bạn sẽ c&oacute; được sự t&ocirc;n k&iacute;nh ch&acirc;n th&agrave;nh nhất của người kh&aacute;c d&agrave;nh cho m&igrave;nh, v&agrave; bạn mới l&agrave;m được việc tu&acirc;n thủ phẩm c&aacute;ch tr&acirc;n qu&yacute; nhất của thế giới n&agrave;y &ndash; đạo đức.

Dịch từ kanneyork.com
Nguồn: Lặng nh&igrave;n cuộc sống]]></content:encoded>
						                            <category domain="https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/">Tâm tình</category>                        <dc:creator>nguyenphitinh</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/lao-tho-khoa-chon-hoc-tro/</guid>
                    </item>
				                    <item>
                        <title>Những cái nhà ở quê ngày càng to ra...</title>
                        <link>https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/nhung-cai-nha-o-que-ngay-cang-to-ra/</link>
                        <pubDate>Fri, 18 Sep 2015 04:02:01 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Những c&aacute;i nh&agrave; ở qu&ecirc; ng&agrave;y c&agrave;ng to ra...
Thoạt đầu nghe c&acirc;u n&agrave;y chắc ai cũng bảo lạ, l&agrave;m g&igrave; c&oacute; chuyện đ&oacute;. Nhưng thử ...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[Những c&aacute;i nh&agrave; ở qu&ecirc; ng&agrave;y c&agrave;ng to ra...
Thoạt đầu nghe c&acirc;u n&agrave;y chắc ai cũng bảo lạ, l&agrave;m g&igrave; c&oacute; chuyện đ&oacute;. Nhưng thử h&igrave;nh dung xem nh&eacute;. C&aacute;i nh&agrave; nơi t&ocirc;i v&agrave; c&aacute;c em lớn l&ecirc;n ban đầu Ba t&ocirc;i x&acirc;y từ những năm 80 (&ocirc;ng mượn th&ecirc;m &iacute;t người anh, em, ch&aacute;u v&agrave; h&agrave;ng x&oacute;m tự x&acirc;y), nh&agrave; c&oacute; diện t&iacute;ch khoảng 6x12, trong c&aacute;i vườn rộng. Rồi c&aacute;c anh em t&ocirc;i lớn l&ecirc;n, nh&agrave; cơi dần ra th&ecirc;m mấy gian nữa. Đến l&uacute;c ch&uacute;ng t&ocirc;i v&agrave;o đại học, học xong lại ở lại th&agrave;nh phố lập nghiệp. Ch&uacute;ng t&ocirc;i lập gia đ&igrave;nh, th&igrave; nh&agrave; ở qu&ecirc; vắng dần, vắng dần... Căn nh&agrave; chỉ đ&ocirc;ng đ&uacute;c mỗi dịp Tết. Rồi dần dần c&aacute;c con ch&uacute;ng t&ocirc;i lớn l&ecirc;n n&ecirc;n ng&ocirc;i nh&agrave; ngo&agrave;i qu&ecirc; của Ba M&aacute; t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng c&ograve;n l&agrave; nơi sum họp đầy đủ nữa. Căn nh&agrave; chỉ c&ograve;n d&agrave;nh cho Ba, M&aacute; t&ocirc;i th&ocirc;i. M&agrave; mỗi năm 2 &ocirc;ng b&agrave; cũng ở c&aacute;i nh&agrave; n&agrave;y chỉ v&agrave;i th&aacute;ng, l&agrave; những ng&agrave;y giỗ chạp, lễ Tết. Mỗi lần về mất cả chục ng&agrave;y dọn dẹp, sạch sẽ xong mượn người tr&ocirc;ng coi rồi lại đi. Giờ, th&igrave; n&oacute; trở n&ecirc;n rộng th&ecirc;nh thang.
X&oacute;m t&ocirc;i, c&oacute; nhiều nh&agrave; cũng tương tự như vậy. Ngo&agrave;i ra, rất nhiều thanh ni&ecirc;n qu&ecirc; t&ocirc;i tuy vẫn c&ograve;n hộ khẩu ở qu&ecirc; nhưng cuộc sống cơm &aacute;o gạo tiền họ phải lang thang khắp c&aacute;c chốn để kiếm tiền v&agrave; về x&acirc;y n&ecirc;n những ng&ocirc;i nh&agrave; thật đẹp, to để rồi qua mấy ng&agrave;y Tết họ lại rời đi. C&aacute;c ng&ocirc;i nh&agrave; lại rộng th&ecirc;ng thang, nhiều nh&agrave; phải thu&ecirc; người tr&ocirc;ng... m&agrave; ở qu&ecirc; giờ c&ograve;n c&aacute;c &ocirc;ng b&agrave; gi&agrave; l&agrave; ch&iacute;nh, thu&ecirc; cho c&oacute; người để tr&ocirc;ng cũng kh&oacute;...
Thực ra, n&oacute;i l&agrave; nh&agrave; rộng th&ecirc;ng thang chả phải l&agrave; n&oacute; rộng thực sự như những biệt thự nơi đ&ocirc; thị m&agrave; chỉ đơn giản đ&oacute; chỉ l&agrave; những ng&ocirc;i nh&agrave; thiếu vắng dần hơi người...
Đ&acirc;y đ&oacute; vẫn nghe nhiều l&agrave;ng qu&ecirc; tr&ugrave; ph&uacute; bởi l&agrave;ng nghề, ao ước l&agrave;ng qu&ecirc; m&igrave;nh cũng c&oacute; những nghề như vậy để con em trong l&agrave;ng đừng đi xa nữa. Nhưng điều n&agrave;y c&oacute; vẻ kh&oacute;, cần nhiều những nh&agrave; kỹ trị thật t&acirc;m v&igrave; d&acirc;n v&agrave; nhất l&agrave; c&oacute; khả năng. Nhưng c&oacute; vẻ điều ước n&agrave;y hơi viễn v&ocirc;ng với l&agrave;ng qu&ecirc; t&ocirc;i v&agrave; c&oacute; lẻ cũng như nhiều l&agrave;ng qu&ecirc; kh&aacute;c...
Cuộc đời con người c&oacute; l&agrave; bao l&acirc;u? Cả đời lo lắng, cực khổ chỉ để x&acirc;y c&aacute;i nh&agrave; rồi chết đi ư? C&ograve;n nhiều thứ đ&aacute;ng hơn thế chứ?
Những c&aacute;i nh&agrave; ở qu&ecirc; lại ng&agrave;y c&agrave;ng to ra...]]></content:encoded>
						                            <category domain="https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/">Tâm tình</category>                        <dc:creator>laqtri</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/nhung-cai-nha-o-que-ngay-cang-to-ra/</guid>
                    </item>
				                    <item>
                        <title>CHUYỆN CÓ THẬT, HAY, BỔ ÍCH, ĐÁNG SUY NGẪM VÀ NÊN HỌC HỎI.</title>
                        <link>https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/chuyen-co-that-hay-bo-ich-dang-suy-ngam-va-nen-hoc-hoi/</link>
                        <pubDate>Sat, 20 Jun 2015 12:53:07 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Chuyện giữa Tổng gi&aacute;m đốc(TGD) người Nhật v&agrave; Ph&oacute; tổng gi&aacute;m đốc(P.TGD) người Việt Nam.

	Mr Le Van Lac(c&oacute; l&yacute; do ri&ecirc;ng khi viết kh&ocirc;ng dấ...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[Chuyện giữa Tổng gi&aacute;m đốc(TGD) người Nhật v&agrave; Ph&oacute; tổng gi&aacute;m đốc(P.TGD) người Việt Nam.

	Mr Le Van Lac(c&oacute; l&yacute; do ri&ecirc;ng khi viết kh&ocirc;ng dấu) l&agrave; bạn th&acirc;n của Gi&aacute;m đốc một c&ocirc;ng ty m&agrave; t&ocirc;i quen biết (kh&ocirc;ng tiện n&ecirc;u t&ecirc;n v&igrave; l&yacute; do ri&ecirc;ng, hi). Anh l&agrave; một kỹ sư tốt nghiệp hạng xuất sắc của một đại học tại Mỹ v&agrave; hiện giờ được xếp v&agrave;o loại &ldquo;t&agrave;i nguy&ecirc;n của nước Mỹ-t&agrave;i nguy&ecirc;n về chất x&aacute;m&rdquo; được Mỹ bảo vệ nghi&ecirc;m ngặt (ph&ograve;ng ngừa bị bắt c&oacute;c, thủ ti&ecirc;u&hellip;để khai th&aacute;c chất x&aacute;m moi những th&ocirc;ng tin quan trọng của những ph&aacute;t minh v&agrave; c&ocirc;ng tr&igrave;nh m&agrave; anh đ&atilde; đ&oacute;ng g&oacute;p cho nước Mỹ), (giỏi cũng khổ vậy đ&oacute; chứ chẳng sướng g&igrave; đ&acirc;u, hi i&hellip;)

Nh&acirc;n vật thứ 2 l&agrave; thần đồng to&aacute;n học của Nhật Bản giữ vai tr&ograve; l&agrave; TGD của một c&ocirc;ng ty Nhật đ&oacute;ng đ&ocirc; tại Mỹ. Với vị tr&iacute; P.TGD của c&ocirc;ng ty n&agrave;y,  anh Lac được giao nhiệm vụ dịch một số t&agrave;i liệu quan trọng cho buổi họp cấp cao của c&aacute;c l&atilde;nh đạo Tổng c&ocirc;ng ty từ Nhật Bản sẽ qua họp v&agrave;o ng&agrave;y thứ 5 trong tuần. Do sai s&oacute;t anh Lac đ&atilde; đ&aacute;nh số thứ tự kh&ocirc;ng thẳng h&agrave;ng v&agrave; một v&agrave;i tờ c&oacute; số thứ tự l&agrave; số lẻ hơi thụt v&agrave;o thụt ra một t&iacute; th&ocirc;i( theo anh Lac kể), n&ecirc;n sau buổi họp anh Lạc bị &ocirc;ng TGD phạt về lỗi n&agrave;y. Mặc d&ugrave; l&agrave; nh&acirc;n vật số 2 sau &ocirc;ng TGD người Nhật kia th&ocirc;i nhưng anh Lac bị phạt: &ldquo;lau cầu ti&ecirc;u, ch&ugrave;i rửa toilet cho t&ograve;a nh&agrave; văn ph&ograve;ng của c&ocirc;ng ty trong một tuần lễ&rdquo;. C&ocirc;ng việc sẽ bắt đầu v&agrave;o thứ 2 tuần tới.

Anh Lạc nhận quyết  định với suy nghĩ l&agrave; bị sỉ nhục qu&aacute; đ&aacute;ng, v&igrave; với bằng cấp n&agrave;y v&agrave; tr&igrave;nh độ của anh, việc t&igrave;m việc ở một c&ocirc;ng ty kh&aacute;c l&agrave; chuyện qu&aacute; dễ d&agrave;ng. Trước kia anh đ&atilde; từng đi bỏ b&aacute;o, rửa b&aacute;t ở nh&agrave; h&agrave;ng&hellip;l&agrave;m đủ mọi nghề &ldquo;hạ cấp&rdquo; (chỉ kh&ocirc;ng c&oacute; lau cầu ti&ecirc;u th&ocirc;i) để kiếm sống v&agrave; kiếm tiền học, anh đ&atilde; chịu nhiều &ldquo;tủi nhục&rdquo; khi c&ograve;n đi học kể cả từ khi mới sang Mỹ, việc n&agrave;y k&eacute;o d&agrave;i nhiều năm. 
Nay r&otilde; r&agrave;ng anh đ&atilde; c&oacute; địa vị cao, t&agrave;i năng được mọi người c&ocirc;ng nhận v&agrave; biết đến, lương bổng hậu hĩnh nếu l&agrave;m vậy mất mặt ch&iacute;nh m&igrave;nh, gia đ&igrave;nh kể cả bạn b&egrave; m&agrave; l&uacute;c trước ai cũng ch&uacute;c mừng. Nhưng nay chỉ v&igrave; một lỗi nhỏ kh&ocirc;ng đ&aacute;ng n&oacute;i m&agrave; bị phạt &ldquo;lau cầu ti&ecirc;u&rdquo;, ở địa vị n&agrave;y đối với anh th&igrave; việc n&agrave;y kh&ocirc;ng thể chấp nhận được, anh quyết định sẽ t&igrave;m việc mới ở một c&ocirc;ng ty kh&aacute;c được t&ocirc;n trọng hơn.

Sau khi về nh&agrave; v&agrave; trải qua kỳ nghỉ cuối tuần c&ugrave;ng với gia đ&igrave;nh, anh c&oacute; suy nghĩ về kh&iacute;a cạnh kh&aacute;c của vấn đề, trước kia l&agrave; một Le Van Lac ngh&egrave;o kh&oacute;, chịu nhiều khổ cực  v&agrave; cay đắng để học hỏi v&agrave; ph&aacute;t triển. Nay sau bao nhi&ecirc;u năm ăn học, giờ đ&atilde; th&agrave;nh t&agrave;i, trở th&agrave;nh một Le Van Lac được mọi người ch&uacute;c tụng l&agrave; &ldquo;th&agrave;nh phần ưu t&uacute; của x&atilde; hội Mỹ&rdquo;. Nhưng anh tự x&eacute;t thấy m&igrave;nh vẫn n&ecirc;n duy tr&igrave; v&agrave; r&egrave;n luyện c&aacute;c yếu tố tốt đ&atilde; x&acirc;y dựng n&ecirc;n một L&ecirc; Van Lac của ng&agrave;y nay trong đ&oacute; quan trọng nhất l&agrave; &ldquo;nhịn nhục&rdquo; (nhịn thua người kh&aacute;c chứ kh&ocirc;ng chịu thua ho&agrave;n cảnh, v&igrave; ho&agrave;n cảnh kh&ocirc;ng thể ch&agrave; đạp &yacute; ch&iacute; vươn l&ecirc;n hay vượt qua những kh&oacute; khăn thử th&aacute;ch của cuộc đời.

S&aacute;ng thứ 2, anh  b&igrave;nh tĩnh v&agrave;o gặp &ocirc;ng Quản l&yacute; về vệ sinh to&agrave; nh&agrave; để nhận đồ d&ugrave;ng cho việc &ldquo;lau cầu ti&ecirc;u&rdquo; th&igrave; được &ocirc;ng n&agrave;y b&aacute;o cho biết l&agrave; &ocirc;ng TGD đang đợi anh. Anh Lac bước v&agrave;o, &ocirc;ng TGD hỏi: &ldquo;Y&ecirc;u cầu anh cho biết chương tr&igrave;nh h&agrave;nh động của anh với y&ecirc;u cầu lau cầu ti&ecirc;u n&agrave;y&rdquo;? (Chắc c&oacute; nhiều người nghĩ rằng: nghỉ việc l&agrave; hợp l&yacute; nhỉ, hi). Anh Lac chậm rải cho biết số lượng ph&ograve;ng toilet của cả t&ograve;a nh&agrave;, số ph&ograve;ng toilet ở mỗi tầng, trong đ&oacute; c&aacute;ch thức sử dụng c&aacute;c thiết bị vệ sinh v&agrave; h&oacute;a chất th&iacute;ch hợp cho từng mục đ&iacute;ch kh&aacute;c nhau, với c&aacute;c kiểu toilet kh&aacute;c nhau vv&hellip; Những sự cố c&oacute; thể xảy ra th&ecirc;m ở c&aacute;c toilet trong thời gian cuối tuần, thời gian ho&agrave;n tất c&ocirc;ng việc hằng ng&agrave;y&hellip;(với c&aacute;c số liệu v&agrave; giải ph&aacute;p anh thu thập từ &ocirc;ng Quản l&yacute; vệ sinh)
Sau khi tr&igrave;nh b&agrave;y r&otilde; c&aacute;ch thức giải quyết c&ocirc;ng việc, &ocirc;ng TGĐ bất ngờ miễn tội cho anh Lac.

