EM LÀ CON GÁI NGHĨA TRUNG THÔI
Nắng Sài gòn rực rỡ lắm phải không?
Nên con gái Sài gòn thắm hương nồng nhiệtlắm
Trời Hà Nội về thu càng sâu thẳm
Cho những dáng kiều thong thả đáng yêu hơn
Em chỉ là con gái Nghĩa Trung thôi
Chẳng rực rỡ như màu hoa phượng đỏ
Chẳng tình tứ như lời người Quan Họ
Chẳng dịu dàng trầm mặc nét cố đô
Nghĩa Trung mùa thu xanh xanh mặt nước hồ
Chiều Đập Mít em nghiêng vành nón trắng
Nghĩa Trung mùa xuân lúa xanh màu trong nắng
Trăng xuân về ngọt tựa tuổi mười lăm
Em chẳng dám so với óng ả tơ tằm
Của con gái Hà Đông tài hoa dệt lụa
Cũng chẳng dám nói cười như Quảng Bình nắng gió
Bỡi thiếu cái mặn mà,mạnh mẽ của biễn khơi
Em chỉ là con gái Nghĩa Trung thôi
Đẫm ướt mồ hôi,khuya vang nhịp vồ bánh nổ
Để sáng mai đây em kịp về Nghĩa Lộ
Chắt từng đồng nuôi Mẹ giữa "vòng quay"
Được chút dịu dàng trong buổi trưa nay
Cũng chẳng dám mong dịu tiết trời tháng 6
Cũng chẳng dám để lòng đau đáu
Bỡi phương trời thầm lặng của lúa nông
Anh có về thăm Nghĩa Trung không?
Mộc mạc lắm những màu cây sắc cỏ
Và tất cả những gì em có
Chẳng thể níu chân người vừa mới đi qua...!
QUỲNH TRANG
(Viết bài thơ này,các bạn đọc vui nha..!)
Thơ hay lắm bạn, nhưng có một địa danh nhỏ... xíu là Đập Mít được nhắc đến trong thơ, vô tình làm lộ dần "tung tích" người con gái Nghĩa Trung bí ẩn này. Đọc thơ bạn tự dưng nhớ lại những vần thơ viết bên dòng sông Trà năm nào, post lên xem như góp vui cùng, vậy nhé.
[b]Chiều nghiêng nón gửi[/b]
Chiếc nón nghiêng nghiêng trôi về bể cả
Em đứng bên cầu đắm mắt trông theo.....
Cũng bởi tại em yêu sông nước quê anh
Mà dừng lại bên cầu em đứng ngắm
Gió tinh nghịch cợt đùa lên môi thắm
Em e thẹn cúi đầu ngã nón làm duyên
Anh và sông, hai cõi lặng yên
Chiếc nón rơi cho lòng anh dậy sóng
Em đứng đó một mình một bóng
Giữa trời chiều bảng lảng mây trôi
Chiếc nón rơi theo dòng cuốn xa rồi
Trên mặt sóng sương chiều vương mong manh...
Ơi con sông Trà biêng biếc nước xanh
Bổng có một chiều em nghiêng nón...gửi
Anh ở mạn tây,
Sao chiếc nón lại trôi về mạn ấy?
Cho anh thẩn thờ nhìn chiếc nón trôi xa.
Một bài thơ có nhiều xúc cảm,tôi chắc rằng những ai yêu mến quê hương mới có được những cảm xúc như vậy.
xa que lau lam roi, doc bai tho bat chot thay nho da diet. troi mua nay phuong nam cung se lanh, cai lanh nhoi lan vao noi nho them sau. cam on chi Quynh Trang!!!
Thơ hay lắm .cảm ơn bạn nha.đọc những dòng thơ của bạn mình lại nho về đất nghĩa trung bé nhỏ.
Đọc bài thơ "Em là con gái Nghĩa Trung Thôi" của tác giả Quynhtrang, một cây bút khá nỗi trên ...diễn đàn nghiatrung.com - tôi có cảm giác như đang ở rất gần với Nghĩa Trung với những vẽ đẹp dịu dàng, mộc mạc mà không kém phần tinh tế, kiêu sa của người con giá Nghĩa Trung.
Mở đâu bài thơ, có vẽ như người con gái Nghĩa Trung đang trách móc vu vơ ai đó theo kiều "giận hờn vu vơ của người con gái":
[i]Nắng Sài gòn rực rỡ lắm phải không?
Nên con gái Sài gòn thắm hương nồng nhiệtlắm
Trời Hà Nội về thu càng sâu thẳm
Cho những dáng kiều thong thả đáng yêu hơn[/i]
Đọc những câu thơ trên lòng tôi như chạnh lại - không phải đâu em - không chỉ có "con gái sài gòn thắm hương, nồng nhiệt, không chỉ dáng kiều Hà Nội thong thả đáng yêu" đâu mà con gái nghĩa trung cũng thật mặn nồng, cũng mỹ miều đáng yêu lắm chứ phải không các anh ơi. Một lần nữa, tác giả - người con gái nghĩa trung - e thẹn, khép khẽ với chính mình [i]"Chẳng rực rỡ như màu hoa phượng đỏ - Chẳng tình tứ như lời người Quan Họ, Chẳng dịu dàng trầm mặc nét cố đô"[/i]. Sao vậy hả em???? Mà cũng không sao đâu em ạ. Em chẳng rực rở như màu hoa phượng đỏ thì em cũng óng ánh vàng như màu lúa chín. Em chẳng tình tứ như lời quan họ bởi giọng em thánh thót qua câu hò zdô ta. Em chẳng dịu dàng trầm nét cố đô là bởi vì anh muốn em mạnh mẽ trong “đánh roi đi quyền”.
Nghĩa Trung đẹp lắm phải không em, bầu trời trong xanh có những cánh diều. Có “[i]mặt nước hồ xanh xanh[/i]” in rõ bóng hình người con gái đang đứng ngắm về nơi xa xăm, như mong chờ người yêu sắp trở về. “Chiều Đập Mít em nghiêng vành nón trắng” gợi cho người đọc nhớ lại tình thủy chung, sắc son chờ chồng của Hòn Vọng Phụ, con gái Nghĩa Trung là thế đấy.
[i]Em chỉ là con gái Nghĩa Trung thôi
Đẫm ướt mồ hôi, khuya vang nhịp vồ bánh nổ
Để sáng mai đây em kịp về Nghĩa Lộ
Chắt từng đồng nuôi Mẹ giữa "vòng quay"[/i]
Vẽ đẹp của người con gái Nghĩa Trung không bao giờ ngừng tả, không một ngôn từ nào lột tả hết phải không em? Ngoài nét đẹp hơn người em còn là người phụ nữ đảm đang, chịu cực chịu khó, không ngại gian khổ với “nhịp vồ bánh nổ” và “nuôi mẹ giữa vòng quay”, con gái Nghĩa Trung là thế đấy.
Kết thúc bài thơ, tác giả - người con gái Nghĩa Trung – có nhã ý mời người xa xứ, những ai yêu mến nghĩa trung “có về nghĩa trung không? làm tôi gợi nhớ đến bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của Thi sĩ Hàn Mặc Tử “Sao Anh không về chơi thôn vĩ – nhìn nắng hàng cau nắng mới lên”. Ở thôn Vĩ có hàng cau nắng mới lên thì ở Nghĩa Trung có “Người con gái nghiêng vành nón trắng” đang chào đón với “tất cả những gì em có” như xoáy sâu vào sự tò mò của “người vừa mới đi qua”.
Đây là một bài thơ không thực sự quá hay, nhưng những vần thơ của nó chứa đựng nhiều ý nghĩa, bày tỏ nỗi niềm “Người con gái Nghĩa Trung”. Qua bài thơ này những anh em nghĩa trung nhớ rằng vẫn có “Người con gái Nghĩa Trung” đang chờ đợt chúng ta.
Một vài dòng cảm nhận gửi “Người con gái Nghĩa Trung”
Bài thơ hay quá, nghe tựa đề thôi cũng cảm nhận được cái hồn của nó. Cảm ơn Quỳnh Trang. Hy vọng sẽ được thưởng thức được nhiều bài thơ hay viết riêng cho Nghĩa Trung quê hương thân yêu của chúng ta.
Em mộc mạc trên từng vần thơ mộc mạc, đưa suy tư ta về cái thuở tuổi tròn trăng khi tình yêu vừa gõ cửa trái tim. Thuở đó có một người con gái Nghĩa Trung cũng mộc như thơ em từng ... làm ta lưu luyến mãi ...
con gai nghia trung cung de thuong do chu!
Dạ! đúng rùi anh ạh , con gái nghiã trung rất dễ thương , nhưng mà thương ko dễ cũng có , hiihihiih . em chảnh tí đó nha ...............
bua nao em cung sang tac bai " em la kon trai nghia trung "
Yêu người con gái nghĩa trung quá....hjhj
bài thơ này thật là hay, ngôn từ rất giản dị gần gũi, rất "Nghĩa Trung". Tác giả quỳnh Trang làm mọi người tò mò quá!
Nếu có tác phẩm mới tác giả nhớ chia sẻ lên diễn đàn cho anh chị em con cháu Nghĩa Trung cùng đọc với nhé!
Hy vọng những cây thơ văn khác của Nghĩa Trung cũng phát huy năng khiếu của mình đừng để nó bị mai một!
Được đọc mấy bài thơ hay như thế này thật vinh hạnh, mở mang được nhiều thứ, Nghĩa Trung quê mình thật là nhiều cá nhân đáng để học hỏi.
Chắc đây phải là một cây bút chuyên chứ hông phải "a-ma-tơ", không biết khi nào mới được diện kiến, bản thân em rất là hâm mộ tác giả quynhtrang này.
Hi vọng các bạn trẻ có năng khiếu viết lách của Nghĩa Trung cũng cho ra nhiều tác phẩm để anh em trao đổi học hỏi hen, có khi trang nghiatrung.com lại thành lập một câu lạc bộ thơ văn riêng nữa hihi.
mỗi khi nhớ quê lại vào diễn đàn đọc lại, mỗi lần là 1 cảm xúc khax nhau.Tác giả Quỳnh Trang đến khi nào mới cho các thành viên của đại gia đình Nghĩa Trung được diện kiến đây ta????