Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ.
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau.
Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia.
Nếu một ngày một chiếc mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khễnh.
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh ...
Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau một lối đi chung.
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một nửa
Chỉ còn một là không còn gì nữa
Nếu không tìm được nửa thứ hai.
st
Bé Nguyên post bài thơ đôi dép lên mà có biết gì về cuộc tranh luận không kém phần nãy lửa v.việc tác giả của nó là ai trên diễn đàn Việt Nam thư quán?
Nếu chưa có dịp xem qua thì chú H gửi cho bé đường link để bé vào đọc thêm nhé.
Cái vụ này chú đọc hồi xưa nên nhớ chi tiết này, nay bé post bài này mới nhớ cùng post vấn đề này lên để bà con có thể hình dung ra cái vấn đề quyền tác giả nó "nghiêm trọng" đến mức nào, rồi mỗi người tự rút ra kết luận của riêng mình.
thân mến
HH
< http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=173238 >
(Luồng nà có đến 3 trang lận đó, hãy ráng đọc cho kỳ hết nhé)
hi, chu
Cháu vẫn để là "st" mà. Cho mọi người tranh luận đi.
Cháu thấy bài này "tâm trạng" quá nên post lên thôi.
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu
Khi tình yêu đã một lần tan vỡ
Vẫn yêu nhau mà đành dang dở
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu
Cả hai chúng mình đều có lỗi với nhau
Anh đã quên em để em mơ kẻ khác
Em thì quên đi tưởng tình kia đã nhạt
Không ngờ còn lại vết thương đau
Nhức nhối nhiều bởi đã rất lâu
Trái tim ai đã bắt đầu nóng chảy
Anh muốn nói yêu em như ngày xưa ấy
Đã vỡ rồi đâu còn được lành nguyên
Có bao giờ hàn gắn được trái tim?
Anh đừng nói cho lòng em thổn thức
Em biết anh đã nhiều lần day dứt
Anh buồn, em còn buồn nhiều hơn
Trước em buồn vì đã mất anh
Nay lại buồn vì anh khơi chuyện cũ
Lấy lại làm sao niềm tin đã sụp đổ
Hãy quên em và đừng nói yêu em!
st
- Xem ra, dạo này chúng ta thơ thẩn trên diễn đàn này nhiều đấy chứ nhỉ.
- Thấy bài "đôi dép" này cũng phức tạp đấy chứ, nếu không có bác huuhien1269 thì cũng chưa biết có cuộc chiến nãy lửa thế này. Hay là đổi thành đôi giày đi. Nói đùa các "pác" cho vui vậy thôi chứ đừng có đụng vào, mang họa vào thân đấy.
Chú có nghi ngờ Pé Nguyên của chú đâu! Chú hiểu chứ, chỉ muốn góp thêm những luồng thông tin mà mình biết được để nhiều người cùng đọc thôi.
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ... """
Tình yêu ấy,đẹp ,đẹp thật.Mình cảm động vì nó quá............
'khi yêu hai là một,giận dỗi nhau hoài rồi 1 cũng thành 2 .....'
Nếu ở trên đời đôi dép nào cũng thế....
cũng gắn bó,nguyện thề bước song song.......
có lẽ rằng tình yêu em cũng vậy.............
cũng có ngày em đi tìm 1 nữa trong em........
Nếu tình yêu bạn nguyên vẹn như đôi dép ấy......
Bạn có hứa rằng bạn chia sẻ cùng tôi không...???
Bài thơ hay vì những gì rất thật,rất nhẹ nhàng và quá đỗi yêu thương.Ai trong chúng ta đã yêu rồi sẽ thấy:
"Chẳng có tình yêu nào đẹp đến thế đươc đâu..........."
Khi biết yêu, ai cũng ngỡ mình vẫn bình thường
Dù sự thật có rất nhiều thay đổi
Mà thay đổi trước tiên là bắt đầu nói dối
Nhưng mà sự nói dối vụng về trẻ nít
Rất dễ thương
Và dĩ nhiên đáng được khoan dung
Hãy tha thứ cho những người
Vì bắt đầu yêu
nên
Bắt đầu nói dối.............
hiihiihihiiiiiiii
em chẳng muốn cùng anh làm đôi dép
Dẫu song hành nhưng đâu có bên nhau
Kẻ trước người sau suốt quãng đường dài
Tuy một hướng mà chẳng hề nhìn mặt
em nào muốn mỗi khi lên phía trước
Lại bắt anh tì lên mặt đất thô
em sao nỡ khi ngẩng mặt nhìn trời
Lại biết rằng đất đen anhđang tựa
em đâu muốn chia phần bao nặng nhọc
Của sức người của vinh nhục bon chen
Những thảm nhung kia, những cát bụi đời thường
Nào phải thứ bắt anh cùng gánh chịu
em không thể… để phút nào hụt hẫng
Rồi có kẻ… dám nâng đỡ bên anh
Đôi dép kia đâu phải mãi song hành
Có bao giờ dép đứt cùng một lúc?
em sao chịu nổi có kẻ nào trông… giống
Để nhìn vào anh lại bảo… giống em
Rồi một mai phải minh chứng hùng hồn
Rằng… cứ thử sẽ biết ngay không phải!
Thôi anh nhé bài thơ “đôi dép”
Chẳng thể là hình dáng của hai ta
Tuy nỗi nhớ chẳng kém phần da diết
Cũng phải tùy… hoàn cảnh để ví von
st
em chẳng muốn cùng anh làm đôi dép
Dẫu song hành nhưng đâu có bên nhau
Kẻ trước người sau suốt quãng đường dài
Tuy một hướng mà chẳng hề nhìn mặt
em nào muốn mỗi khi lên phía trước
Lại bắt anh tì lên mặt đất thô
em sao nỡ khi ngẩng mặt nhìn trời
Lại biết rằng đất đen anhđang tựa
em đâu muốn chia phần bao nặng nhọc
Của sức người của vinh nhục bon chen
Những thảm nhung kia, những cát bụi đời thường
Nào phải thứ bắt anh cùng gánh chịu
em không thể… để phút nào hụt hẫng
Rồi có kẻ… dám nâng đỡ bên anh
Đôi dép kia đâu phải mãi song hành
Có bao giờ dép đứt cùng một lúc?
em sao chịu nổi có kẻ nào trông… giống
Để nhìn vào anh lại bảo… giống em
Rồi một mai phải minh chứng hùng hồn
Rằng… cứ thử sẽ biết ngay không phải!
Thôi anh nhé bài thơ “đôi dép”
Chẳng thể là hình dáng của hai ta
Tuy nỗi nhớ chẳng kém phần da diết
Cũng phải tùy… hoàn cảnh để ví von
st
Nhân đây tôi cũng xin nói thêm một số điều về việc làm mà ngày nay người ta gán cho một cái tên là "đạo...".
Như chuyện một số nhạc sỹ hiện nay cứ copy cả đoạn, có khi cả bài của người khác thành tác phẩm của mình (đạo nhạc), rồi các thầy cô giáo thì ngang nhiên cắt cúp bài giảng, giáo trìng của người khác thành giáo trìng của mình, rồi thậm chí đăng sớm lên mạng để "tranh thế" tiên, điều này theo quan điểm bây giờ là không thể chấp nhận được.
Thế nhưng các bạn nhìn ngược về quá khứ xem sao nè: Cụ Nguyễn Du đã chẳng để lại cho đời một tuyệt tác văn chương được cả thế giới tôn vinh từ cốt truyện của một tác phẩm của một tác giả TQ là "Kim vân kiều truyện" đó sao? Thế thì có ai trách cụ N.D không? Theo tôi thấy thì chưa có ai trách móc gì cụ cả, vì cụ đã làm mới hoàn toàn câu chuyện kia, giống như từ một ngôi nhà cũ người ta biến nó thành một ngôi biệt thự sang trọng vậy, và cách làm này ngày xưa người ta gọi là "[b]NHUẬN SẮC[/b]".
Một minh chứng khác về [b]nhuận sắc[/b] đó là "Chinh phụ ngâm khúc" của Đoàn thị Điểm là bản [b]nhuận sắc[/b] của Đặng Trần Côn, và còn một vài bản nhuận sắc khác nữa như: "Chinh phụ ngâm diễn âm tân khúc" của Phan Huy Ích.v.v..(Sorry là thông tin này được nhớ lại từ điều đã đọc từ rất lâu nên có thể thiếu tính c.xác tuyệt đối, muốn tìm lại t.tin chỉ cần search trên mạng với từ khoá "chinh phụ ngâm"..."bản nhuận sắc"...sẽ có thể tìm được nếu bạn thực sự quan tâm).
Chúc cả nhà vui.
Thơ buồn quá bà con sao chú ý tới đôi dép quá vậy, nên quan tâm tới "số" của đôi dép nghe có vẽ lạc quan hơn đấy. Bác huuhien nói đúng đấy đụng tới vấn đề bản quyền là rắc rối lắm, tốt nhất là nên né đi bà con ơi. Tự sáng tác tuy không hay lắm nhưng cũng thể hiện được cái hồn của mình.
Ngoan nào! Tôi ơi, đừng khóc.
Dẫu biết rằng tan nát 1 con tim....
Thời gian, phương thuốc nhiệm màu
Sẽ qua thôi mà, rất nhanh.....
.............
chào chị ! Xanguyen , chị àh " tình yêu như là cánh bướm , bạn càng muốn bắt nó , nó càng bay xa . Nhưng nêú bạn để nó bay đi , nó sẽ trở lại vào lúc bạn ko còn trông chờ nưã "
chúc chị nhanh chóng vượt qua cú shock này ............ hen
Chào các bạn, tình yêu trong bài thơ đôi dép không hề buồn như một số bạn nghĩ, mà qua bài này tác giả muốn đề cập đến sự thuộc về nhau một cách tuyệt đối của một tình yêu chân chính mà bất cứ một sự thay thế nào cũng sẽ là khập khiểng!
Tình yêu đến lúc mặn nồng nó phải như vậy, nữa nọ là phần còn lại không thể thiếu của nữa kia, trong cuộc sống có mấy ai có được một tình yêu lý tưởng đến vậy! có chăng là trong trí tưởng tượng của người thi sĩ thôi.
CÒn bây giờ tôi xin đem đến cho các bạn một hình ảnh khác của tình yêu: tình yêu mới chớm, cái tình yêu của thuở đầu đời, của cái thời phổ thông rủ nhau đi biển Mỹ Khê, hay đi lên Suối Mơ để hẹn hò nhau vậy.
Nguyễn Quang Hà là tác giả bài thơ này, tôi thích nhất là ở cái chổ: [b]bắt chước con còng em cũng chạy chữ chi nhưng bao giờ em cũng để cho anh bắt được![/b] con gái là thế! làm sao cái con còng ranh mãnh kia đủ sức mà hiểu được cơ chứ, phải không các bạn?
Đố các bạn giữa hai "con" tôi vừa nêu con nào ranh mãnh hơn con nào?
[center][b]CON CÒNG GIÓ[/b][/center]
[center]Còng gió và em tinh nghịch như nhau
Hai đứa chơi trò đuổi bắt
Còng ranh mãnh biết mình thua sức
Nó lừa em bằng lối chạy chữ chi
Cuộc đuổi săn trên bãi cát phẳng lì
Chạy tới chạy lui, em vồ cứ trượt
Còng nín thở nép vào màu cát
Giương đôi mắt tròn trêu ngươi
Anh nhìn em không nín được cười
Còng gió giật mình biến vào ngọn sóng
Cát trên tay em rơi như từng giọt nắng
Mất còng rồi em rượt bắt đền anh!
Ôi con còng, con còng gió biển xanh
Đang vô cớ bỗng thành kỷ niệm
Phút cảm nhận nỗi niềm xao xuyến
Nhìn vào đâu cũng thấy lung linh
Anh yêu đời và yêu biển mênh mông
Anh yêu em săn còng trên cát
Yêu ngọn sóng ta chơi trò đuổi bắt
Bắt chước còng em cũng chạy chữ chi
Nhưng em không lao vào ngọn sóng biến đi
Bao giờ em cũng để cho anh bắt được
Con còng gió trên bờ biển biếc
Giương mắt tròn không hiểu vì sao!?[/center]
...................................NGUYỄN QUANG HÀ
Thành thật xin lỗi các cô các chị, tôi không có ý chọc giận ai đâu.
HH
Sao anh huuhien1269 khg nói là con Gà luôn đi cho mọi người dể biết,,,chứ con Còng có nhiều người khg biết đâu...QT cũng chưa biết con còng ra sao nữa đó...hiiii