Notifications
Clear all

Lời Khuyên Dành Cho Giới Bác Sĩ

7 Bài viết
4 Thành viên
0 Likes
395 Lượt xem
laqtri
(@laqtri)
Prominent Member Admin
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 908
Topic starter  

Tôi đã rất rất nhiều năm nay muốn ngỏ đôi lời kính gửi quý bác sĩ Việt Nam (ở đây, như trong bài viết khác tôi đã lập luận rằng ở Việt Nam nhất thiết nên dùng thuật ngữ “bác sĩ Tây Y” và “bác sĩ Đông Y”, gọi chung là “bác sĩ” để nâng cao tầm chất lượng chuyên môn của các y sĩ, vì “lương y” nghĩa là thầy thuốc có lương tâm chứ khó thể chấp nhận cách dùng hạn hẹp gán ép cho thầy thuốc Đông Y), do thật không dễ dàng gì khi phải nêu sự thật khó nghe cho người Việt vốn có tính cách dân tộc đặc thù là luôn dị ứng khủng khiếp với những gì không là lời khen tặng. Nhưng sự cố thân nhân bệnh nhân sát hại một bác sĩ vừa qua đã làm tôi băn khoăn, quyết định nói lên một sự thật, dù sự thật này rất có thể chỉ là cá biệt, hiếm hoi, và tất nhiên không ám chỉ hay liên quan gì đến vụ sát hại vị bác sĩ ấy, thủ phạm hay nạn nhân.

Năm 1993 khi con tôi lên ba tuổi, cháu bị sốt, và vợ chồng tôi đưa cháu vào Bịnh Viện Nhiệt Đới. Do tôi là người tôn trọng vợ, ngay từ đêm động phòng đã tuyên bố với vợ tôi rằng từ nay tất cả sản nghiệp, lương tiền, bổng lộc của tôi đều phải do nàng làm chủ, đứng tên tất tần tật. Tôi chỉ xin nàng mỗi ba việc gồm (a) tuyệt đối không được động đến những núi sách vở tài liệu bản thảo của tôi mà trong đó có cả những quyển nhật ký tôi viết về những người tôi yêu và yêu tôi, (b) tuyệt đối không được mua sắm bếp gas mà chỉ được xài bếp điện, và (c) tuyệt đối không được cho con uống thuốc mới lạ mà phải chờ tôi kiểm tra dược điển. Tôi phải kiểm tra dược điển vì đó là điều bình thường, vì kiểm tra là công đoạn luôn áp dụng mọi lúc mọi nơi đối với mọi việc quan trọng trong bất kỳ ngành nào, việc nào. Ai đó bảo giám sát kiểm tra không cần thiết, dứt khoát đó là người cẩu thả chây lười sợ bị phát hiện tiêu cực; tương tự, bác sĩ kê toa mà giận dỗi khi bị kiểm tra dược điển thì đích thị đó là bác sĩ được đào tạo với kết quả học tập khả nghi.

Trở lại việc con tôi bị sốt lúc lên ba tuổi năm 1993. Khi nhận được toa của bác sĩ, thấy ghi viêm họng, và thuốc có loại Zinnat rất lạ, tôi mua hết các loại trong toa tại nhà thuốc bịnh viện rồi lên xe Toyota Crown ra về. Lúc kiểm tra dược điển, tôi tá hỏa tam tinh vì Zinnat là loại kháng sinh mới xuất hiện, mà lời khuyên của sách vở y học là đừng bao giờ sử dụng các thuốc kháng sinh mới, dễ sinh ra lờn thuốc trong khi phải nhiều năm mới có chủng loại thuốc mới. Tôi quyết định đi bộ ra nhà thuốc gần đấy mua Amoxicilline là thứ trụ sinh quen thuộc bấy lâu nay Bịnh Viện Nhi Đồng hay cho con tôi uống mỗi khi bịnh viêm họng. Và con tôi bình phục sau đó ít ngày. Tôi vất các vĩ thuốc Zinnat to đùng vào sọt rác, và 13 năm sau, tôi được bác sĩ cho uống…Zinnat vì tôi bị thương không nhẹ ở chân có dấu hiệu nhiểm trùng. Tất nhiên, tôi uống ngay, khỏi cần tra dược điển vì đã biết Zinnat là gì hồi…thế kỷ trước.

