Người quan trọng nhất
Răng nói với lưỡi: "Tao mà phập nhẹ xuống một cái chắc là mày đau lắm nhờ?".
Lưỡi trả lời:
- Tao mà lỡ lời với ai thôi là 32 thằng đàn em của mày rụng hết đấy con ạ.
Mồm chen vào:
- Còn tao mà mở mồm nói dại thì 2 thằng chúng mày lẫn vào nhau là cái chắc.
Não kết thúc:
- Im hết đi không tao lao đầu vào tường chết cả lũ bây giờ!
sưutầm!
Tối kia, một cặp vợ chồng có tuổi đang nằm trên giường. Người chồng
rơi vào giấc ngủ nhưng người vợ cảm thấy tình cảm dâng trong lòng và
muốn nói chuyện.
Bà vợ nói:
- Anh thường cầm tay em khi chúng ta yêu nhau.
Một cách mệt mỏi, ông chồng vươn ngang tay, cầm tay bà trong một giây,
sau đó cố quay lại giấc ngủ. Một lát sau bà vợ nói:
- Sau đó anh thường hôn em.
Hơi bực dọc, ông chồng vươn người qua, hôn vội một cái trên má vợ và
nằm xuống ngủ tiếp. Ba mươi giây sau, bà vợ nói:
- Sau đó anh thường cắn cổ em.
Điên tiết, ông chồng tung chăn và nhảy ra khỏi giường.
- Anh đi đâu? - Bà vợ hỏi.
Ông chồng quay lại và quát:
- Lấy hàm răng chứ còn đi đâu.
Sưu tầm/
Một cậu bé được bạn cùng lớp dạy rằng hầu hết người lớn đều có những bí mật riêng của họ và rất dễ moi tiền của họ bằng cách dọa rằng: "Cháu biết tất cả sự thật rồi".
Nghe vậy, cậu bé quyết định sẽ thử điều này. Khi về đến nhà, vừa gặp mẹ, cậu đã nói: "Con đã biết tất cả sự thật". Người mẹ vội vàng cho cậu 10.000 đồng và dặn: "Đừng nói gì với bố nhé!".
Quá ngạc nhiên vì thành công bất ngờ, cậu đợi đến khi ông bố đi làm về và bảo: "Con đã biết tất cả sự thật". Ông bố ngay lập tức rút ví cho cậu 50.000 đồng và nói: "Bố xin con, đừng nói cho mẹ biết nhé".
Vô cùng hài lòng với phương pháp kiếm tiền mới của mình, hôm sau khi gặp người đưa thư trước cửa nhà, cậu nói ngay với ông ta: "Bây giờ cháu đã biết tất cả sự thật rồi".
Sau khi nói xong, cậu thấy ông đưa thư đứng lặng người ra và dáng vẻ rất xúc động. Cố trấn tĩnh, ông giang tay ra và nghẹn ngào nói với cậu bé: "Nếu con đã biết hết sự thật rồi thì... con... lại đây với bố đi".:):):):)
Việt, Lào: 2 xứ láng giềng, cùng loại ngôn ngữ "có dấu". Nhưng nếu tiếng Việt có đủ các dấu (Sắc, Huyền, Hỏi, Ngã, Nặng) thì tiếng Lào chỉ toàn dấu Hỏi!
Việt Nam từ khá lâu có 1 thói quen rất "phản khoa học", "phản ngoại ngữ" là cứ khi gặp 1 chữ nước ngoài nào, kể cả tên người ta là bèn phiên âm sang tiếng Việt. Như vậy khi cần tra cứu thêm, không biết được chữ gốc viết như thế nào làm sao tra? Và chính cái người có tên được phiên âm khi nhìn vào chưa chắc đã nhận ra đó là tên của mình!!
Thậm chí nhiều khi những danh từ riêng về địa danh mà cũng dịch nữa, thí dụ như tên của 1 sân đá banh rất nổi tiếng ở Pháp là [b]Parc Des Princes[/b], báo chí Việt Nam dịch chính thức là sân banh [b]Công viên các Hoàng tử[/b] thì kỳ cục quá! Mà nếu có phiên âm là Pác-Đề-Pơ-Ranh-Xơ cũng chẳng ra làm sao; nếu bạn tới Paris hỏi thăm đường đi Parc Des Princes mà phát âm y như vậy, ngay cả viết ra giấy "Pác-Đề-Pơ-Ranh-Xơ", thì "ông Cố nội" thằng Tây cũng không biết mà chỉ cho bạn được, chớ đừng nói là hỏi "Công Viên Các Hoàng Tử"!!
