Notifications
Clear all

Chia sẻ cuối tuần "CHO CUỘC SỐNG TỐT ĐẸP HƠN"

41 Bài viết
8 Thành viên
0 Likes
1,197 Lượt xem
Lu_nqt
(@lu_nqt)
Trusted Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 85
Topic starter  

[b]LÀM KHÔNG CÔNG[/b]

Một người thợ mộc già đang muốn nghỉ hưu. Ông ta nói với người thầu về ý định của mình. Người thầu tỏ ý bằng lòng vì không thể bắt ép người thợ mộc làm việc được nữa khi ông ta đã nhiều tuổi.

Người thầu khen ngợi tài năng của người thợ mộc già hết lời và đề nghị người thợ mộc đóng giúp một bộ bàn ghế, tủ trong nhà trước khi ông ta chia tay với sự nghiệp của mình. Ông thợ mộc hứa sẽ hằng ngày đến xưởng để làm xong việc đó.

Tuy nhiên, ông không có vẻ nhiệt tình lắm. Còn người thầu thì vui vẻ giúp đỡ ông thợ mộc lựa chọn các loại gỗ tốt nhất để làm.

Chỉ trong một thời gian ngắn thì lớp sơn phủ cuối cùng cũng được quét lên những đồ gỗ mà người thợ mộc già đã hoàn thành.

Ngay tối hôm ấy, người thầu chở toàn bộ chỗ đồ gỗ ấy đến nhà người thợ mộc già. Người thầu bắt tay người thợ mộc già và nói:

- Toàn bộ chỗ đồ đạc này là món quà tôi tặng bác vì bác đã đóng góp cho xưởng mộc rất nhiều và rất tận tình.

Người thợ mộc già trở nên lúng túng. Giá như ông biết những đồ đạc này là chính ông làm cho ông, hẳn ông đã làm cẩn thận hơn nhiều.

Hàng ngày, chúng ta đang phải tự xây dựng cuộc sống của mình. Và có ngày, bạn nhìn lại và nói: “Nếu tôi có thể làm lại, tôi sẽ làm rất khác”.

Nhưng có nhiều việc chúng ta không thể làm lại. Sự lựa chọn của bạn hôm nay đang xây dựng chính tương lai của bạn.
Hãy làm việc như thể bạn không cần biết đến tiền công.

Hãy yêu thương như thể bạn không cần biết đến đau khổ

Nguồn: Internet

[img] [/img]


   
Trả lờiTrích dẫn
phatphap
(@phatphap)
Estimable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 100
 

Có hai nhà sư đang trên đường đi khất thực. Đến một con suối có dòng chảy rất xiết hai nhà sư nhìn thấy có một cô gái đang định lội qua suối nhưng không dám vì sợ bị nước cuốn đi. Nhà sư thứ nhất không quan tâm đến lời yêu cầu giúp đỡ của cô gái và tự mình lội qua suối. Nhà sư thứ hai tiến đến bế cô gái vào lòng và lội qua suối. Cô gái vô cùng cám ơn nhà sư đã giúp mình và cả hai nhà sư lại tiếp tục con đường của mình.

Đi được một đoạn đường, dường như không chịu nổi nhà sư thứ nhất quay lại trách nhà sư thứ hai :

- Anh đã tu hành mà vẫn còn tà tâm, vẫn còn ham sắc dục. Sao lại ôm ấp đàn bà con gái như thế?

Nhà sư thứ hai điềm đạm trả lời :

- Ô hay! Tôi đã bỏ cô ta lại bên bờ suối rồi, còn anh vẫn mang cô ta theo cho đến bây giờ sao?

Đúng là không phải ai cũng ngộ ra được chân lý: tồn tại hay không tồn tại là do ý nghĩ của chính mình mà thôi.


   
Trả lờiTrích dẫn
Lu_nqt
(@lu_nqt)
Trusted Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 85
Topic starter  

[b]VÔ THƯỜNG [/b]

[i]
Cuộc đời là cõi vô thường, mọi chuyện đến và đi như một vòng luân hồi. Khi một điều gì đó đến với ta, hãy đón nhận nhưng đừng quá vui mừng hay đau buồn.
[/i]

[img] [/img]

Vì có duyên, nên chúng đã đến với ta. Khi chúng ở bên ta, hãy biết quý trọng và nâng niu. Khi chúng mất đi, ta cũng đừng quá nuối tiếc. Hãy chấp nhận sự ra đi đó như một điều hiển nhiên phải có. Không có gì ở lại với ta mãi mãi.