Một sự cố khác là năm con tôi lên sáu năm 1996, cháu bị dị ứng, sau lưng nổi những lằn đỏ dưới da. Vợ chồng chúng tôi đưa cháu đến nhà (đường Sư Vạn Hạnh nối dài) một bác sĩ khoa trưởng da liễu nổi tiếng hay lên tivi phát biểu về bịnh ngoài da. Tôi ngạc nhiên thấy ông dùng tay trần khám bịnh cho nhiều bịnh nhân, hết người này đến người khác, mà không hề rửa tay. Tôi định tháo chạy thì đã muộn. Ông chả hiểu con tôi bịnh gì, và ông phán rằng con tôi không bị dị ứng gì sất mà do vải jean “cào da” (trong khi hai cha con tôi chúa ghét vải jean nóng nực nên làm gì có chuyện mua mặc quần áo jean), và ông chứng minh bằng cách dùng móng tay cào lên lưng con tôi để so sánh sắc màu của các lằn đỏ. Sau khi trả tiền công khám, suốt đường về nhà tôi đã làm một việc khiến anh tài xế tên Kha ngạc nhiên vì nhiều năm thấy tôi như cha xứ nay lại không ngớt nguyền rủa dữ dội thóa mạ cay độc tên bác sĩ khoa trưởng bất tài, rất có thể sẽ lây bịnh gì đó cho con tôi từ móng tay dơ bẩn của y.

Một sự cố khác (kể đủ 3 sự cố vì …“sự bất quá tam”) xảy ra năm 2004 khi con tôi 14 tuổi bị ho nhiều. Tôi và vợ tôi đưa cháu đến Trung Tâm Tai-Mũi-Họng (bịnh viện “công”)trên đường Trần Quốc Thảo, Quận 3. Thế kỷ XXI có khác! Toa được in vi tính (tránh việc bác sĩ viết chữ quái đản như cua bò hay lò xo xoắn không ai đọc được dù lẽ ra bác sĩ phải là người có đôi bàn tay mềm mại dịu dàng khi không thuộc ngành nha khoa). Lại có tên thuốc lạ là Donase của nhà sản xuất Hanbul (Hàn Quốc), dù chẩn đoán của bác sĩ…trưởng khoa (khám dịch vụ ngoài giờ ngay tại trung tâm) lại ghi là….viêm họng! Về đến nhà, tôi tra dược điển, dựa theo hai dược chất ghi trên vĩ thuốc Donase gồm Streptokinase và Streptodornase. Thông tin khủng khiếp tra được là:

1- Streptokinase thuộc danh mục Thuốc Độc Bảng B, dùng cho nhồi máu cơ tim cấp, huyết khối động mạch vành, nghẽn mạch phổi, chứng huyết khối tĩnh mạch sâu nghẽn cầu nối động tĩnh mạch, tắc động mạch mạn tính, huyết khối mạch võng mạc, v.v., ở người lớn, có tính kháng nguyên mạnh nên khi bịnh nhân dùng thì bịnh viện phải sẵn sàng túc trực các phương tiện để cấp cứu kịp thời nếu xảy ra dị ứng. Tác dụng không mong muốn rất có thể là xuất huyết nội tạng nặng ở đường tiêu hóa, sinh dục, tiết niệu, sau màng bụng hoặc các vị trí trong não và dẫn đến tử vong, rét run, sốt, hạ huyết áp nặng, loạn nhịp tim, dị ứng, buồn nôn, phát ban ở da, mày đay hoặc ngứa, khó thở hoặc thở khò khè, sưng mắt, sốc phản vệ, v.v., thậm chí tử vong. Nói chung: đây không phải là thuốc cho trẻ em, và không bao giờ là thứ được dùng cho viêm họng!