Dĩ nhi&ecirc;n lỗi n&agrave;y phạt với l&yacute; do:
1/ Thử th&aacute;ch &yacute; ch&iacute; nhịn nhục (tu&acirc;n lệnh cấp tr&ecirc;n tuyệt đối-theo quan điểm Nhật Bản)
2/ C&aacute;ch thức tổ chức c&ocirc;ng việc (đ&acirc;y l&agrave; yếu tố thứ hai m&agrave; anh Lac cho biết, đối với người Nhật l&agrave; một yếu tố bắt buộc d&ugrave; l&agrave; c&ocirc;ng việc nhỏ cũng phải c&oacute; kế hoạch thực hiện r&otilde; r&agrave;ng trước khi h&agrave;nh động)

C&ograve;n đối với ch&uacute;ng ta th&igrave; sao, chắc phải t&iacute;nh tới hai chương tr&igrave;nh h&agrave;nh động, hai kế hoạch: A, B&hellip;Nếu chọn kế hoạch n&agrave;o th&igrave; anh cũng phải lu&ocirc;n sẵn s&agrave;ng kể cả chọn phương &aacute;n B. 
Đ&acirc;y l&agrave; một c&acirc;u chuyện  m&agrave; t&ocirc;i t&acirc;m đắc nhất trong cuộc đời của m&igrave;nh cho đến b&acirc;y giờ x&eacute;t tr&ecirc;n lĩnh vực m&agrave; t&ocirc;i quan t&acirc;m,  xin chia sẻ c&ugrave;ng c&aacute;c bạn.

https://vovanlam.files.wordpress.com/2014/07/10489907_484036211740513_6284402815979601511_n.jpg]]></content:encoded>
						                            <category domain="https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/">Tâm tình</category>                        <dc:creator>nguyenphitinh</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/chuyen-co-that-hay-bo-ich-dang-suy-ngam-va-nen-hoc-hoi/</guid>
                    </item>
				                    <item>
                        <title>Khi người Mỹ dạy hoc sinh về đặc quyền và thái độ xã hội! (suu tam)</title>
                        <link>https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/khi-nguoi-my-day-hoc-sinh-ve-dac-quyen-va-thai-do-xa-hoi-suu-tam/</link>
                        <pubDate>Sat, 29 Nov 2014 05:20:06 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[B&agrave;i viết n&agrave;y được đăng tải tr&ecirc;n www.buzzfeed.com, trang mạng đ&atilde; được Disney đề nghị mua lại với gi&aacute; một tỷ đ&ocirc; v&agrave;o đầu năm 2014. T&aacute;c giả ...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[B&agrave;i viết n&agrave;y được đăng tải tr&ecirc;n www.buzzfeed.com, trang mạng đ&atilde; được Disney đề nghị mua lại với gi&aacute; một tỷ đ&ocirc; v&agrave;o đầu năm 2014. T&aacute;c giả xin mạn ph&eacute;p lược dịch lại b&agrave;i viết, đồng thời bổ sung th&ecirc;m t&igrave;nh huống để chia sẻ với bạn đọc.
------------------------------------------------------------------
 

Tại một trường trung học, một người thầy gi&aacute;o muốn dạy cho học sinh hiểu về đặc quyền v&agrave; th&aacute;i độ x&atilde; hội, một kh&aacute;i niệm đ&ocirc;i khi c&ograve;n kh&oacute; hiểu với ngay cả người lớn. &Ocirc;ng tổ chức một tr&ograve; chơi. Đầu ti&ecirc;n, &ocirc;ng đặt trước bục giảng một th&ugrave;ng r&aacute;c. Sau đấy, &ocirc;ng y&ecirc;u cầu tất cả học sinh vo tr&ograve;n một tờ giấy v&agrave; n&eacute;m v&agrave;o th&ugrave;ng r&aacute;c ấy:

_ C&aacute;c bạn l&agrave; đại diện cho c&aacute;c tầng lớp của x&atilde; hội. Mỗi người đều c&oacute; một cơ hội để trở n&ecirc;n gi&agrave;u c&oacute; v&agrave; bước ch&acirc;n v&agrave;o tầng lớp cao tầng, bằng c&aacute;ch n&eacute;m cục giấy c&aacute;c bạn c&oacute; tr&ecirc;n tay v&agrave;o cho bằng được th&ugrave;ng r&aacute;c n&agrave;y, với điều kiện l&agrave; bạn phải ngồi y&ecirc;n ở vị tr&iacute; m&igrave;nh.

C&aacute;c học sinh bắt đầu n&eacute;m. Một số sự ph&agrave;n n&agrave;n nhanh ch&oacute;ng xuất hiện, khi họ nhận thấy điều kh&ocirc;ng c&ocirc;ng bằng của tr&ograve; chơi n&agrave;y.

_ Rất nhanh, c&aacute;c em biết rằng những người ngồi b&agrave;n đầu l&agrave; người c&oacute; kết quả tốt hơn. Đấy ch&iacute;nh l&agrave; đặc quyền. C&oacute; phải những lời ph&agrave;n n&agrave;n hầu như đều xuất ph&aacute;t từ ph&iacute;a sau kh&ocirc;ng? V&agrave; c&aacute;c em cũng c&oacute; nhận thấy những người ngồi ph&iacute;a trước đều kh&ocirc;ng cảm thấy bận t&acirc;m về đặc quyền họ được hưởng kh&ocirc;ng? Họ chỉ quan t&acirc;m đến vi&ecirc;n giấy m&igrave;nh đ&atilde; nằm trong th&ugrave;ng r&aacute;c hay chưa. Đ&oacute; cũng ch&iacute;nh l&agrave; c&aacute;ch người gi&agrave;u suy nghĩ, thầy gi&aacute;o trả lời.

_ C&aacute;c em ngồi đ&acirc;y, nhận được sự gi&aacute;o dục n&agrave;y cũng ch&iacute;nh l&agrave; một đặc quyền. Chỉ hy vọng, c&aacute;c em h&atilde;y sử dụng đặc quyền ấy để phấn đấu đạt được những g&igrave; m&igrave;nh thực sự mong muốn, cũng như c&oacute; c&aacute;i nh&igrave;n bao dung hơn, với những người kh&ocirc;ng được may mắn bằng.

C&aacute;c bạn c&oacute; thể xem b&agrave;i viết tại link n&agrave;y. C&acirc;u chuyện viết tiếp theo sau l&agrave; của Diều h&acirc;u. Diều h&acirc;u x&agrave;i rổ chứ kh&ocirc;ng x&agrave;i th&ugrave;ng r&aacute;c.

_ C&aacute;c em thấy đấy, một số bạn ngồi khu vực đầu n&eacute;m ra ngo&agrave;i, đồng thời một số bạn ở khu vực ph&iacute;a sau nhưng lại n&eacute;m thắng. Đ&oacute; c&oacute; thể l&agrave; sự may mắn, c&oacute; thể l&agrave; biệt t&agrave;i, như c&aacute;c bạn đang chơi b&oacute;ng rổ th&igrave; sẽ n&eacute;m tốt hơn. Cuộc sống vốn dĩ cũng vậy, cũng c&oacute; một số đặc quyền c&ograve;n vượt trội hơn đặc quyền xuất th&acirc;n, v&iacute; dụ như nhan sắc, tr&iacute; tuệ hay t&agrave;i năng chẳng hạn&hellip;

_ Như thế, c&aacute;c em cũng phải hiểu, nếu phải sinh ra ở xuất ph&aacute;t điểm thấp, ngồi ở ph&iacute;a xa hơn v&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute; một biệt t&agrave;i g&igrave; cả, bắt buộc c&aacute;c em phải cố gắng nhiều hơn, hoặc may mắn nhiều hơn, mới c&oacute; thể đạt được sự sung t&uacute;c. H&atilde;y suy nghĩ về xuất th&acirc;n v&agrave; giấc mơ của ch&iacute;nh m&igrave;nh. Lưu &yacute;, suy nghĩ để cố gắng hơn chứ kh&ocirc;ng phải suy nghĩ để b&oacute;p m&eacute;o giấc mơ lại. C&ograve;n ri&ecirc;ng những em ngồi b&agrave;n đầu, c&oacute; phải một số em n&eacute;m kh&ocirc;ng tr&uacute;ng kh&ocirc;ng? Đ&uacute;ng vậy! C&aacute;c em sinh ra trong m&ocirc;i trường tốt kh&ocirc;ng c&oacute; nghĩa l&agrave; c&aacute;c em sẽ c&oacute; kết th&uacute;c tốt. C&aacute;c em chỉ c&oacute; x&aacute;c suất tốt hơn th&ocirc;i. Mọi rủi ro trong cuộc sống đều c&oacute; thể sẽ tước đi đặc quyền của em bất kỳ l&uacute;c n&agrave;o&hellip; Nhưng, c&aacute;c em biết kh&ocirc;ng, c&aacute;i đ&aacute;nh mất đi, chắc chắn nhất, đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; th&aacute;i độ của c&aacute;c em. C&aacute;c em chểnh mảng c&aacute;c em sẽ phải trả gi&aacute;. C&aacute;c em suốt ng&agrave;y kh&oacute;c l&oacute;c fan cuồng, ch&igrave;m m&igrave;nh trong c&aacute;c tiệm n&eacute;t, c&aacute;c em sẽ phải trả gi&aacute;. Cha mẹ c&aacute;c em c&oacute; thể lo cho c&aacute;c em ngồi đ&acirc;y học, nhưng họ kh&ocirc;ng thể n&agrave;o học thay cho c&aacute;c em được. Cuộc đời c&aacute;c em l&agrave; do c&aacute;c em tự quyết định, c&aacute;c em lu&ocirc;n phải &ldquo;tự n&eacute;m&rdquo; trong tất cả c&aacute;c quyết định sau n&agrave;y, khi c&aacute;c em đ&atilde; c&oacute; thể tự lập.

Cả lớp im lặng.

_ Thầy hỏi tiếp, c&oacute; bạn n&agrave;o ngồi ở sau lớp n&eacute;m tr&uacute;ng v&agrave;o rổ kh&ocirc;ng?

_ Dạ, kh&ocirc;ng ạ!

_ Vậy tại sao mỗi lần v&agrave;o lớp, c&aacute;c em đều cố ngồi thụt về ph&iacute;a sau, đ&ugrave;n đẩy nhau l&ecirc;n b&agrave;n đầu? C&aacute;c cơ hội trong cuộc sống kh&ocirc;ng phải l&uacute;c n&agrave;o cũng đến. Nếu giả sử, h&ocirc;m nay chiếc rổ n&agrave;y đ&uacute;ng l&agrave; cơ hội đổi đời thật sự, việc c&aacute;c em cứ r&uacute;m r&oacute; đằng sau lớp học thế kia, c&oacute; phải l&agrave; đ&atilde; chối bỏ đặc quyền của m&igrave;nh hay kh&ocirc;ng? M&agrave; nếu đ&uacute;ng c&aacute;i rổ n&agrave;y l&agrave; cơ hội thật sự, th&igrave; n&oacute; sẽ kh&ocirc;ng bự như vậy đ&acirc;u. Cơ hội thật sự trong cuộc sống rất kh&oacute; t&igrave;m. Ch&uacute;ng ta c&oacute; gần 30 học sinh, c&aacute;i gọi l&agrave; vị tr&iacute; trung tầng của x&atilde; hội n&agrave;y cũng c&oacute; thể chỉ d&agrave;nh cho một v&agrave;i người trong đ&acirc;y th&ocirc;i. H&atilde;y lu&ocirc;n mang t&acirc;m thế sẵn s&agrave;ng trong bất k&igrave; cơ hội được học hỏi n&agrave;o!

_ N&agrave;o, th&ocirc;i, b&acirc;y giờ ch&uacute;ng ta sẽ qua t&igrave;nh huống tiếp theo. Thầy sẽ mang c&aacute;i rổ n&agrave;y từ ph&iacute;a đầu lớp đi đến giữa lớp. Xong! C&aacute;c em ngồi b&agrave;n đầu c&oacute; &yacute; kiến g&igrave; kh&ocirc;ng?

_ Kỳ qu&aacute; thầy ơi!

_ Thế c&ograve;n c&aacute;c em, thầy mang đến s&aacute;t b&ecirc;n em thế n&agrave;y, em c&oacute; cảm gi&aacute;c như thế n&agrave;o?

_ Ok! Thầy!

_ Đ&uacute;ng đ&oacute;! Thật ra, bất cứ h&igrave;nh th&aacute;i x&atilde; hội n&agrave;o cũng đều muốn hướng tới sự ph&aacute;t triển to&agrave;n diện hơn. Nhưng muốn v&agrave; được cần rất nhiều thứ. Họ sẽ dịch chuyển c&aacute;c ch&iacute;nh s&aacute;ch để mang lại tổng lợi &iacute;ch nhiều hơn, theo &ndash; c&aacute;ch &ndash; họ &ndash; nghĩ. Tất nhi&ecirc;n điều đ&oacute; sẽ tước đi đặc quyền của c&aacute;c tầng lớp kh&aacute;c. C&oacute; hai điều cần lưu &yacute;. Điều đầu ti&ecirc;n, khi gặp bất kỳ sự kiện n&agrave;o sau n&agrave;y, c&aacute;c em h&atilde;y cẩn thận với động cơ của họ. Khi một tầng lớp mất đi quyền lợi, hay cảm thấy kh&ocirc;ng xứng với thứ m&igrave;nh nhận, c&aacute;ch nh&igrave;n nhận của họ sẽ rất ti&ecirc;u cực. Đừng để sự ti&ecirc;u cực ấy cuốn mất bản th&acirc;n m&igrave;nh đi. B&agrave;i học thứ hai, l&agrave; ch&iacute;nh thầy. Thầy chỉ dạy c&aacute;c em To&aacute;n, thầy kh&ocirc;ng phải l&agrave; nh&agrave; t&acirc;m l&yacute; học, nh&acirc;n chủng học, ph&acirc;n loại học, địa h&igrave;nh học g&igrave; g&igrave; đ&oacute;. Thầy mang rổ thầy đến đ&acirc;y l&agrave; bởi v&igrave; thầy chỉ thấy đ&acirc;y l&agrave; nơi ph&ugrave; hợp nhất. C&oacute; thể l&agrave; do thầy thấy anh n&agrave;y đẹp trai, c&ocirc; n&agrave;y đẹp g&aacute;i, con b&eacute; n&agrave;y đi học đầy đủ, hay thằng n&agrave;y hay lau bảng cho thầy. Thầy cư xử ho&agrave;n to&agrave;n c&aacute; nh&acirc;n. Thầy bước đến đ&acirc;y l&agrave; do suy nghĩ v&agrave; nhận thức thầy l&agrave; đến đ&acirc;y. Sự phản đối của mấy đứa tr&ecirc;n kia, thấy vốn kh&ocirc;ng quan t&acirc;m. Thế, c&aacute;c em c&oacute; n&ecirc;n dựa v&agrave;o thầy kh&ocirc;ng?

_ Thật ra, &ldquo;Ai từ bỏ tự do để đổi lấy an to&agrave;n  l&agrave; người kh&ocirc;ng xứng đ&aacute;ng được tự do v&agrave; cũng kh&ocirc;ng xứng đ&aacute;ng được an to&agrave;n.&rdquo;  (Benjamin Franklin). Đ&atilde; l&agrave; giai cấp thống trị th&igrave; ở đ&acirc;u cũng l&agrave; giai cấp thống trị, đừng mơ mộng giai cấp n&agrave;y sẽ tốt hơn giai cấp kh&aacute;c. C&oacute; thể vẻ ngo&agrave;i n&oacute; sẽ tốt hơn đấy, nhưng chỉ trong chăn mới biết chăn c&oacute; rận. Ch&iacute;nh người Mỹ vẫn tồn tại thuyết &acirc;m mưu, Ch&iacute;nh phủ Mỹ bắn chết Tổng Thống Mỹ, Kennedy v&igrave; &ocirc;ng muốn ph&aacute; bỏ Fed,  mang lại d&acirc;n chủ thực sự cho người d&acirc;n. Tự cường bản th&acirc;n vẫn ch&iacute;nh l&agrave; phương ph&aacute;p đ&uacute;ng đắn nhất. Đ&uacute;ng, quyết định của thầy vẫn c&oacute; ảnh hưởng rất lớn đến c&aacute;c em! Nhưng kh&ocirc;ng c&oacute; nghĩa l&agrave; c&aacute;c em ho&agrave;n to&agrave;n bị động với thầy. C&aacute;c em c&oacute; thể xun xoe nịnh nọt thầy, c&aacute;c em cũng c&oacute; thể luyện kỹ năng &ldquo;bắn rổ ba điểm&rdquo;. C&aacute;c em c&oacute; thể ở lại. C&aacute;c em c&oacute; thể rời đi. L&agrave;m rắn, l&agrave;m đại b&agrave;ng, hay l&agrave;m bọ ch&eacute;t tr&ecirc;n th&acirc;n đại b&agrave;ng cũng được, th&igrave; c&aacute;c em cũng đ&atilde; c&oacute; cơ hội leo l&ecirc;n đỉnh. Chứ nếu m&atilde;i m&atilde;i bị động, m&atilde;i m&atilde;i phụ thuộc, e rằng rất kh&oacute;! Vẫn l&agrave; lưu &yacute;, đ&atilde; l&agrave; tự chủ th&igrave; phải tự chủ trong t&acirc;m tr&iacute;, tự chủ bằng tri thức của ch&iacute;nh m&igrave;nh. Đừng v&igrave; một &yacute; kiến phiến diện c&aacute; nh&acirc;n m&agrave; quyết định, kể cả đ&oacute; l&agrave; &yacute; kiến của thầy.

 XC suu tam]]></content:encoded>
						                            <category domain="https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/">Tâm tình</category>                        <dc:creator>XuyenChi</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/khi-nguoi-my-day-hoc-sinh-ve-dac-quyen-va-thai-do-xa-hoi-suu-tam/</guid>
                    </item>
				                    <item>
                        <title>Hiến chương ngày nhà giáo Việt Nam</title>
                        <link>https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/hien-chuong-ngay-nha-giao-viet-nam/</link>
                        <pubDate>Thu, 20 Nov 2014 00:38:20 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Nh&acirc;n dịp kỷ niệm 32 năm hiến chương ng&agrave;y nh&agrave; gi&aacute;o Việt Nam (20/11/1982 - 20/11/2014), ch&uacute;ng em lại c&oacute; dịp gửi đến thầy c&ocirc; những lời tri &acirc;...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[Nh&acirc;n dịp kỷ niệm 32 năm hiến chương ng&agrave;y nh&agrave; gi&aacute;o Việt Nam (20/11/1982 - 20/11/2014), ch&uacute;ng em lại c&oacute; dịp gửi đến thầy c&ocirc; những lời tri &acirc;n.

http://4.bp.blogspot.com/--M0hVyP7HZI/Uol-JUfwjdI/AAAAAAAABl4/fCvmANPZdtk/s1600/hinh-anh-dep-chuc-mung-ngay-nha-giao-viet-nam-20-11.png

K&iacute;nh ch&uacute;c tất cả thầy c&ocirc; gi&aacute;o thật nhiều sức khỏe, hạnh ph&uacute;c v&agrave; gặt h&aacute;i được nhiều th&agrave;nh c&ocirc;ng trong cuộc sống cũng như sự nghiệp trồng người.

&amp;quot;Th&aacute;ng năm dầu d&atilde;i nắng mưa, con đ&ograve; tr&iacute; thức thầy đưa bao người. Qua s&ocirc;ng gửi lại nụ cười, t&igrave;nh y&ecirc;u xin tặng người thầy k&iacute;nh thương. Con đ&ograve; mộc - m&aacute;i đầu sương. M&atilde;i theo ta khắp mu&ocirc;n phương vạn ng&agrave;y.&amp;quot; (st)]]></content:encoded>
						                            <category domain="https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/">Tâm tình</category>                        <dc:creator>admin</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/hien-chuong-ngay-nha-giao-viet-nam/</guid>
                    </item>
				                    <item>
                        <title>Mình có một tuổi trẻ - để đánh mất tất cả (Thanhnien)</title>
                        <link>https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/minh-co-mot-tuoi-tre-de-danh-mat-tat-ca-thanhnien/</link>
                        <pubDate>Fri, 03 Oct 2014 16:05:42 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[M&igrave;nh c&oacute; một tuổi trẻ - để đ&aacute;nh mất tất cả
02/10/2014 17:36

Những người gi&agrave; thật kỳ lạ. Họ l&ecirc;n tiếng như những người th&agrave;nh đạt kẻ cả, vỗ đầu, vuốt...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[M&igrave;nh c&oacute; một tuổi trẻ - để đ&aacute;nh mất tất cả
02/10/2014 17:36

Những người gi&agrave; thật kỳ lạ. Họ l&ecirc;n tiếng như những người th&agrave;nh đạt kẻ cả, vỗ đầu, vuốt lưng v&agrave; bảo ch&uacute;ng t&ocirc;i: phải ngoan, đừng l&agrave;m những tr&ograve; ngu ngốc, đừng lao ra đường, đừng nghĩ suy g&igrave; hết, h&atilde;y sống đ&uacute;ng với c&aacute;i tuổi của m&igrave;nh.


Tuổi trẻ c&oacute; g&igrave;? &ndash; M&igrave;nh ăn no, lớn l&ecirc;n như bong b&oacute;ng, m&igrave;nh im lặng v&agrave; &hellip; chết đi.

Đ&oacute; l&agrave; l&yacute; lẽ của những kẻ cần k&igrave;m h&atilde;m v&agrave; khiến đứa trẻ thiếu tự tin phải l&ugrave;i lại. Im lặng v&agrave; sợ h&atilde;i. Sự im lặng như một lời hiệu triệu: Tất cả ch&uacute;ng ta h&atilde;y im lặng, rồi tất cả sẽ ngoan.

Cuộc sống &ndash; đ&uacute;ng với bản chất khốc liệt của n&oacute; &ndash; biến người ta th&agrave;nh một chấm đen mỏng d&iacute;nh trong vũ trụ kh&ocirc;ng t&ecirc;n gọi. Tuổi trẻ c&oacute; g&igrave;? &ndash; M&igrave;nh ăn no, lớn l&ecirc;n như bong b&oacute;ng, m&igrave;nh im lặng v&agrave; &hellip; chết đi.

Nhưng c&oacute; một thứ qu&yacute; gi&aacute; m&agrave; tất cả đ&aacute;m người muốn che tai, bịt mắt kh&ocirc;ng nh&igrave;n thấy (hoặc lừa đ&aacute;m trẻ con cho ch&uacute;ng khỏi thấy): Đ&oacute; l&agrave; tri thức.

Sự hiểu biết nh&acirc;n l&ecirc;n gấp nhiều lần khi một người trẻ trung n&oacute;i về mối quan t&acirc;m của họ, đọc về điều họ chưa biết, truy t&igrave;m kiến thức m&agrave; họ bị giấu đi. Sự t&ograve; m&ograve; kh&ocirc;ng giới hạn biến người trẻ th&agrave;nh &ldquo;c&aacute;i gai&rdquo; sẵn s&agrave;ng nh&ocirc; l&ecirc;n như dao nhọn, đ&acirc;m v&agrave;o cuộc sống v&agrave; h&uacute;t lấy tất cả những điều họ y&ecirc;u qu&yacute;, tr&acirc;n trọng.


Người trẻ cần &yacute; thức thật sự về điều họ cần, họ muốn -  Ảnh: Độc Lập

T&ocirc;i đ&atilde; gặp những người trẻ thức 20 giờ/ng&agrave;y b&ecirc;n dự &aacute;n ri&ecirc;ng của họ, với niềm tin v&ocirc; hạn n&oacute; sẽ th&agrave;nh c&ocirc;ng. C&oacute; những &aacute;nh mắt trong veo đ&atilde; chinh phục từng trường đại học, đi khắp thế giới, chỉ để n&oacute;i về một thứ duy nhất họ quan t&acirc;m: sự an to&agrave;n của trẻ em. C&oacute; những c&ocirc; g&aacute;i 17 tuổi, viết h&agrave;ng ng&agrave;n trang tiểu thuyết, chỉ để tập luyện cho c&aacute;i th&uacute; vui đam m&ecirc; những nh&acirc;n vật họ theo đuổi. C&oacute; những anh ch&agrave;ng xắn quần, chăn b&ograve;,  thức đ&ecirc;m trong trại chăn nu&ocirc;i, n&oacute;i như si m&ecirc; về những kết quả họ nh&igrave;n thấy từ th&aacute;ng ng&agrave;y kh&oacute; nhọc  gầy dựng tất cả tr&ecirc;n những g&igrave; cha mẹ đ&atilde; dạy họ. C&oacute; người đ&atilde; cầm c&acirc;y l&uacute;a lấm lem b&ugrave;n lầy, mang theo ước vọng kh&ocirc;ng giới hạn, một ng&agrave;y n&agrave;o đ&oacute; nh&igrave;n thấy ch&uacute;, b&aacute;c n&ocirc;ng d&acirc;n gần nh&agrave; m&igrave;nh sẽ gi&agrave;u c&oacute;, no đủ từ giống l&uacute;a m&igrave;nh học được đ&acirc;u đ&oacute; xa x&ocirc;i.

Những ước vọng ấy l&agrave; khởi nguồn đầu ti&ecirc;n của tự do, khi một người trẻ &yacute; thức thật sự về điều họ cần, họ muốn, về những người họ muốn gi&uacute;p, v&igrave; một x&atilde; hội m&agrave; họ tin rằng sẽ tốt đẹp hơn &ndash; qua ch&iacute;nh c&ocirc;ng sức v&agrave; nỗ lực họ bỏ ra. Niềm tin ấy thơ ng&acirc;y đến x&oacute;t l&ograve;ng, r&otilde; n&eacute;t v&agrave; khiến tất cả những ai c&ograve;n vương vấn điều tốt đẹp, cảm thấy cần phải l&agrave;m việc c&ugrave;ng với họ.

Người ta mong chờ g&igrave; từ đường phố sạch với những g&atilde; đ&agrave;n &ocirc;ng nhổ nước bọt? Ai d&aacute;m tin x&atilde; hội sẽ tốt đẹp hơn khi cha mẹ l&oacute;t những cọc tiền v&agrave;o tay thầy c&ocirc; để con m&igrave;nh trở th&agrave;nh học sinh giỏi? Người ta mong chờ g&igrave; ở tương lai khi thầy c&ocirc; nhận tiền để d&uacute;i v&agrave;o tay học tr&ograve; một b&agrave;i giải thi tốt nghiệp bệ rạc? Ai c&oacute; thể tin rằng x&atilde; hội sẽ bớt ngột ngạt hơn khi người đ&agrave;n b&agrave; gi&agrave;u c&oacute; &eacute;p thầy c&ocirc; phải trừng phạt một đứa trẻ con ngh&egrave;o, v&igrave; n&oacute; d&aacute;m đ&aacute;nh nhau với con b&agrave;? Ai nghĩ rằng sẽ c&oacute; thay đổi, khi chẳng ai th&egrave;m thay đổi g&igrave;?

C&oacute; lẽ đ&atilde; đến l&uacute;c, phải t&igrave;m một ai đ&oacute; để mong chờ. Như  đứa trẻ 17 tuổi &aacute;o r&aacute;ch, vai gầy, mặt sạm nắng đang thơ ng&acirc;y học ngoại ngữ. Thằng con trai chăn b&ograve; đang dịch t&agrave;i liệu chống bệnh cho b&ograve; ngay trong căn bếp thơm m&ugrave;i than cỏ - thay đổi thứ kinh nghiệm m&agrave; cha anh chưa bao giờ biết đến. C&ocirc; g&aacute;i nh&aacute;t như c&aacute;y nhất định kh&ocirc;ng chịu chụp ảnh v&igrave; &ldquo;em xấu lắm&rdquo; &ndash; một ng&agrave;y nọ đ&atilde; đọc luận văn về an to&agrave;n cho trẻ ngay trong một huyện ngh&egrave;o m&agrave; c&ocirc; đi khảo s&aacute;t cho những &ldquo;người T&acirc;y&rdquo; xa lạ sẽ đến v&agrave; gi&uacute;p đỡ những em b&eacute; c&ocirc; quen. Thế giới thay đổi từ những điều nhỏ nhất, những h&agrave;nh vi đơn giản nhất v&agrave; những con người d&aacute;m mở mắt ra, ngắm nh&igrave;n thế giới v&agrave; kh&ocirc;ng im lặng nữa.

Ai c&oacute; thể buồn nhiều hơn cho những vụ giết người, thực phẩm g&acirc;y ung thư, hay một cảnh ăn m&agrave;y d&agrave;n dựng c&oacute; l&yacute;? &ndash; Thật u tối. H&atilde;y để ch&uacute;ng cho những người gi&agrave; &ndash; rảnh &ndash; v&agrave; buồn theo c&aacute;ch đẹp. Tri thức kh&ocirc;ng nằm ở nỗi sợ v&agrave; lời than tr&aacute;ch, n&oacute; đang tr&agrave;n l&ecirc;n trong tim người trẻ trung nhất. Họ bận rộn học, bận rộn y&ecirc;u, tận hưởng tuổi trẻ v&agrave; ng&agrave;y qua ng&agrave;y thực hiện những g&igrave; tri thức đ&atilde; dạy họ. Họ sống tự do, y&ecirc;u tự do v&agrave; đang chiến đấu v&igrave; tự do nhiều hơn bất cứ kẻ gi&agrave; nua n&agrave;o đang lầm bầm chửi rủa thế giới.

Sẽ đến một l&uacute;c n&agrave;o đ&oacute;, như t&ocirc;i đi ra đường, ng&acirc;y dại đứng nh&igrave;n một bạn đang đứng trong khu phố của m&igrave;nh với một th&ugrave;ng s&aacute;ch, tặng từng quyển cho đứa trẻ b&aacute;n kẹo sing-gum đi qua. Em bảo t&ocirc;i, em muốn ch&uacute;ng c&oacute; truyện đọc, giống như đống truyện n&agrave;y cha đ&atilde; mua cho em. Tri thức xứng đ&aacute;ng được lan ra, như virus c&agrave;ng tốt, lan ra như những v&ograve;ng nước chảy. Hoặc như một buổi chiều nọ, t&ocirc;i gặp nh&agrave; phi h&agrave;nh của NASA, một em học sinh lớp 10 chạy lại hỏi &ocirc;ng: Ch&aacute;u muốn thi v&agrave;o ng&agrave;nh vũ trụ, muốn đi bộ trong kh&ocirc;ng gian, ch&aacute;u sẽ học c&aacute;i g&igrave;?

Khi vũ trụ nằm trong l&ograve;ng b&agrave;n tay v&agrave; nhen lửa trong tr&iacute; &oacute;c những đứa trẻ, kẻ bịp bợm đừng h&ograve;ng tước đoạt tự do của họ - tự do trong &yacute; nghĩ &ndash; trong suy tư &ndash; v&agrave; trong c&aacute;ch thay đổi thế giới gần b&ecirc;n họ.

Ta l&agrave;m g&igrave; c&oacute; thứ g&igrave; để mất, ngo&agrave;i c&aacute;i tuổi trẻ qu&aacute; đỗi ngắn ngủi n&agrave;y&hellip;

Trong khi ấy, những kẻ gi&agrave; chết nh&aacute;t, vội v&agrave;ng bảo m&igrave;nh im lặng v&agrave; ngoan hiền.

Thật nực cười.

Khải Đơn*

(*) B&agrave;i viết thể hiện văn phong v&agrave; g&oacute;c nh&igrave;n của t&aacute;c giả, một người viết tự do đang sống v&agrave; l&agrave;m việc tại TP.HCM.]]></content:encoded>
						                            <category domain="https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/">Tâm tình</category>                        <dc:creator>XuyenChi</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/minh-co-mot-tuoi-tre-de-danh-mat-tat-ca-thanhnien/</guid>
                    </item>
				                    <item>
                        <title>Lịch sử không phải để thù hận-(Báo VnExpress).</title>
                        <link>https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/lich-su-khong-phai-de-thu-han-bao-vnexpress/</link>
                        <pubDate>Tue, 23 Sep 2014 18:00:55 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Vừa rồi ở Hanoi c&oacute; triển l&atilde;m một số hiện vật trong giai đoạn cải c&aacute;ch ruộng đất ở miền bắc(từ 1951-1957).
Cải c&aacute;ch ruộng đất l&agrave; c&aacute;i g&igrave; vậy? ...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[Vừa rồi ở Hanoi c&oacute; triển l&atilde;m một số hiện vật trong giai đoạn cải c&aacute;ch ruộng đất ở miền bắc(từ 1951-1957).
Cải c&aacute;ch ruộng đất l&agrave; c&aacute;i g&igrave; vậy? ,l&agrave; l&agrave;m những việc g&igrave; vậy?,v&igrave; sao phải l&agrave;m?,hậu quả ra l&agrave;m sao? th&igrave; c&aacute;c bạn c&oacute; thể t&igrave;m hiểu một c&aacute;ch kh&aacute;ch quan nhất.,
- cuộc triển l&atilde;m chủ yếu l&agrave;  những vật dụng của giai cấp gi&agrave;u c&oacute; như bộ b&agrave;n tr&agrave; ,&aacute;o lụa...c&ugrave;ng với những nh&agrave; tranh v&aacute;ch n&aacute;t ,&aacute;o tơi ,quần &aacute;o r&aacute;ch rưới của giai cấp ngh&egrave;o khổ.,cuộc triển l&atilde;m hầu như chỉ c&oacute; 2 loại vật dụng tương phản như thế , n&ecirc;n chắc chắn mục đ&iacute;ch của người mở cuộc triển l&atilde;m n&agrave;y l&agrave; để cho người xem căm giận tầng lớp gi&agrave;u c&oacute; ở giai đoạn đ&oacute;.
...v&agrave; rất may tr&ecirc;n b&aacute;o VnExpress  kịp c&oacute; một b&agrave;i với tựa đề &amp;quot; Lịch sử khg phải để th&ugrave; hận &amp;quot; ,trong khi cuộc triển l&atilde;m th&igrave; phải chấm dứt v&igrave; sự cố...mất điện.
T&ocirc;i th&iacute;ch c&aacute;i khg th&ugrave; hận n&ecirc;n gửi b&agrave;i n&agrave;y , v&agrave; vẫn biết nội dung b&agrave;i viết của t&aacute;c giả l&agrave; k&ecirc;u gọi mọi người nếu c&oacute; nhớ lại cải c&aacute;ch ruộng đất th&igrave; h&atilde;y khg th&ugrave; hận ,khg th&ugrave; hận ở đ&acirc;y l&agrave; khg th&ugrave; hận những người đ&atilde; g&acirc;y ra đau thương cho tầng lớp gi&agrave;u c&oacute; l&uacute;c đ&oacute; ,.
-chủ &yacute; của triển l&atilde;m l&agrave; l&agrave;m cho người xem căm giận tầng lớp gi&agrave;u c&oacute; l&uacute;c đ&oacute; ,v&agrave; chủ &yacute; của t&aacute;c giả b&agrave;i viết l&agrave; k&ecirc;u gọi người đọc h&atilde;y khg căm giận, khg th&ugrave; hận tầng lớp ngh&egrave;o kh&oacute; đ&atilde; g&acirc;y ra đau thương cho tầng lớp gi&agrave;u c&oacute; l&uacute;c bấy giờ.
------------------------------------------------------------------
Thứ năm, 11/9/2014 | 00:10 GMT+7-B&aacute;o VnExpress

Lịch sử kh&ocirc;ng phải để th&ugrave; hận

H&agrave; Nội đang c&oacute; một cuộc triển l&atilde;m nhỏ, một cuộc triển l&atilde;m kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; đồ sộ về quy m&ocirc;, chỉ 150 hiện vật, trong một ph&ograve;ng trưng b&agrave;y kh&ocirc;ng lớn, về một thời gian lịch sử chưa xa, mới 60 năm.

Nhưng n&oacute; đang g&acirc;y những cơn s&oacute;ng kh&ocirc;ng nhẹ trong k&yacute; ức nhiều thế hệ c&ocirc;ng ch&uacute;ng, kh&ocirc;ng chỉ những người từng l&agrave; nh&acirc;n chứng. V&igrave; n&oacute; l&agrave; triển l&atilde;m Cải c&aacute;ch ruộng đất.

Trong h&agrave;ng triệu người quan t&acirc;m đến cuộc triển l&atilde;m nhỏ b&eacute; n&agrave;y c&oacute; mẹ t&ocirc;i. B&agrave; l&agrave; một phụ nữ c&oacute; tr&iacute; nhớ kh&aacute; lạ l&ugrave;ng. 20 năm nay, b&agrave; vẫn nhớ những g&igrave; đ&atilde; xảy ra từ 40 năm trở về trước. Trong mỗi bữa cơm gia đ&igrave;nh, nhất l&agrave; những ng&agrave;y giỗ chạp, lễ Tết, c&acirc;u chuyện của b&agrave; cuối c&ugrave;ng thế n&agrave;o cũng xoay về &ldquo;c&aacute;i hồi cải c&aacute;ch&rdquo;.

Mẹ t&ocirc;i nhớ r&agrave;nh rọt ng&agrave;y ấy, th&aacute;ng ấy, m&ugrave;a đ&ocirc;ng năm ấy, b&agrave; ngoại mặc &aacute;o k&eacute;p m&agrave;u g&igrave;, đang vừa cho con b&uacute; vừa chia lộc c&uacute;ng rằm cho mấy người đến nộp t&ocirc; thế n&agrave;o; &ocirc;ng đang đọc s&aacute;ch uống tr&agrave; tr&ecirc;n c&aacute;i ghế n&agrave;o th&igrave; &ldquo;đội&rdquo; đến thị uy ra sao, người ăn kẻ ở trong nh&agrave; đột nhi&ecirc;n hỗn l&aacute;o thế n&agrave;o với c&aacute;c cụ. Mẹ t&ocirc;i nhớ đến từng củ khoai lang g&agrave;y g&ograve; như đốt tay m&agrave; người họ h&agrave;ng xa l&eacute;n l&uacute;t d&uacute;i cho khi mẹ bế em đ&oacute;i gần lả đứng đầu ng&otilde;. Mẹ nhớ c&aacute;i d&aacute;ng nhẫn nại của &ocirc;ng ngoại c&uacute;i gằm xuống tr&ecirc;n c&aacute;i s&acirc;n gạch bỏng r&aacute;t nghe đấu tố. &ldquo;Tội nghiệp, &ocirc;ng cả đời chỉ đọc s&aacute;ch v&agrave; đi l&agrave;m việc c&ocirc;ng, ruộng cả ao liền, tiền bạc trong nh&agrave; b&agrave; lo hết, c&aacute;ch mạng bảo &ocirc;ng đưa bao nhi&ecirc;u, &ocirc;ng lại về khảo b&agrave;, b&agrave; lại d&uacute;i cho, &ocirc;ng biết g&igrave; l&agrave; b&oacute;c lột đ&acirc;u m&agrave; khai&rdquo;. Mẹ nhớ từng c&aacute;i sập lim, từng c&aacute;i rương, từng c&aacute;i &aacute;o c&aacute;nh hoa l&yacute;, đ&ocirc;i x&agrave; t&iacute;ch bạc của cụ cố, của &ocirc;ng b&agrave; đ&atilde; theo ch&acirc;n &ldquo;đội&rdquo; ph&aacute;t t&aacute;n khắp l&agrave;ng tr&ecirc;n x&oacute;m dưới.

Trong k&yacute; ức của một c&ocirc; b&eacute; 10 tuổi l&agrave; mẹ t&ocirc;i khi ấy, cải c&aacute;ch ruộng đất l&agrave; cả một nỗi buồn m&ecirc;nh mang u &aacute;m tr&ugrave;m l&ecirc;n suốt thời thơ ấu. Bằng cớ r&otilde; nhất l&agrave; k&yacute; ức của mẹ h&igrave;nh như dừng lại từ &ldquo;cải c&aacute;ch&rdquo;, những dấu mốc thời gian về sau kh&ocirc;ng len được v&agrave;o bộ nhớ của mẹ.

Nhưng cũng thật kỳ lạ l&agrave; khi ch&uacute;ng t&ocirc;i hỏi: &amp;quot;Sao mẹ suốt ng&agrave;y kể về cải c&aacute;ch, m&agrave; thỉnh thoảng c&oacute; người ở qu&ecirc; ra, n&agrave;o kh&aacute;m chữa bệnh, n&agrave;o đi thi đại học, n&agrave;o xin việc, to&agrave;n l&agrave; con ch&aacute;u của những người ng&agrave;y xưa đấu tố &ocirc;ng b&agrave;, sao mẹ vẫn niềm nở mời ở lại, nấu nướng cho ăn, d&uacute;i tiền t&agrave;u xe, qu&agrave; c&aacute;p khi về? Sao mẹ kh&ocirc;ng cấm cửa họ? Nhớ l&acirc;u thế sao mẹ kh&ocirc;ng gh&eacute;t?&amp;quot;.

C&acirc;u trả lời nhẹ nh&otilde;m bất ngờ: &ldquo;Th&igrave; to&agrave;n họ h&agrave;ng l&agrave;ng x&oacute;m cả, kh&ocirc;ng gần th&igrave; xa, gh&eacute;t họ th&igrave; về qu&ecirc; c&ograve;n nh&igrave;n ai nữa? M&igrave;nh bị trời bắt phải nhớ th&igrave; cứ nhớ thế th&ocirc;i, chứ cũng n&ecirc;n thương họ, l&uacute;c ấy, bảo họ l&agrave;m thế n&agrave;o th&igrave; họ l&agrave;m, họ c&oacute; nhận thức được như thế l&agrave; bạc, l&agrave; &aacute;c, l&agrave; sai tr&aacute;i đ&acirc;u&rdquo;.

Khi ch&uacute;ng t&ocirc;i trưởng th&agrave;nh, đi l&agrave;m, tiếp x&uacute;c x&atilde; hội, quen biết th&ecirc;m rất nhiều nh&acirc;n chứng của cải c&aacute;ch, ch&uacute;ng t&ocirc;i bắt đầu hiểu c&aacute;i cuộc c&aacute;ch mạng long trời lở đất về tư liệu sản xuất những năm 50 của thế kỷ trước tr&ecirc;n khắp v&ugrave;ng n&ocirc;ng th&ocirc;n miền Bắc - Trung bộ ấy kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; k&yacute; ức buồn của những c&ocirc; b&eacute; như mẹ t&ocirc;i. N&oacute; c&oacute; thể l&agrave; nỗi cay đắng của h&agrave;ng chục ngh&igrave;n gia đ&igrave;nh từ đủ ăn đủ mặc đến t&agrave;i sản &ldquo;c&ograve; bay thẳng c&aacute;nh&rdquo;, nay trở n&ecirc;n tay trắng, n&oacute; c&oacute; thể l&agrave; niềm oan khuất của h&agrave;ng ngh&igrave;n người đ&atilde; mở rộng cả tấm l&ograve;ng lẫn hầu bao cho c&aacute;ch mạng thời tiền khởi nghĩa, thời kh&aacute;ng chiến rồi nhận về những x&uacute;c phạm, nghi kỵ, những đấu tố v&agrave; thậm ch&iacute; cả c&aacute;i chết.

Nhưng n&oacute; cũng l&agrave; niềm vui của h&agrave;ng triệu bần cố n&ocirc;ng kh&aacute;c khi lần đầu được dắt con tr&acirc;u ra đồng với tư c&aacute;ch &ldquo;chủ nh&acirc;n &ocirc;ng&rdquo;, lần đầu được c&agrave;y tr&ecirc;n thửa ruộng &ldquo;của m&igrave;nh&rdquo;, lần đầu được ăn cơm tr&ecirc;n bộ tr&agrave;ng kỷ m&aacute;t lạnh xa lạ m&agrave; ba đời cha &ocirc;ng m&igrave;nh kh&ocirc;ng d&aacute;m mơ ước, dẫu ngay m&ugrave;a sau, con tr&acirc;u kh&ocirc;ng biết chăm đ&atilde; kiệt sức m&agrave; chết, bộ tr&agrave;ng kỷ đ&atilde; chẻ ra nấu cỗ trong một dịp li&ecirc;n hoan với &ldquo;đội&rdquo;, c&ograve;n thửa ruộng chỉ sau 2-3 vụ l&uacute;a đ&atilde; trở lại th&agrave;nh &ldquo;t&agrave;i sản chung&rdquo; trong c&ocirc;ng cuộc hợp t&aacute;c h&oacute;a n&ocirc;ng nghiệp.

V&agrave; ở phương diện kh&aacute;c, n&oacute; cũng l&agrave; nguồn động lực kh&ocirc;ng nhỏ cho những đo&agrave;n d&acirc;n c&ocirc;ng hỏa tuyến, những đội Vệ quốc đo&agrave;n được th&agrave;nh lập vội v&atilde; từ v&ugrave;ng giải ph&oacute;ng, h&agrave;o hứng băng đ&egrave;o xẻ n&uacute;i l&ecirc;n Điện Bi&ecirc;n, tham gia v&agrave;o một chiến dịch lớn chưa từng thấy trong lịch sử chiến tranh Đ&ocirc;ng dương, để rồi kết th&uacute;c bằng chiến thắng Điện Bi&ecirc;n Phủ lẫy lừng. Những đội qu&acirc;n ấy ra đi, với một niềm tin lớn lao l&agrave; mẹ, vợ, con họ ở nh&agrave; đ&atilde; c&oacute; d&ugrave; chỉ một nửa hay một phần ba suất tr&acirc;u c&agrave;y, đ&atilde; c&oacute; hoa lợi từ s&agrave;o ruộng giắt lưng cho qua m&ugrave;a gi&aacute;p hạt. Dẫu cho đến tận b&acirc;y giờ, b&agrave;i to&aacute;n ruộng đất vẫn l&agrave;m nhức nhối cả x&atilde; hội, th&igrave; ng&agrave;y ấy, trong một khoảng thời gian rất ngắn ngủi, gần 10 triệu bần cố n&ocirc;ng Việt Nam đ&atilde; chạm tay v&agrave;o giấc mơ ấy.

Lịch sử kh&ocirc;ng bao giờ đi bằng một ch&acirc;n v&agrave; cũng kh&ocirc;ng c&aacute; nh&acirc;n n&agrave;o, d&ugrave; mạnh đến đ&acirc;u, c&oacute; thể một m&igrave;nh đi ngược d&ograve;ng chảy của n&oacute; m&agrave; kh&ocirc;ng bị cuốn phăng, kh&ocirc;ng bị bầm dập.

C&oacute; nhiều tư liệu đ&atilde; v&agrave; đang dần dần được c&ocirc;ng bố về cải c&aacute;ch, về nguy&ecirc;n nh&acirc;n, mục ti&ecirc;u của c&ocirc;ng cuộc n&agrave;y, từ nhiều ph&iacute;a kh&aacute;c nhau, cả ch&iacute;nh thống v&agrave; phi ch&iacute;nh thống.

Cuộc triển l&atilde;m Cải c&aacute;ch ruộng đất nho nhỏ v&agrave; chắc chắn chỉ l&agrave; ban đầu n&agrave;y cũng đ&atilde; bắt đầu g&acirc;y ra những tranh c&atilde;i kh&ocirc;ng nhỏ: 60 năm rồi c&ograve;n khơi lại l&agrave;m g&igrave; vết thương đ&atilde; th&agrave;nh sẹo? Đ&atilde; &ldquo;bạch h&oacute;a&rdquo; sao kh&ocirc;ng b&agrave;y ra cho hết, n&oacute;i cho hết? Đ&atilde; c&ocirc;ng nhận sai v&agrave; c&oacute; sửa sai, sao kh&ocirc;ng c&ocirc;ng bố trọn vẹn tư liệu về kết quả, hậu quả của sai lầm? V&agrave; đ&atilde; xin lỗi, sao kh&ocirc;ng c&oacute; ch&iacute;nh s&aacute;ch ở diện rộng b&ugrave; đắp cho th&acirc;n nh&acirc;n những người chịu oan ức?

Biết bao nhi&ecirc;u c&acirc;u hỏi c&oacute; thể đặt từ một triển l&atilde;m b&eacute; nhỏ về một thời đau thương đ&atilde; qu&aacute; nửa thế kỷ. Chắc chắn chẳng c&aacute; nh&acirc;n v&agrave; tổ chức n&agrave;o c&oacute; thể đủ năng lực v&agrave; thẩm quyền trả lời cũng như giải quyết ngay. C&oacute; nhiều người đ&atilde; chết trong oan khuất, nhiều người c&oacute; thể vẫn &ocirc;m nỗi nghẹn ng&agrave;o uất hận, v&agrave; cũng rất nhiều người như mẹ t&ocirc;i, nhớ chỉ v&igrave; &ldquo;trời bắt nhớ&rdquo;, chứ chẳng giận ai, chẳng gh&eacute;t ai.

Vậy th&igrave; h&atilde;y để lịch sử đ&atilde; bị qu&ecirc;n l&atilde;ng hiện ra, từ từ, bằng những bắt đầu giản dị như triển l&atilde;m Cải c&aacute;ch ruộng đất. Người xem, d&ugrave; l&agrave; nh&acirc;n chứng hay 2-3 thế hệ sau sẽ tự hiểu, tự đ&aacute;nh gi&aacute;, chẳng cần nhiều lời, kh&ocirc;ng thi&ecirc;n kiến v&agrave; c&agrave;ng kh&ocirc;ng l&agrave; th&ugrave; hận.

 Tac gia:Thu H&agrave;]]></content:encoded>
						                            <category domain="https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/">Tâm tình</category>                        <dc:creator>XuyenChi</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://nghiatrung.com/dien-dan/tam-tinh/lich-su-khong-phai-de-thu-han-bao-vnexpress/</guid>
                    </item>
							        </channel>
        </rss>
		