Xưa nay ta vẫn hay kêu dân trí ta thấp, chuyện này rõ ràng như ban ngày, có điều ít ai nghĩ dân đẻ ra quan, nếu dân trí thấp thì quan trí làm sao mà cao được.
Tất nhiên chẳng ai sinh ra đã giỏi giang, ai cũng bắt đầu từ không biết đến biết. Thấp cao không thành vấn đề nếu biết mình đang ở đâu. Chuyện đáng nói là nhiều người khi đã ra làm quan, ăn trên ngồi tróc, lại tự cho mình là Anh biết tuốt, chỉ biết phán xét dạy dỗ mà quên mất lắng nghe học hỏi người khác, tự đó gây ra nhiều tấn bi hài cười ra nước mắt.
Chuyện xưa kể rằng có mấy ông lính ngồi buồn nghêu ngao mấy câu Kiều, thủ trưởng đi qua, nói thơ ai mà hay thế. Mấy ông lính nói thơ của Nguyễn Du. Thủ trưởng gật gù, nói đồng chí nào biết đồng chí Nguyễn Du ở đơn vị nào, trung đoàn đang cần có người phụ trách bích báo. Chuyện nay, một ông quan chức tỉnh nọ gặp gỡ anh em văn nghệ trong tỉnh, nói các đồng chí phải học tập Nguyễn Tuân, ông viết Chị Dậu rất sâu sắc triết lý. Có người đùa, nói chị Dậu bây giờ làm ở Nông trường Sông Hậu đấy thủ trưởng ơi. Lập tức ông này vỗ đùi đánh đét, nói đúng rồi, chính là bà Ba Sương, tôi còn lạ gì!
Ông bà ta dạy: biết thì thưa thốt, không biết dựa cột mà nghe, làm quan cũng phải biết dựa cột nghe dân nói thế mới gọi là biết làm quan, chứ cứ gồng lên cao đàm khoát luận mấy thứ mình mù tịt chỉ tổ cho thiên hạ cười chê.
Một vị quan đầu tỉnh, khi được mời lên nói chuyện với anh em văn nghệ sĩ, đã khoát tay hùng hồn, nói nước Pháp vĩ đại đã sinh ra hai anh em nhà văn Rô Manh và Rô Lăng! Giá ông cúi xuống hỏi Romain Rolland là ai để người ta giải thích cho đó là nhà văn Pháp đoạt giải Nobel Văn học năm 1915, tác giả của Jean Christophe, khi đó ông được tiếng là ông quan hay, hơn là nhắm mắt nói bừa.
Chủ tịch Hội Văn nghệ của một tỉnh tiếp đoàn văn nghệ sĩ Trung Quốc ghé thăm. Nếu ông thật thà nói rằng ông chẳng biết gì nhiều về văn hóa Trung Hoa, mong được chỉ giáo thì hay biết mấy. Đằng này ông ra sức chứng tỏ cái sở học của mình. Ông nói về Khổng Tử, Mặc Tử, Tuân Tử, Hàn Phi Tử... vân vân Tử. Toàn những Tử ông chỉ mới nghe tên, còn sách họ dày mỏng, hay dở thế nào tất nhiên ông mù tịt. Cao hứng ông khua tay cao giọng, nói tôi ghét Đát Kỉ, Lữ Hậu nhưng yêu Lã Thị Xuân Thu. Lã Thị Xuân Thu là người đàn bà đáng trọng nhất lịch sử Trung Quốc!
Các văn sĩ Trung Quốc ngơ ngác không hiểu ra làm sao. Suốt 5.000 năm lịch sử Trung Quốc không hề có bà nào nổi danh tên là Lã Thị Xuân Thu. Hóa ra ông nhầm cuốn sách với tên một người đàn bà. Lã Thị Xuân Thu là sách sử luận của ông họ Lã (tương truyền của Lã Bất Vi) viết về thời Xuân Thu, trăm sự do cái chữ thị mà ra.
Tuần vừa rồi nhân Quốc hội bàn về việc có nên làm tàu cao tốc hay không, nhiều vị ủng hộ hăng hái lắm. Một vị đã nói: “Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc. Ra nước ngoài tôi đi thử rồi. Tốc độ nhanh, an toàn, trẻ em đi học, bà mẹ đi làm…”. Cũng chả hiểu vị này có phân biệt tàu cao tốc, ga này cách ga kia hàng trăm km, với tàu điện hay không mà dám nói làm tàu cao tốc để “trẻ em đi học, bà mẹ đi làm”. Còn như bảo “Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc” thì e rằng vị này không biết chỉ số IQ dùng để làm gì. Cũng có khi vị này nhầm IQ với ông AQ, một nhân vật của Lỗ Tấn bên nước Tàu chăng?
Nguyễn Quang Lập
Theo phunuonline.com.vn
NGƯỜI DÂN NGHĨA TRUNG CẦN QUAN TRÍ XÃ NHÀ NHƯ THẾ NÀO?
Bài báo mà bạn phantanson sưu tầm đã kể ra những chuyện buồn cười của các vị quan thời nay nhưng thực tế thì chắc chắn đã xảy ra nhiều câu chuyện buồn cười hơn thế nữa!,vì ngày xưa chiến tranh thì ít có người đi học,thiếu thông tin,,và quan trọng hơn đó là chủ trương nữa...vì một người cán bộ nhất là cán bộ chính trị thì chỉ cần nắm vững và tin vào lý thuyết Marx-Lenin,rồi tuyệt đối vâng lệnh cấp trên thì nhất định sẽ quản lý và làm việc tốt,,,nên lai rai vẫn cứ có những câu chuyện buồn cười như bài báo trên...
Đối với xã nhà, trong tình hình kinh tế-xã hội hiện nay thì người dân trong xã đang cần quan trí như thế nào?!
Tôi nghĩ phải như sau:
1/Thông hiểu nguyên tắc hành chánh hiện hành,làm việc chính xác,không quan liêu.
2/Khi cấp trên bắt buộc thực hiện một việc cụ thể nào đó ở xã mình,thì cán bộ nên thông hiểu chủ trương chính sách để có thể châm chước cho người dân nhưng vẫn thực hiện tốt,hòan thành và không vi phạm lệnh của cấp trên.
3/Thông hiểu một số luật,nhất là luật đất đai và luật thuế.
4/Hiểu rõ cơ cấu mùa vụ địa phương,biết các loại sâu bệnh và phương pháp diệt trừ.
5/Phải đưa ra phương pháp phòng chống lũ lụt một cách thực tế với địa phương mình sao cho hiệu quả nhất.
6/Phải đưa ra phương pháp phòng chống nạn trộm cắp vặt một cách hiệu quả nhất.
7/Phải quan tâm đến những người già neo đơn,những chị góa phụ...vì những người này hầu hết rất khó khăn.
8/Cán bộ xã cũng phải biết lịch sử phát triển,hình thành cũng như truyền thống của xã mình,ví dụ như nghĩa Trung có bao nhiêu vị tướng,thời phong kiến ở Nghĩa Trung ai là người đã đỗ Tú Tài,Cử Nhân...vv.
Các quan xã mình mà thông hiểu và làm tốt các việc trên thì cũng TRÍ lắm rồi,người dân đang cần quan trí như vậy thì cũng đủ lắm rồi!
Chứ không cần các vị phải có tầm nhìn xa hay giải quyết thất nghiệp...và lại càng không cần các vị phải biết Romain Rolland là ai?,,Khổng Tử,Tuân Tử,Yết Tuyên Tử...là ai? hay Lã Thị Xuân Thu như thế nào? (mặc dù các vị biết thì vẫn tốt)
Người dân mình đang cần quan trí như vậy lắm!