2- Streptodornase là một thứ enzyme dùng kháng dị ứng.

Tuy nhiều viện bào chế trên thế giới đã phối hợp streptokinase và streptodornase thành thứ dược phẩm chuyên trị chống viêm sưng sau phẫu thuật, giảm phù nề do bịnh trĩ, giảm đau do viêm, chấn thương hàm mặt, áp-xe sau nhổ răng, viêm nha chu, hen, lao, viêm phổi, viêm đường tiết niệu, viêm bàng quang, viêm mào tinh hoàn, sau chấn thương mắt, v.v., trong đó có tăng cường phân hủy và bài tiết đàm nhớt, viêm xoang, viêm mũi cấp và mãn tính, polyp mũi, viêm tai giữa cấp và mãn tính, viêm hầu họng, sau phẫu thuật cắt amidan, sau nạo xoang, thì cũng không vì vậy mà bác sĩ lại kê toa cho một trẻ em uống trị viêm họng. Tôi cất các vĩ thuốc và toa thuốc có tên vị bác sĩ trưởng khoa kia, định dùng làm bằng chứng gởi Sở Y Tế Thành phố Hồ Chí Minh tố giác việc bất cẩn của vị bác sĩ này. Vợ tôi phải can ngăn tôi lại vì sợ ông trưởng khoa mang nhục mất chức trong khi tôi sợ con cái người khác bị cho uống thuốc dành cấp cứu trụy tim khi mang bịnh cảm sổ mũi. Rốt cuộc, tôi thở dài ngao ngán, hậm hực đi bộ ra hiệu thuốc gần nhà mua hai vĩ… Amoxicilline. Tất nhiên, sau ba ngày con tôi khỏe cho đến khi thành một thanh niên mới có lần bị cảm ho trở lại năm 2010 mà tôi trị bằng cách ra hiệu thuốc Tây lựa chọn mua nhiều thứ thuốc thảo dược Việt Nam (của các xí nghiệp dược phẩm lớn) cho con tôi uống, cho ngậm kẹo thảo dược (với sự tích cực tham gia ngậm kẹo suốt ngày của tôi, một mình một ngày hết một hộp trăm viên loại không đường), xoa dầu khuynh diệp, đánh gió (bằng dầu khuynh diệp), xông dung dịch nước muối sinh lý (bằng máy xông khí dung), bổ sung viên đa sinh tố, thức uống dinh dưỡng (trà Dr Thanh), thức uống dân gian…Mỹ (hai quả chanh vắt nước vào một lon Coke hay Pepsi), và… Amoxicilline.

Kể tất cả các việc trên, tôi mong các bác sĩ hãy thay đổi tư duy rằng Ngày Thầy Thuốc Việt Nam là ngày các bác sĩ (a) tỏ lòng biết ơn bịnh nhân tức khách hàng vì mọi nghề nghiệp đều hướng đến một công việc duy nhất là “phục vụ” chứ không phải “ban ơn”, nhằm đến một đối tượng cụ thể, để nhận thù lao cụ thể từ đối tượng ấy từ cơ quan chi trả theo luật định, và (b) sinh hoạt sẻ chia rút kinh nghiệm nội bộ về nghiệp vụ, tay nghề, tính chuyên nghiệp, và công trình nghiên cứu khoa học y dược, v.v. chứ không là ngày cực kỳ bất công để các vị chờ đón những lời xưng tụng, tôn vinh và quà cáp từ nhà nước hay thân nhân bịnh nhân.