Có khi là một ngày, một tháng, một năm, 10 năm, hay nhiều hơn nữa. Nhưng tất cả khi đã đến đều phải ra đi như một quy luật. Ta phải chuyển động theo vòng luân hồi đó, đừng dừng lại quá vui về điều gì đó để tự bằng lòng, và cũng đừng dừng lại quá buồn để mang sầu muộn.

Hạnh phúc không phải là những gì cuộc sống mang lại cho ta, mà do chính ta tự cảm nhận mà có. Hoàn cảnh xung quanh không mang lại cho ta hạnh phúc, mà chính ta phải tự rèn luyện từng ngày. Chúng ta cảm thấy mình hạnh phúc, ta tự tạo cho mình tâm trạng vui tươi, thanh thản thì ta sẽ được sống như vậy.

Cuộc sống giống như quả bóng nảy, những gì ta làm, những gì ta nghĩ đều được cuộc sống phản ứng lại như thế. Hạnh phúc không phải là những thứ mất đi trong quá khứ, không phải là những kỳ vọng trong tương lai, mà là những cảm xúc hiện hữu trong ta ở thời điểm hiện tại. Hãy sống trọn vẹn từng ngày, từng ngày, chúng ta sẽ có niềm hạnh phúc trọn vẹn.

Hãy sống nhân ái với những người xung quanh ta. Cuộc sống cho ta quá nhiều điều tốt đẹp. Khi ta cho đi, ta sẽ nhận lại được nhiều hơn thế. Cuộc đời này rất ngắn ngủi, hãy bỏ qua những giận hờn - ghen tức, những tranh chấp hơn thua, để sống một cuộc sống nhẹ nhàng và thanh thản nhất có thể. Hãy cảm nhận sự bình yên trong cuộc sống thường nhật cuả chúng ta.

Bình yên không phải là khi ta sống ở một nơi yên tĩnh, mà ngay cả ở nơi ồn ào nhất, lúc gặp khó khăn nhất trong cuộc đời, ta vẫn thấy lòng mình thanh thản, không gợn chút bâng khuâng.


   
Trả lờiTrích dẫn
Lu_nqt
(@lu_nqt)
Trusted Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 85
Topic starter  

[b]Đọc lại nguồn gốc ngày Lễ Vu Lan[/b]

[i][b]
Không biết tự bao giờ, ngày lễ Vu Lan đã trở thành ngày trọng đại không thể thiếu trong tâm thức mỗi người dân Việt Nam. Nguồn gốc của ngày lễ có người biết, có người chưa biết nhưng ý nghĩa nhân văn sâu sắc của ngày này thì ai cũng thấu tỏ. [/b][/i]

[img] [/img]

[b]Sự tích lễ Vu Lan[/b]

Theo kinh Vu Lan, ngày xưa, Mục Kiền Liên đã tu luyện được nhiều phép thần thông. Mẫu thân ông là bà Thanh Đề đã qua đời, ông tưởng nhớ và muốn biết bây giờ mẹ ra sao nên dùng mắt phép nhìn khắp trời đất để tìm. Thấy mẹ mình vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sinh làm ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ khổ sở, ông đã đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ. Nhưng do đói ăn lâu ngày nên mẹ của ông khi ăn đã dùng một tay che bát cơm của mình để tránh không cho các cô hồn khác đến tranh cướp. Vì vậy khi bát đưa lên miệng, thức ăn đã hóa thành lửa đỏ.
Mục Kiền Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật dạy rằng: "Dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông đâu. Chỉ có một cách nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải cứu được. Ngày Rằm tháng bảy là ngày thích hợp để cung thỉnh chư tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày đó".
Làm theo lời Phật, Mục Kiền Liên đã giải thoát được mẹ. Phật cũng dạy rằng chúng sinh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này (Vu Lan Bồn Pháp). Từ đó ngày lễ Vu Lan ra đời.
[b]
Bông hồng cài áo[/b]

Tháng Bảy, mùa Vu Lan về cùng với ngày Rằm xá tội vong nhân. Ngày nay trong lễ này, người Việt ta có một "quy ước": nếu ai đó còn mẹ sẽ được cài một bông hoa màu hồng lên áo. Ai đã mất mẹ thì cài hoa trắng. Người cài hoa trắng sẽ thấy như một sự nhắc nhở, sẻ chia, không bao giờ quên ơn cha mẹ. Người được hoa hồng sẽ sung sướng vì biết rằng mình còn có mẹ.
Bông hồng cài áo thực ra là tên một đoạn văn viết về Mẹ của Thiền sư Thích Nhất Hạnh và cũng là tên một ca khúc do nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ sáng tác trong thập niên 1960, lấy ý từ bài viết trên.
Theo Hòa thượng Thích Nhất Hạnh, bông hoa hồng trong cách nhìn của người Việt là loài hoa thông dụng và dễ thương, được nhiều người yêu thích nhất. Loài hoa này còn mang quy ước biểu hiện của tình yêu thương của loài người. Chính vì thế Hòa thượng đã chọn bông hoa hồng làm biểu tượng cho lễ Vu Lan báo hiếu của nhà Phật và viết ấn phẩm “Bông Hồng Cài Áo” vào tháng 8 năm 1962.
Để làm mọi người hiểu hơn về điều này, chính bản thân Hòa thượng đã làm lễ cài Bông hồng đầu tiên cho tăng ni và phật tử ở chùa Pháp Hội, Sài Gòn. Từ đó các chùa và các tổ chức gia đình phật tử đã nhân rộng thành lễ cài Bông hồng trong dịp lễ Vu Lan báo hiếu như hiện nay.

[b]Ý nghĩa nhân văn[/b]

Ngày lễ Vu Lan là dịp “nhắc nhở” các thế hệ con cháu chúng ta nhớ tới công ơn dưỡng dục sinh thành của cha mẹ, ông bà, tổ tiên cũng như những đóng góp to lớn của các anh hùng dân tộc, những người có công với đất nước. Ðồng thời giúp chúng ta tiếp cận được những ý nghĩa giáo dục đầy nhân bản của văn hoá Phật giáo đó là “Từ, bi, hỷ, xả”, “vô ngã, vị tha”, “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ người trồng cây”.
Một mùa Vu Lan nữa lại về, nhắc nhở mỗi con người chúng ta bài học sâu sắc về chữ Hiếu thiêng liêng, đừng để đến khi cài hoa trắng lên ngực mới hối hận vì chưa tròn chữ Hiếu.
[i]
(Dựa theo một số tài liệu Phật Giáo)[/i]


   
Trả lờiTrích dẫn
phatphap
(@phatphap)
Estimable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 100
 

Có 1 cô gái cười với một người lạ rầu rĩ, nụ cười làm cho anh ta phấn chấn hơn.

Anh nhớ tới sự tử tế của 1 người bạn cũ và viết cho người ấy 1 lá thư cảm ơn.

Người bạn này vui sướng vì nhận dược thư của người bạn cũ lâu ngày không gặp đến nỗi sau bữa trưa anh ta boa một món tiền lớn cho chị hầu bàn.

Chị hầu bàn ngạc nhiên vì món tiền boa quá lớn, đã quyết định mang món tiền đi mua vé số. Và trúng số.

Ngày hôm sau chị đi nhận giải và cho 1 người ăn mày trên phố 1 ít tiền lẻ.

Người ăn mày rất biết ơn vì đã 2 ngày nay anh ta chưa ăn gì.

Sau bữa tối anh ta trở về căn phòng tối tăm của mình.

Trên đường về, anh ta thấy 1 chú chó con đang rét run cầm cập, anh mang nó về nhà để sưởi ấm cho nó.Chú chó con rất vui mừng vì được cứu thoát khỏi cơn bão tuyết sắp đến gần.

Đêm ấy, trong khi mọi người đang say ngủ, thì ngôi nhà bốc cháy, chú chó con sủa róng riết.

Chú sủa cho đến khi đánh thức mọi người dậy và mọi người đã thoát chết.

Một trong những chú bé được cứu thoát đêm ấy sau này trở thành bác sĩ tìm ra 1 loại vắc-xin chữa khỏi 1 căn bệnh vô cùng nguy hiểm cho loài người.

Tất cả chỉ nhờ 1 nụ cười!


   
Trả lờiTrích dẫn
nguoiyeutaychoi
(@nguoiyeutaychoi)
Eminent Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 23
 

Có một giai thoại về đại học Stanford, “Một câu chuyện thật thú vị”, nội dung như sau:
Một phụ nữ trong bộ trang phục áo bằng vải lanh kẻ sọc và chồng mình trong bộ com-lê giản dị đã mòn xơ cả chỉ, xuống ga tàu ở thành phố Boston và rụt rè bước đi không hẹn trước tới văn phòng ở phía ngoài của đại học Harvard.

Trong chốc lát cô thư ký có thể nói rằng những người ở nông thôn lạc hậu về văn hóa như thế không có việc gì phải bước chân vào đại học Harvard thậm chí còn không xứng đáng được vào đại học Cambridge.
Cô thư ký mặt mày cau có. Người đàn ông nói nhẹ nhàng:
- Chúng tôi muốn gặp thầy hiệu trưởng
Cô thư ký gắt gỏng lên:
- Ông ấy bận rộn cả ngày.
Người phụ nữ trả lời.
- Chúng tôi sẽ đợi.
Suốt nhiều giờ trôi qua, cô thư ký không thèm để ý đến họ, trong lòng hy vọng rằng hai người rốt cuộc sẽ nản lòng mà bỏ đi.
Nhưng hai người vẫn không đi.

Và cô thư ký đã nản lòng, cuối cùng quyết định phải quấy rầy vị hiệu trưởng, mặc dù đó là công việc thường ngày mà cô luôn luôn thấy ân hận mỗi khi làm.
Cô nói với vị hiệu trưởng:
- Có thể nếu họ gặp được thầy ít phút họ sẽ đi ngay.
Vị hiệu trưởng thở dài bực tức, rồi gật đầu.
Ai đó có vai trò quan trọng như ông ta thì rõ ràng là không có thời gian để tiếp họ, thế nhưng ông ghét cay ghét đắng chiếc áo vải lanh sọc và bộ com-lê đã sờn chỉ cứ phủ đầy bừa bãi căn phòng ở phía ngoài của ông ta.
Vị hiệu trưởng với gương mặt lạnh lùng đầy vẻ nghiêm nghị đi khệnh khạng về phía cặp vợ chồng. Người phụ nữ nói với vị hiệu trưởng:
- Chúng tôi có một đứa con trai đã từng theo học ở trường đại học Harvard một năm. Nó thực sự yêu mến ngôi trường này. Nó cảm thấy hạnh phúc khi học ở đây. Thế nhưng, cách đây một năm, nó đột nhiên qua đời. Và vợ chồng tôi rất muốn xây dựng một tấm bia để tưởng nhớ con trai mình ở một nơi nào đó trong khuôn viên trường.
Vị hiệu trưởng không động đậy, ông đã bị sốc. Ông nói một cách thô lỗ cộc cằn:
- Thưa bà, chúng tôi không thể dựng tượng cho mỗi người đã từng theo học ở Harvard rồi sau đó bị chết. Nếu chúng tôi làm như vậy thì ngôi trường này sẽ trông giống như một nghĩa trang !
Người phụ nữ nhanh chóng giải thích:
- Ồ, không phải như vậy. Chúng tôi không có ý định xây dựng một bức tượng. Chúng tôi nghĩ sẽ xây một tòa nhà cho nhà trường.
Vị hiệu trưởng trợn tròn con mắt. Ông liếc nhìn chiếc áo vải lanh sọc và bộ com-lê đã sờn chỉ rồi thốt lên:
- Một tòa nhà ! Ông bà có tưởng tượng được một tòa nhà trị giá bao nhiêu không ? Chúng tôi phải đầu tư hơn 7 triệu rưỡi đô la cho xưởng thiết bị vật lý ở Harvard.
Người phụ nữ im lặng một lát.
Vị hiệu trưởng có vẻ hài lòng. Bây giờ thì ông có thể rời khỏi họ. Người phụ nữ quay lại phía chồng và nói nhỏ:
- Bắt đầu xây một trường đại học tất cả chỉ tốn ngần ấy thôi sao ? Tại sao chúng ta không xây một trường đại học riêng ?
Người chồng gật đầu đồng ý.
Khuôn mặt của vị hiệu trưởng thượt ra đầy bối rối và lúng túng.

Và ông bà Leland Stanford đã bỏ đi, đến thành phố Palo Alto, bang California, nơi đó họ lập nên trường đại học mang tên mình " Stanford ", một đài tưởng niệm để tưởng nhớ đứa con của mình mà trường Harvard không còn quan tâm đến nữa.
“Bạn có thể dễ dàng đánh giá tư cách của những người khác thông qua cách mà họ đối xử với những người không thể làm gì vì họ và cho họ” (Malcolm Forbes).

Nếu bạn cảm thấy sao đời mình u ám quá, thử coi lại xem cánh cửa sổ tâm hồn mình thật đã có lau kỹ chưa (La Rochefoucauld)


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 349
 

[b] Note: Mình xin ké bài viết này vào trsng chia sẻ cuối tuần cho dù không phải là một dịp cuối tuần, mong chủ topic chấp nhận![/b]

[center][b]12 ĐIỀU CÓ THỂ & KHÔNG THỂ[/b][/center]

1.Người ta có thể dừng xe lại khá lâu chỉ để xem một vụ tai nạn nhưng lại không đủ kiên nhẫn để dừng xe khi đồng hồ giao thông vẫn đang báo đèn đỏ ở những giây cuối cùng…

2. Người ta có thể ngay lập tức kỷ luật và trừ lương nhân viên, thậm chí đuổi việc vì mắc lỗi gây thiệt hại không lớn lắm, nhưng lại thật khó làm thế với lãnh đạo cho dù có thiệt hại lớn hơn nhiều…

3.Người ta có thể nhậu nhẹt với bạn bè hàng giờ, nhưng lại không đủ kiên nhẫn và sẽ phát cáu nếu một trang web không mở được sau 10 giây…

4. Người ta có thể ngồi cả buổi với người yêu tâm sự mọi chuyện, rồi an ủi, sẻ chia… nhưng lại không đủ kiên nhẫn để nghe Bố, nói trọn câu: dạo này Bố/ thấy hơi mệt, khó thở và tức ngực lắm, hôm nào con rảnh đưa Bố/ đi khám nhé…

5. Người ta có thể sẵn sàng “bo” cho một “chân dài” nào đó với số tiền không nhỏ, nhưng lại không thể cho bà lão xin số tiền chỉ bằng 1/50 số tiền đó…

6. Người ta có thể gọi điện tâm sự với người yêu hàng ngày và đến mấy chục phút, nhưng gọi cho Bố thì hoạ hoằn lắm, và thời gian thì chưa bằng 1/10 so với khi gọi cho người yêu…

7. Người ta có thể mua cái váy tiền triệu và bao nhiêu đồ dùng đắt tiền nhưng không thể cho cô bé ôsin cái áo cũ đã lỗi mốt đã nhét trong góc tủ của mình…

8. Người ta có thể ghếch chân lên tận mặt cậu bé đánh giày chỉ vì đã bỏ ra 5.000đ để cậu bé hì hụi dưới chân mình và họ không thể biết rằng cậu bé đang mừng thầm vì trưa nay không phải nhịn đói…

9. Người ta có thể nhậu một bữa hết cả vài triệu, nhưng khi ra về, họ không quên mặc cả với bác xe ôm đến từng nghìn lẻ…

10. Người ta có thể mua lại cả một cái nhà xuất bản, nhưng lại không thể mua một cuốn sách.

11. Người ta có thể ngồi xe hơi sang trọng đến thăm làng trẻ mồ côi, nhưng họ lại không biết rằng bữa của các em trưa nay có những gì.

12. Người ta có thể hô hào rất hoành tráng trên truyền hình về chuyện chống kỳ thị với những người có AIDS, nhưng họ lại không dám cầm tay động viên một bệnh nhân AIDS trong bệnh viện.

Lượm lặc từ Face book
HH


   
Trả lờiTrích dẫn
Xanguyen
(@xanguyen)
Estimable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 143
 

Thực trạng của xã hội hiện tại!


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 349
 

Ố ồ, bé Nguyên nhà ta lại xuất hiện rồi các bạn ôi!
Chào mừng đi thôi!


   
Trả lờiTrích dẫn
Xanguyen
(@xanguyen)
Estimable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 143
 

Chú Hiên này, bé xuất hiện hoài mà. Chỉ là không lên tiếng thui hà.


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 349
 

Sao bé giống "đèn không hắt bóng" thế?


   
Trả lờiTrích dẫn
Xanguyen
(@xanguyen)
Estimable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 143
 

một thính giả thì đúng hơn. Có người nói thì có người nghe mà chú.


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 349
 

Vậy thì hôm nay, động lực nào làm cho bé lên tiếng vậy?


   
Trả lờiTrích dẫn
Xanguyen
(@xanguyen)
Estimable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 143
 

Thì bé thấy bài "12 điều có thể & không thể" của chú nó giống với những gì bé nhìn thấy hàng ngày nên...ủng hộ chú đó mà.


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 349
 

vậy thì "sẵn đà" đó làm thêm vài comment với những bài khác nữa đi!


   
Trả lờiTrích dẫn
Trang 2 / 3
Chia sẻ: