Tự nhủ với lòng mình sẽ bắt đầu quên
Cứ coi người như người dưng qua ngõ
Cứ thản nhiên như chưa từng gặp gỡ
Mà sao dạ vẫn mãi không yên?
Mình sẽ quên. Ừ thì mình sẽ quên
Mảnh trăng mỏng chao nghiêng trời cuối hạ
Kỷ niệm xưa hoá thành cơn gió lạ
Mình sẽ thả bay đi...
Nhủ quên rồi còn lưu luyến làm chi
Chiều qua và chiều nay người không tới
Người có lẽ không biết mình đã đợi
Cũng như mình chẳng hiểu tại sao đau
Sẽ chẳng bận lòng nếu mình có thể quên
Sẽ chẳng băn khoăn và chẳng thèm giận dỗi
Sẽ chẳng nhớ nhung cũng chẳng thèm chờ đợi
Đã nhủ rồi, mình sẽ bắt đầu quên...
st
Vậy bạn hãy cố quên đi nha bạn xanguyen. Cố quên, để rồi không quên được thì ta lại cố nhớ,...he..he..., Đọc tựa để của bạn tôi nhớ đến câu trong bài hát "ca dao em và tôi":
"Đã có lần em giận hờn tôi, đem ra đồng em đổ ánh trăng vàng đi. nào đâu chẵn chút ngui ngoai hương buồn, dòng sông lại sáng trong hơn đầy đồng, câu ca rằng hết giận lại thương"
Chúc bạn sẽ chóng quên.
"st" là sưu tầm hay sáng tác vậy xanguyen?!? Viết thì viết ra ,cứ để "ngừ" không biết suy nghĩ hoài , 😀 Chúc dzui!
Không một ai viết st là hàm ý cho "sáng tác" đâu bạn, thường người ta dùng các câu đại loại như:
- viết (hoặc sáng tác)ngày tháng năm...
- kỹ niệm một lần bị bồ đá!
- ...,
hay gì gì đó, chứ còn st thì đích thị là sưu tầm rồi, đừng ép em thế nữa nhé.
em hỏi xannguyen chứ em có hỏi anh đâu mà anh la em ạ 😀 Hè hè!^^
Anh sẽ là quá khứ !
Những dòng thơ em viết bằng tưởng tượng
Lại bỗng trở thành hiện thực cuộc đời em
Em thường viết rằng ..."tình yêu quá mong manh
Trái tim nhỏ bé làm sao em níu giữ ?"
Vì yêu anh,em đâu cần quá khứ
Cũng chẳng màng khi nghĩ tới tương lai
Chỉ biết có anh qua mỗi phút ,mỗi ngày
Vậy là đã mãn nguyện rồi anh nhỉ ?
Em đâu biết đời không như em nghĩ
Rồi một ngày anh nói tiếng chia tay
Nói làm chi rằng tình vẫn còn dài
Khi hạnh phúc đã chia hai lối rẻ
Anh cứ vui với những điều mới mẻ
Cũng đừng buồn với lý lẽ con tim
Ai dám mơ rằng sẽ mãi đắm chìm
Mãi chung thủy một tình yêu duy nhât
Em vẫn biết tình em là chân thật
Những phút giây em đã rất yêu anh
Ừ đúng rồi ...Tình yêu quá mong manh
Tim nhỏ bé là sao em níu giữ ?
Và ngày mai ...anh sẽ là quá khứ
Thật nhẹ nhàng ...như hai chữ Chia Tay
Em tặng chị xanguyen bài thơ này đọc cho vui hen , chúc Chị có ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ ........
Ta sợ mất một ai đó nhưng bản thân ta lại không níu giữ, ta muốn người đó quay lại nhưng lòng kiêu hãnh đã đẩy người đó đi xa hơn.Trong tình yêu, nếu bạn yêu một ai đó, hay cố gắng bên người đó. Và khi người đó thuộc về bạn, hãy trân trọng và gìn giữ. Bởi tình yêu không phải là một món đồ mà khi mất ta dễ dàng tìm lại được. Và nếu bạn may mắn có lại được thì trong tim người đó cũng đã hiện hữu một vết thương khó lành.
Tại sao ta không sống thật với lòng mình.Khi vui thì nói là vui, khi buồn thì hãy khóc cho thật thoải thích để nước mắt rửa trôi nỗi buồn.
Mỗi người luôn tạo cho mình một cái mặt nạ khi đứng trước người khác.Để làm gì nhỉ? Chứng tở mình là một con người cứng rắn mạnh mẽ ư!Hay để cho dấu sự yếu đuối của bản thân mình.Mình chỉ là một con người bằng xương bằng thịt chứ đâu phải thánh nhân.Hãy cứ sống cho thoải mái và vui vẻ,sống đúng với con người thật của mình bạn nhé!
qua hay quá "hoa tím bằng lăng "(banglangtim)ơi!Củm ơn nhá.
Dẫu biết rằng cố quên là sẽ nhớ.
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên .
Nhưng cố nhớ lại càng không thể quên .
Có ai đó đã nói rằng:" Người ta khóc vì muốn nhớ nhưng người ta cũng khóc vì muốn quên ... Nhưng hy vọng bạn sẽ khóc vì muốn nhớ nhiều hơn là khóc vì muốn quên....."
Hỏi thế gian tình là gì???
Mà sao đau khổ vẫn hoài khổ đau
Đa tình tự cổ không như hận
Sử hận miên miên vô tuyệt kỳ
Không yêu không nhớ đời không khổ
Không sầu không hận đời không bi
--------
Tình yêu là cái chi chi
Là những kỷ niệm khắc ghi trong lòng
Là những chuỗi ngày nhớ mong
Đêm về thơ thẩn bóng hình người xưa
Tình yêu là những buổi chiều
Thả hồn theo gió từ chiều đến đêm
Tình yêu như những que kem
Nhìn thấy là thèm khổ lắm ai ơi
Tình yêu là lúc kêu trời
Rằng em nay đã xa rồi tim tôi
Cuộc đời cứ thế mà trôi
Tình yêu vẫn thế bồi hồi trong tim.
[i](Bài thơ sưu tầm)[/i]
Chút dĩ vãng ghi vào trang nhật ký
Mai lớn khôn còn nhớ những ngày thơ
Thời gian trôi những tháng năm lầm lỡ
Còn bên ta trang nhật ký chia buồn.
Chuyện tình năm xưa nay đã chôn vùi theo bóng thời gian nhạt nhòa xa cách. Lòng người nhiều đổi thay. Đời là thế ! Chỉ có niềm đau và niềm chua chát trong lòng tôi mà thôi. Nhiều lần chợt suy tư nhìn lại ngày tháng cũ, sao trái tim này lại nhói lên một niềm đau. Kỷ niệm ngày xưa như một cuốn phim đang chầm chậm quay về trong tiềm thức. Gục đầu trong đêm vắng. Niềm cô đơn đốt cháy tâm tư. Một mối tình cỏn con ?! Một nỗi sầu không nguôi ! Nhiều khi ta muốn quên lại càng nhớ thêm, không thể nào quên được.nhưng ta sẽ cố quên " dẫu biết rằng cố quên là sẽ nhớ , nhưng dặn lòng cố nhớ để mà quên , hihihihihi
Hay vậy là quá đủ !
Sẽ bắt đầu quên! câu nói vô tình hay hữu ý mà sao tôi tự cảm thấy chạnh lòng:
- Bắt đầu quên những con đường, lối nhỏ nơi quê nhà
- Bắt đầu quên những ngôi nhà nhỏ nơi quê nhà bình yên.
- Bắt đầu quên những người bạn thân nơi chôn nhau cắt rốn mà mỗi người mỗi ngã không có dịp gặp nhau.
- Bắt đầu quên những người bà con kể cả họ hàng chú bác.
- Bắt đầu quên anh em ruột thịt.
- Bắt đầu quên cha già, mẹ yếu.
Thế là hết!
Chúng ta hãy tự xem lại mình đã bắt đầu quên những gì? và phải nhớ rằng: Cuộc sống dù như thế nào đi nữa cũng không cho phép ta quên một trong những đều nêu trên. Nếu ai đó đã lỡ quên thì xin nhớ lại và xin mọi người một xin lỗi.
Riêng Tôi có lời xin lỗi đầu tiên!.
Chính vì những điều NVThong nói trên mà trang web www.nghiatrung.com và Hội Cựu Học Sinh Nghĩa Trung ra đời.
Chúng tôi hy vọng sẽ gợi trong tất cả mọi người những điều đáng nhớ và cũng hy vọng là những điều không nên nhớ trong một số người.
Tôi hỏi khí không phải, bài thơ Banglangtim post lên là st hay sáng tác, sao không thấy nói gì hết nhỉ? bài thơ hay lắm, nếu là sáng tác thì đáng khen thật.
[b]huuhien1269:[/b]
Tôi hỏi khí không phải, bài thơ Banglangtim post lên là st hay sáng tác, sao không thấy nói gì hết nhỉ? bài thơ hay lắm, nếu là sáng tác thì đáng khen thật.
Em tặng chị xanguyen bài thơ này đọc cho vui hen , chúc Chị có ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ ........
Em thấy chữ "tặng" có lẽ sáng tác
Banglangtim oi lên tiếng đi