Khi đã trang bị cho mình tư duy mới ấy, quý bác sĩ sẽ thấy rằng tính chuyên nghiệp buộc bác sĩ luôn tận tâm tận tụy khi cứu chữa bịnh nhân mà mình phục vụ, dịu dàng lễ độ với bịnh nhân mà mình phục vụ, cảm thông ngọt ngào với thân nhân của bịnh nhân mà mình phục vụ. Khi thực hiện một công việc và hàng tháng nhận lương, người có học, có hiểu biết, có đào tạo thực thụ về chuyên môn nghiệp vụ cao cấp không ai cho rằng mình đang ban ơn, đang làm phúc, đang cứu nguy, mà chỉ đơn giản là đang làm tròn phần việc của một nhà chuyên môn cao cấp khi phục vụ khách hàng. “Phục vụ” không phải là từ ngữ mặc định quy về nhiệm vụ của những người cấp dưới như y tá, y công. Đối với ngành y, bịnh nhân là khách hàng mà bác sĩ phải phục vụ đến nơi đến chốn, không vì lý do mệt mõi, quan liêu do thứ bậc, mà quên thân phận người phục vụ của bản thân mình. Tính chuyên nghiệp cao độ còn đòi hỏi sự thể hiện phù hợp của ngôn ngữ cử chỉ mà nét mặt và ánh mắt đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Hết lòng phục vụ bịnh nhân: đó là tôn chỉ duy nhất đúng của một bác sĩ thực thụ, được đào tạo bài bản, hiểu rõ thế nào là đạo đức nghề nghiệp, và thành công ở phương Tây.

Khi đã trang bị cho mình tư duy mới ấy, quý bác sĩ sẽ thấy rằng tính chuyên nghiệp buộc bác sĩ phải không ngừng nghiên cứu y dược, không vì khoản tiền hoa hồng của các công ty dược mà dại dột kê đơn vô tội vạ, xâm hại sức khỏe và tính mạng bịnh nhân.

Khi đã trang bị cho mình tư duy mới ấy, quý bác sĩ sẽ thấy rằng bổn phận của mình còn không những luôn nêu gương sáng bản thân mà còn không ngừng răn đe, giám sát, giáo dục tập thể nhân viên y tế dưới quyền tại đơn vị phải luôn đặc biệt chăm sóc tất cả các bịnh nhân, lễ độ với thân nhân bịnh nhân, và thể hiện tính chuyên nghiệp cao nhất trong sự phục vụ của mình.

Khi đã trang bị cho mình tư duy mới ấy, quý bác sĩ sẽ thấy rằng việc nêu “đồng lương không đủ sống” hay thiếu kinh phí gì gì đó để rồi sự phục vụ trở nên bầy hầy, yếu kém, làm xấu hổ ngành y chỉ là cái cớ của những kẻ không có lòng tự trọng hay danh dự vì nếu không chấp nhận hoàn cảnh hãy nghĩ việc để nhường chỗ lại cho những bác sĩ, y sĩ, y tá, mới ra trường.

Khi đã trang bị cho mình tư duy mới ấy, quý bác sĩ sẽ thấy rằng những bộ phim Hollywood không chỉ đơn thuần là giải trí khi nêu những cốt truyện trả thù đẫm máu và khủng khiếp kinh hoàng của thân nhân người bịnh đối với y bác sĩ nào đã tắc trách trong chữa trị dẫn đến tử vong hay tàn phế của người thân yêu của họ, mà là lời cảnh báo về tinh thần trách nhiệm, sự cẩn trọng trong tác nghiệp của những người làm công việc đầy khó khăn và nhạy cảm của ngành y.

Kính mong quý bác sĩ hãy vì sự an nguy của bản thân và gia đình mà hết lòng chăm lo cho sự an nguy của bịnh nhân và gia đình bịnh nhân, để ngay cả khi kết quả của sự tận tâm là sự bó tay của y học thì vị-bác-sĩ-tận-tâm-với-đôi-dòng-nước-mắt vẫn được gia định bịnh nhân quá cố nể trọng, gần gủi, kính phục, vinh danh.

Hoàng Hữu Phước - Emotino


   
Trích dẫn
XuyenChi
(@xuyenchi)
Estimable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 127
 

Hoan ho anh HOANG HUU PHUOC
Hom nay anh la dai bieu quoc hoi dang kinh phuc.
Toi chon anh lam su phu la su lua chon dung dan nhat.
Mong cac ban hay lua chon nhu toi.
Chuc anh HOANG HUU PHUOC luon manh khoe va chien thang.
Kinh Anh.