Sau đây, mời xem 1 đoạn trên báo Việt Nam nói về những cái tên rất "dễ thương" của những người bạn Lào "anh em" của chúng ta:
Đoàn đại biểu cao cấp của nước Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Lào anh em sang thăm Việt Nam. Thành phần gồm có các Đồng Chí:
- Vay Hẳn Xin Xin Hẳn, Săm Thủng Kêu Van Hỏng, Ôm Phản Lao Ra biển, Say Xỉn Xông Vô Hẻm, Teo Hẳn Mông Bên Phải, Tay Xỏ Mông Thum Thủm, Xà Lỏn Dây Thun Lỏng, Y Hẳn Tay Xin Đểu.
Trong đoàn cấp cao này còn có các nhà báo nổi tiếng như:
- Đang Ỉa Lăn Ra Ngủ, Leo Tủ Ăn Đu Đủ, Ăn Tỏi Xong Bum Bủm.
Và một nữ ký giả lão thành là:
- Cai Hẳn Thôi Không Đẻ.
(Lượm lặc)
Ps: Xin lỗi hơi tục tí!
HH
Kha..kha..kha
Đọc bài của huuhien1269 viết tôi cũng muốn ‘té- ngữa- văng- ra- cửa’ luôn...thật là tức bụng quá!
Mà nghĩ cũng tức ngực nữa, tức quá, bậm môi tím mặt để rồi phì cười thế này thì...tội cho chúng ta quá,vì tức để mà tức chứ chẳng thể nào làm gì khác được.
Ngôn ngữ là đối tượng nghiên cứu mà ta có thể đọc lên hay chỉ cần nhìn là hiểu,chứ không phải chỉ phải đánh vần lên mới hiểu được. Ngày nay ta thấy nhan nhản chung quanh bao nhiêu là ký hiệu,logo như một thứ ngôn ngữ mới, giống kiểu chữ giáp cốt như chữ Hán, nó như những tranh vẽ nhỏ,có khi màu mè xanh đỏ dễ thương nữa,chỉ cần nhìn là hiểu ngay tức khắc mặt dù để học nó thi hơi phức tạp. Cũng như vậy trong những phần mềm ứng dụng người ta chăm chút cho phần hiển thị sao cho đơn giản nhất dễ thấy nhất dễ hiểu nhất.Tôi chỉ dám tóm tắt sơ sơ vì những điều này các bạn đã quá biết rồi trừ nhũng anh chế ra những dấu hỏi móc lò như anh huuhien1269 đã trình bày bài trước.
Trở lại chuyện ‘phiên âm với những dấu hỏi’(thật ra trong phạm vi bài này ta còn chưa nói tới cái 'lốp bốp ,lép bép của phiên âm tiếng Nga nữa đó),ta cứ tưởng người ta đã như cố tình tạo ra cái sự rối rắm vốn đã không đơn giản càng thêm rối rắm,từ chữ ‘new york’ viết thành ‘niu-ooc’ rồi để đi tới kết quả đọc’ niu oác’_ vì đọc nôm na mà không nối âm như dấu gạch giữa đã hiển thi_tức là dẫn sự việc đi xa hơn cái ban đầu vốn có của nó rồi. Còn chưa kể cách phiên âm không thống nhất,vùng miền như chuyện hai ông Đác-uyn và ông Đạc-uyn ,nhưng cả hai rồi chẳng có cái nào tương tự như cái âm lơ lớ lững lơ của chính ông Charler Darwin nước Anh đọc tên chính mình cả.
Theo tôi,cứ cái gì đã lỡ quen xài từ thời kỳ đầu cha ông ta tiếp xúc với nó xem là ngoại lệ, giữ nguyên như: _Anh,Pháp,Ý (cái vụ Ý nầy mới tức ngực nữa vì sau khi muốn ‘làm trong sáng cho tiếng Việt’ các bác ta lại quay lại dùng I-ta-li-a thay cho Ý trong khi Anh ,Pháp ,Tây Ban Nha, Nga,Đức,Úc....lọt sổ)_Còn tất cả những tên người tên vùng thì cứ để nguyên(người đọc có kém đi chăng nữa cũng có thể thấy quen quen được mặt chữ,hoặc nghe quen quen cái tiếng xí xò này rồi còn hơn sa vào cái đống dấu hỏi của anh huuhien1269 mà chết vì tức ngực).Còn đối với công tác tra cứu thì ôi... chuyện nhỏ như con thỏ của thời Google.
Có một thí nghiệm đơn giản cho các vị có học vi cao từ những nghiên cứu lỗi lạc về nhưng dấu hỏi :Hãy ra đường, chỉ vào những bảng hiệu đề chữ’ karaoke’ hay ‘ internet’ hay ‘cafe’...v.v..mà hỏi thử một vài đứa trẻ chưa biết đọc,biết viết xem chúng có thể nhận ra thông tin gì ở đó không.
_ Nhưng nhớ đừng thêm những‘dấu hỏi’ nhé!!!
Khà...khà...khà...