   
Trả lờiTrích dẫn
XuyenChi
(@xuyenchi)
Estimable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 127
 

MOT Y TUONG RAT HAY CUA ANH HOANG HUU PHUOC
(trich tu http://www.emotino.com/bai-viet/18823/toi-va-tong-thong-saddam-hussein)
-tac gia HOANG HUU PHUOC

–<< Kế Sách Liên Hoành –>>
Lăng Tần Hoàng Hữu Phước

A- Đôi Dòng Lịch Sử
B- Tôi Hiến Kế Liên Hoành Cho Saddam Hussein
1- Sứ Thần Đặc Mệnh Toàn Quyền
2- Thuyết Phục Cựu Thù
3- Thanh Gươm Liên Đông
4- và Lá Chắn
C- Mệnh Trời

A- Đôi Dòng Lịch Sử
Ngày 02 tháng 8 năm 1990 Saddam Hussein xua quân tấn công Kuweit nhằm chiếm hữu vùng dầu hỏa Rumaila giải quyết thâm hụt ngân sách sau gần môt thập kỷ xung đột vũ trang với Iran dù Iraq tiếp nhận viện trợ cực kỳ dồi dào về tài chính và vũ khí từ Mỹ, Liên Xô, Anh và Pháp. Hốt hoảng trước viễn cảnh biến động giá dầu trên thế giới, 4 tháng sau Mỹ và Anh huy động lực lượng tham chiến từ 32 quốc gia với Chiến Dịch Bão Táp Sa Mạc tấn công đẩy lùi quân Iraq trở về bên kia biên giới tháng 2 năm 1991, biến Saddam Hussein từ vị thế anh hùng được Mỹ bảo trợ chống phá Iran trở thành kẻ tội đồ phải bị Mỹ tiêu diệt. Sau thời gian ngụy tạo chứng cứ (mà sau này bị Tiến Sĩ Hans Blix lật tẩy trước Ủy Ban Chilcot), tháng 12/1998 Mỹ và Anh từ Kuweit mở chiến dịch Cáo Sa Mạc bắt đầu không kích và oanh tạc tất cả các trung tâm đầu não chính phủ, căn cứ quân sự, nhà máy quân đội, và sân bay Iraq, mở đầu cho chuỗi đánh bom tàn phá Iraq suốt năm 1999 và vài năm sau đó với hàng trăm trận đánh nhằm làm kiệt quệ binh lực Saddam Hussein trước khi ra đòn cuối cùng.
Nhận thấy Mỹ chắc chắn sẽ thất bại về chiến lược trong việc tiêu diệt Saddam Hussein, dẫn đến sự tổn thương nghiêm trọng khí lực quốc gia Hoa Kỳ, khiến thúc đẩy cực nhanh quá trình trỗi dậy của một Trung Quốc hiểm họa cho Việt Nam và khu vực Đông Nam Á, tôi từ năm 1990 đã gởi nhiều điện tín cho Saddam Hussein ở Baghdad và Đại Sứ Iraq ở Hà Nội để tư vấn kế sách Liên Hoành. (Hai nhân chứng cho những nỗ lực trong vô vọng của tôi gồm vợ tôi – người luôn than thở mỗi khi tôi lấy tiền trả tiền gởi điện tín khẩn cho Saddam Hussein tốn mỗi bức vài chỉ vàng do tôi viết rất dài và theo phong thái formal không viết tắt – và em gái út của tôi, người đã tức giận rơi nước mắt khi nghe tin Mỹ xâm lược Iraq. Đối với em tôi, Iraq tấn công Kuweit là chuyện xích mích bình thường giữa hai quốc gia láng giềng trong cùng khu vực, chẳng dính dáng gì đến chính nghĩa hay không chính nghĩa; còn Mỹ tấn công và huy động đồng minh cùng tấn công Iraq và tuyên bố tiêu diệt tổng thống Saddam Hussein cũng như thay đổi thể chế chính trị của Iraq-Iran-Triều Tiên là chuyện xằng bậy bất thường của một đám lưu manh, hoàn toàn không có chính nghĩa. Tất nhiên, em gái tôi nghĩ đúng.)

B- Tôi Hiến Kế Liên Hoành Cho Saddam Hussein
Việc George W. Bush ngày 29/01/2002 tuyên bố liệt Iran, Iraq và Triều Tiên thành trục liên minh ma quỷ (axis of evil) là một cơ hội bằng vàng để thực hiện kế sách Liên Hoành, hình thành một khối trục mới Neo-Axis của sức mạnh liên kết phòng thủ, tự vệ, bảo vệ sự bình an cho nhân dân các nước Neo-Axis, duy trì thăng bằng cán cân quân sự cần thiết cho thế giới, vốn khác với khối trục Đức-Ý-Nhật gây chiến tàn khốc cho nhân loại.
1) Sứ Thần Đặc Mệnh Toàn Quyền
Để thực hiện kế Liên Hoành, việc đầu tiên phải làm – nhưng khó trở thành hiện thưc – là Saddam Hussein phải cử tôi làm Đặc Sứ Toàn Quyền Extraordinary and Plenipotentiary của Iraq để tôi có uy thế gặp Tổng Thống Mohammad Khatami và Chủ Tịch Kim Jong Il, dùng khả năng hùng biện để bảo đảm đạt được sự đồng thuận của các vị này.
2) Thuyết Phục Cựu Thù
Việc Saddam Hussein theo ý Mỹ đã gây nên cuộc chiến tranh kéo dài 8 năm với Iran suốt thập kỷ 80 của thế kỷ trước, gây thiệt hại cực kỳ nghiêm trọng cho Iran, khiến tạo mối thâm thù với nước này. Việc thuyết phục Tổng thống Iran Mohammad Khatami nhận thức và phân biệt “kẻ thù không đội trời chung” và “kẻ thù giai đoạn” không phải là chuyện đội đá vá trời, nhất là khi Mỹ không bao giờ để yên cho Iran, bất kể có Saddam Hussein hay không. Việc bắt tay với cựu thù cũng là kế tự cứu mình đối với Saddam Hussein và Mohammad Khatami.
3) Thanh Gươm Liên Đông
Mời Triều Tiên hình thành khối Neo-Axis cũng là cách cả ba nước không những giúp nhau tồn tại dài lâu mà còn giúp duy trì an ninh các khu vực khác do thế chân vạc được tạo lập, theo đó:
a- Khi Mỹ trực tiếp xâm lược hoặc gián tiếp xâm lược Iraq (hay Iran), thì Iran (hay Iraq) ở Trung Đông tấn công Israel (tránh xung đột với các quốc gia Hồi Giáo khác có quan hệ thân thiết với Mỹ như Kuwait hay Saudi Arabia), đồng thời Triều Tiên xua quân tràn qua Vĩ Tuyến 38 tấn công Hàn Quốc. Mỹ không thể dàn trải quân ở cả ba mặt trận Neo-Axis nên sẽ cân nhắc có dấn sâu vào cuộc đối đầu trực tiếp bằng quân sự đối vơi Iraq (hay Iran) không. Nếu Mỹ tiếp tục tấn công Iraq (hay Iran) thì đó là cơ hội cho Triều Tiên tấn công tổng lực tràn ngập giải phóng Nam Hàn, thống nhất đất nước.
b- Trường hợp Mỹ gây hấn trừng phạt Triều Tiên, Iraq và Iran ngay lập tức tấn công tổng lực triệt hạ Israel, với sự ủng hộ của Palestine và các quốc gia Trung Đông khác cùng có cựu thù với Israel.
c- Đồng thời, đặc sứ Neo-Axis cũng tiếp cận Washington để du thuyết nhằm giúp Mỹ nhận thức được sự tai hại đối với toàn cầu nếu Mỹ trở nên suy yếu do dấn sâu vào những cuộc xung đột vũ trang đầy thiên vị với những quốc gia có chủ quyền thay vì tập trung tài lực ngăn chặn hiệu quả mối nguy cơ tiềm tàng từ Bắc Kinh.
4) Và Lá Chắn
Khi Saddam Hussein tạm lưu chưa cho rời Badghdad hàng trăm người Mỹ và Phương Tây, tôi gởi điện khẩn cho Saddam Hussein, nói Ông cần nhớ là đang đương đầu với Bush và Blair là những người sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu để tiêu diệt Ông và đất nước Iraq, nên nhất thiết phải lưu mấy trăm người đó lại bên trong khu vực Phủ Tổng Thống như những lá chắn sống ngăn chặn mưu đồ không kích tàn phá Baghdad. Khi nghe tin Saddam Hussein quân tử thả hết con tin, tôi gởi bức điện tín cuối cùng cho Ông, nội dung cầu Trời phù hộ Ông. Bức điện chưa chắc đã đến được tay Saddam Hussein vì vài ngày sau, tức hôm 20/3/2003, với sự hậu thuẫn của Tony Blair, Bush bắt đầu chiến dịch Tự Do Iraq xua quân tràn qua biên giới xâm lược Iraq và dùng tên lửa Tomahawk đánh phá các mục tiêu định sẵn. Baghdad thất thủ ngày 09/4/2003 sau vỏn vẹn 20 ngày cầm cự.

C- Mệnh Trời
Phúc phận của thế giới và của Mỹ lẽ ra đã có thể khác đi nếu Saddam Hussein chịu để Lăng Tần của Việt Nam làm đặc sứ đi du thuyết thực hiện kế sách Liên Hoành Iran-Iraq-Triều Tiên thì Ông lẽ ra nay vẫn còn là Tổng Thống Iraq (đã không phải lên giảo đài ngày 30/12/2006), Mỹ lẽ ra nay vẫn còn là siêu cường quân sự (sự kiện 11/9/2001 đã không thể xảy ra) và siêu cường kinh tế (Mỹ đã không thể suy sụp dẫn đến đại suy thoái toàn cầu), và Trung Quốc lẽ ra vẫn còn là cường quốc trung bình (đã không thể trở thành đại siêu cường kinh tế soán ngôi Nhật Bản 2010) và vẫn còn là thực thể một con rồng linh vật (đã không thể trở thành con bò điên dại thè lưỡi dài liếm tận Biển Đông lãnh hải của Việt Nam, đe dọa không những toàn vùng Đông Nam Á mà còn tiềm tàng nguy cơ lấn chiếm Châu Đại Dương và thách thức sức mạnh quân sự Hoa Kỳ 2010).
Tô Tần nước Đông Chu tài cán là bao, vì kế sách Hợp Tung của y thành công ban đầu chẳng qua do sáu nước Hàn, Ngụy, Triệu, Yên, Tề, Sở đều nhỏ bé yếu hèn run sợ trước hiểm họa hung hãn Đại Tần nên nghe lời du thuyết của y, và kế sách ấy nhanh chóng bị Trương Lương nước Ngụy hiến kế Liên Hoành cho Tần Vương phá tan nát, tạo tiền đề cho Nhà Tần gồm thu thiên hạ, thống nhất Trung Hoa, di họa cho toàn nhân loại về sau.
Saddam Hussein không nghe kế sách Liên Hoành của Lăng Tần nước Việt Nam vì Ông quá mạnh do được chính siêu cường Hoa Kỳ cung cấp tài chính gây chiến trừng trị kẻ thù của Hoa Kỳ là Iran, do Ông có quân đội tinh nhuệ do Hoa Kỳ cung ứng quân trang quân dụng quân lương, do Ông quá tin vào thế lực hậu thuẫn của Liên Xô mà Ông đã k‎ý hiệp ước với họ năm 1972, do Ông tin vào thế lực của các nước Hồi Giáo trong khu vực, và đặc biệt do Ông quá tự tin vào thần uy của chính Ông. Do cả ba nước Iran, Iraq, và Triều Tiên chẳng nước nào coi Hoa Kỳ là đáng sợ nên cũng là tâm l‎ý chung bình thường khi không thấy sự cần thiết phải “liên hoành” với những kẻ cựu thù và một người dị giáo (tức không phải Hồi Giáo). Thế là từng chiếc đũa đã bị Hoa Kỳ bẻ – chiếc gãy (Iraq) chiếc cong (Iran và Triều Tiên) dù chiếc nào cũng khiến Hoa Kỳ trầy sướt và nhiễm độc sốt nặng triền miên vô phương cứu chữa.
Đó là những gì tôi đã làm như hành động kinh bang tế thế trong tư vấn cho một lãnh đạo danh nhân nhằm xoay chuyển thời cuộc và đảo chiều cuộc diện chiến tranh nhằm duy trì vị thế chiến lược cân bằng ba chân vạc gồm (a) Hoa Kỳ cùng các nước đồng minh với Hoa Kỳ, (b) các nước đối trọng của Hoa Kỳ mà điển hình là Nga và Trung Quốc, và (c) các nước “lá phiếu ân huệ” (theo thuyết Ba Chân Vạc của tôi chứ không phải cái gọi là Thế Giới Thứ Ba, Những Nước Đang Phát Triển, hay Phong Trào Phi Liên Kết) mà Hoa Kỳ và các nước đối trọng với Hoa Kỳ đều phải hoặc cùng kiêng dè hoặc cùng tranh thủ (trong đó có các nước Vùng Vịnh, Việt Nam, một số nước Nam Mỹ, v.v. – còn các quốc gia khác thì tôi không xếp nhóm vì không có giá trị chiến lược trong mô hình Ba Chân Vạc). Chỉ cần mất một chân hoặc một chân suy yếu, vạc sẽ phải đổ, và thiên hạ đại loạn. Khi Iraq, Iran, và Triều Tiên bị Hoa Kỳ dốc tiền của ra làm suy yếu thì vạc phải chao đảo, gây hại cho một trong hai chân còn lại tùy theo thế ngã của vạc mà trong trường hợp này trên thực tế thì chiếc chân bị di họa tổn thương lại chính là Hoa Kỳ, tạo thời cơ bằng vàng cho sự vượt lên nhanh hơn vũ bão không gì ngăn cản nổi của Trung Quốc.
Vì Việt Nam, vì Hoa Kỳ, vì thế giới, tôi đã dồn tiền bạc và công sức tư vấn nhằm cứu Saddam Hussein. Tiếc là chân vạc phải gãy vì sự cực kỳ tự tin của Saddam. Âu cũng là thiên định.
Vĩnh biệt Tổng Thống Saddam Hussein Abd al-Majid al-Tikriti.
Lăng Tần Hoàng Hữu Phước


   
Trả lờiTrích dẫn
phamhongson
(@phamhongson)
Active Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 15
 

không biết có ai bỏ sức ra đọc bài này hok nữa????


   
Trả lờiTrích dẫn
Lu_nqt
(@lu_nqt)
Trusted Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 85
 

Đồng ý nhiệt liệt với ý kiến của chú (anh) PhamHongSon...Hik... dài quá...:P


   
Trả lờiTrích dẫn
phamhongson
(@phamhongson)
Active Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 15
 

[b]Lu_nqt:[/b]
Đồng ý nhiệt liệt với ý kiến của chú (anh) PhamHongSon...:P

Đừng làm Tôi tổn thọ bạn Lu_nqt ơi !!!
cứ bình thường theo lối xưng hô trên 4room là đc rùi !!!:)


   
Trả lờiTrích dẫn
Lu_nqt
(@lu_nqt)
Trusted Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 85
 

[b]phamhongson:[/b]
[b]Lu_nqt:[/b]
Đồng ý nhiệt liệt với ý kiến của chú (anh) PhamHongSon...:P

Đừng làm Tôi tổn thọ bạn Lu_nqt ơi !!!
cứ bình thường theo lối xưng hô trên 4room là đc rùi !!!:)

Hik...nói thật vào forum này mình rất sợ xưng hô...:nc: toàn là bà con hàng xóm....nhỡ đâu đụng chạm là tiêu...hehe:angry:


   
Trả lờiTrích dẫn
Chia sẻ: