Cách đây khoảng hơn 20 năm lúc đó tôi là một cậu bé 15, 16 tuổi, nhìn bạn bè mình đi khắp nơi làm đá, lúc về rủng rỉnh tiền tôi thích lắm, ước gì mình cũng làm có tiền như các bạn ấy và tôi đã lân la theo họ học nghề. Ước muốn kiếm tiền nó cứ dày vò bản thân tôi kéo theo học hành sa sút và tôi cũng đã dự tính bỏ học để đi làm. Rồi ba tôi đã nói: Muốn khá hơn con phải học, chỉ có học mới mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn.
Sau đó chừng vài năm thì phong trào làm đá tạm lắng xuống thì đến lúc bạn bè tôi lại đổ xô vào bán hủ tiếu, bánh xèo... Có những đứa sau vài năm đã mang về những chiếc dream II là niềm mơ ước của không chỉ tôi mà là của tất cả mọi người. Một lần nữa việc học của tôi lại lung lay.
Sau đó một số năm nữa thì đến phong trào làm hình. Đến lúc này thì tôi đã ra trường và đã kiếm cho mình một công việc tạm ổn nên ít dõi theo công việc làm hình này dù thỉnh thoảng vẫn biết nhiều người khá lên rất nhiều vì công việc này.
Tôi vẫn xác định là: Không có nghề nghiệp nào là xấu cả miễn nó mang lại lợi ích cho đời sống của ta một cách lương thiện thì đều tốt. Có khi mang lại cuộc sống giàu có. Tuy nhiên ngẫm lại thì thấy rằng: Cuộc sống của những người làm đá, những người bán hủ tiếu, những người làm hình trong những tháng ngày rong rủi chạy theo để kiếm được đồng tiền nó cực khổ như thế nào?
Rồi ngay cả tôi, để trang trải cho thời sinh viên đại học tôi cũng đã làm nhiều nghề và sống khá khó khăn trong các phòng trọ tồi tàn sau khi ra trường trong thời gian dài để góp cùng ba má nuôi các em. Và tôi nghĩ cũng không ít mà có thể nói gần như hầu hết những người con quê hương Nghĩa Trung đều ít nhiều cũng từng chịu cảnh như tôi.
Làm sao để có được những nghề nghiệp ổn định ngay trên quê hương để người dân quê hương không phải bán thân nơi xứ lạ và chịu những cực khổ, những cảnh màn trời chiếu đất trong núi sâu rừng thẳm, hoặc trong những phòng trọ tồi tàn nơi xứ người... Trách nhiệm này là của tự thân mỗi người song là những lãnh đạo địa phương thì sao nhỉ???
- Điều anh laqtri nói về những suy nghĩ để kiếm tiền lúc nhỏ có lẽ đây cũng là những suy nghĩ của nhiều người chứ không riêng gì anh đâu?
- Nhưng có một điều là khi ta nhận ra vấn đề thì mọi cái đã qua và thời gian cũng không quay trở lại. Vì vậy người ta mới gọi là trải nghiệm cuộc sống. Với những người đã lỡ dở dang còn đường học tập thì phải cố gắng với nghề hiện tại của mình đừng nên tự ái cũng như bi quan.
- Những vấn đề mình nói ở đây không biết những em còn đi học có tham gia và đọc diễn đàn này hay không? Tôi mong muốn những em học sinh sẽ đọc được những suy nghĩ của anh laqtri 20 năm về trước để có suy nghĩ tốt hơn cho định hướng của mình. Và cũng mong rằng các bậc phụ huynh phải tạo điều kiện và động viên con cài học hành đến nơi đến chốn. Địa phương cũng cần có các chương trình để khuyến khích các em đi học, tránh việc bỏ dở vì những suy nghĩ chưa tới của các em.
Cám ơn Tanvu có phản hồi khá nhanh chủ đề này. Tuy nhiên thật ra anh viết chủ đề này để gợi nên một điều là: Làm sao để quê hương Nghĩa Trung chính là nơi tạo ra của cải vật chất cho chính con em mình chứ không phải vất vả bôn ba nơi xứ người!!! Làm sao để Nghĩa Trung chính là điểm đến của nhiều cá nhân khắp nơi đến để kiếm tiền... có ai dám nghĩ vậy không???
Các bạn thân mến, các bạn đề cập vấn đề này, bản thân mình cũng có những ý kiến sau nhé.
Nghĩa trung ta hiện nay thuộc xã Thuần nông, thu nhập từ cây lúa là chính, mía hiện nay còn rất ít, hoa màu phụ thì bấp bênh, chăn nuôi nhỏ lẽ, muốn xã phát triển ta phải đề cập chương trình 10 năm, trên 10 năm và lâu hơn nữa. Nguồn tiền Nghĩa trung muốn có được bản thân mình xác định như sau:
1- Nội lực: Hiện nay lớp cha ông chúng ta kinh tế cố gắng đủ trang trải cho con cái học hành, ăn uống sinh hoạt tạm tạm là qua đủ, bản thân chúng ta là những đứa con đã có công ăn việc làm (mặc dù sống xa quê) nhưng hàng tháng chúng ta cố gắng dành dùm gởi về quê để giúp đỡ gia đình, con em đi học, tạo đều kiện cho con em học đến nới, đến chốn . Khi con em ra trường nếu không công tác ở gần thì các bạn là lớp anh chị cố gắng tạo điều kiện gới thiệu công tác cho các em.
2- Nguồn ngoại tệ: Hiện nay các xã ngoài Bắc có nguồn ngoại tế rất ổn định từ xuất khẩu lạo động, có những làng từ 60- 70% con em đi lao động nước ngoài, trung bình hàng năm 1 lao động đi nước ngoài gởi về quê hương khoảng 3.000 đến 10.000 USD. tỉnh ta cũng đang có nhiều chính sách ưu đải khuyến khích, vậy mình là lớp anh chị, mình có thể tư vấn cho gia đình, bà con tạo điều kiện cho con em đi lao động (trình độ lớp 9 trở lên là được). Địa phương cũng nên quan tâm vấn đề này.
3- Phải nắm bắt vận dụng các nguồn kinh phí cấp trên, hỗ trợ... giả sử như chương trình điện nông thôn, các xã tranh thủ thời cơ đến nay điện thắp sáng bài bản, còn mình sẩm tối điện như đôm đốm . Các Bác ở địa phương phải xác định là Tốn 1 hoặc 2 nhưng thu về 9, 10 nhưng có lợi cho dân thì cứ làm.
Còn nhiều nữa nhưng mình sẽ cập nhật sau.
Đề cập đến vấn đề xuất khẩu lao động, mình cập nhật những thông tin này cho các bạn tham khảo nhe
Những tín hiệu vui từ thị trường xuất khẩu lao động
Học viên của Cty CP Thương mại Châu Hưng ở xã Trưng Trắc (Văn Lâm-Hưng Yên) trong giờ học ngoại ngữ.
KTNT - Còn nhớ cuối năm 2008, tình hình xuất khẩu lao động của Việt Nam gần như bế tắc do ảnh hưởng của suy thoái kinh tế. Sau những khó khăn đó, “bức tranh” xuất khẩu lao động đang sáng trở lại.
Bức tranh dần "sáng"
Vượt qua những khó khăn do khủng hoảng kinh tế toàn cầu, 8 tháng đầu năm 2009, cả nước đã đưa được gần 46.000 lao động đi làm việc ở nước ngoài, đạt trên 50% kế hoạch năm. Theo Cục Quản lý lao động ngoài nước (Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội), thị trường tiếp nhận lao động Việt Nam nhiều nhất vẫn là Đài Loan (Trung Quốc) với 13.202 người; tiếp đó là Hàn Quốc (5.549 người); Nhật Bản (3.793 người); các Tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất - UAE (3.051 người)...
Có một tín hiệu đáng mừng là nhiều thị trường cũ đã “đặt hàng” trở lại. Những ngày cuối tháng 7/2009, Công ty cổ phần Vận chuyển Saigontourist đã đưa 50 lao động sang Malaysia theo hợp đồng đã ký với đối tác. Theo những lao động từng làm việc tại xứ sở dầu cọ, thị trường Malaysia rất phù hợp với lao động Việt Nam do chi phí xuất khẩu lao động không cao, thu nhập của người lao động khá ổn định, khoảng 800-1.000 RM/người/tháng (trên 4 - 5 triệu đồng). Công ty Xuất khẩu lao động Isalco (1020, Quốc lộ 22, phường Trung Mỹ Tây, quận 12, TP.Hồ Chí Minh) cũng vừa nhận được đơn hàng yêu cầu tuyển 50 lao động làm việc tại các nhà hàng ở Kuala Lumpur (Malaysia) với mức lương tối thiểu 350 USD/người/tháng.
Ông Đinh Quang Hiền, Giám đốc Công ty cổ phần Vận chuyển Saigontourist cho rằng, những thông tin “thất thiệt” thời gian qua về thị trường Malaysia đã làm ảnh hưởng đến tâm lý của người lao động, thực tế, thị trường này có rất nhiều cơ hội cho lao động phổ thông.
Trung tâm Xuất khẩu lao động (Công ty Xuất nhập khẩu và Hợp tác đầu tư giao thông vận tải - Tracimexco – 22, Phan Đình Giót, TP.Hồ Chí Minh) vừa nhận đơn hàng tuyển dụng 60 tu nghiệp sinh sang làm việc tại Công ty Điện tử Maruai (Nhật Bản) với thu nhập tối thiểu 700 USD/người/tháng. ông Lê Anh Tuấn, Giám đốc Trung tâm khẳng định, đây là tín hiệu cho thấy thị trường Nhật Bản đang phục hồi và nhu cầu về lao động sẽ tăng trở lại.
Nền kinh tế Đài Loan bắt đầu bước qua thời điểm khó khăn nhất, nhiều công ty đã tuyển lao động trở lại để chuẩn bị cho việc khôi phục sản xuất, chính vì vậy, nhiều doanh nghiệp xuất khẩu lao động của Việt Nam đã nhận được những đơn hàng từ phía đối tác này. Vừa qua, Công ty Điện tử Kính Bằng đã chuyển tới Công ty Xuất khẩu lao động Emis (64, Trương Định, TP.Hồ Chí Minh) đơn hàng tuyển 80 lao động từ phía Đài Loan.
Nhiều ưu đãi cho người lao động
Theo nhận định của nhiều chuyên gia, các lao động tham gia xuất khẩu thời gian này gặp nhiều thuận lợi mà trước tiên là chi phí giảm. Được biết, những người tham gia chương trình tu nghiệp sinh của Tracimexco sẽ được giảm khoản tiền thế chấp xuống còn 5.000 USD (trước đây là 7.000 – 8.000 USD); nhiều công ty khác cũng điều chỉnh giảm chi phí đi Nhật Bản từ 10 - 20%.
Tương tự, chi phí đi làm việc tại Đài Loan cũng giảm đáng kể so với trước đây. Hiện Emis có nhiều đơn hàng với mức chi phí từ 3.500 - 5.000 USD, thấp hơn 30% so với trước (trung bình 6.500 - 7.000 USD). Trong khi đó, lao động đi làm việc lại được hưởng mức lương tương đối khá, ngoài tiền lương cơ bản được đảm bảo (17.280 Đài tệ, tương đương 9 triệu đồng) còn được đảm bảo thời gian làm thêm giờ để có thu nhập khoảng 10 triệu đồng/tháng. Đại diện Công ty Emis cho biết, với tốc độ tuyển dụng như hiện nay, nhiều khả năng Emis sẽ đưa khoảng 1.000 lao động sang Đài Loan trong 4 tháng cuối năm.
Trước những dấu hiệu tích cực từ các thị trường, ông Đào Công Hải, Phó cục trưởng Cục Quản lý lao động ngoài nước nhận định: “Việc các doanh nghiệp tiếp nhận ngày một nhiều đơn hàng tuyển dụng lao động có chất lượng, thu nhập khá là tín hiệu tích cực. Các doanh nghiệp, người lao động cần nắm bắt cơ hội này, đồng thời lựa chọn những thị trường, việc làm phù hợp để mang lại thu nhập cao”.
Cơ hội mới
Bên cạnh những thị trường truyền thống, hiện các doanh nghiệp đang tích cực mở rộng thêm các đối tác mới để đưa lao động Việt Nam sang làm việc. Theo đó, Qatar, Phần Lan, các Tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất được đánh giá là những thị trường đầy tiềm năng. Hiện có khoảng 10.000 lao động Việt Nam đang làm việc tại Qatar trong các ngành dầu khí, cơ khí... Đây cũng là thị trường cho thu nhập cao, nhiều lao động có nghề có thể đạt mức lương trên 1.000 USD/tháng.
Thị trường Phần Lan cũng đang rất rộng mở với lao động Việt Nam và cần tuyển lao động phổ thông cho các hoạt động mang tính thời vụ với nhu cầu lên tới 10.000 lao động/năm. Sự dẻo dai, chịu khó của lao động Việt Nam đã “ghi điểm” trong mắt các doanh nghiệp Phần Lan. Cho đến nay, Việt Nam là nước đầu tiên ngoài khu vực châu âu được Phần Lan chọn áp dụng thí điểm hình thức hợp tác lao động di cư, tức là người lao động được hưởng mọi quyền lợi về lương bổng, bảo hiểm như người Phần Lan. Đây chính là cơ hội lớn cho những lao động Việt Nam.
Nhân anh Hoàng đề cập đến việc xuất khẩu lao động. Thật ra xuất khẩu lao động cũng chỉ là đem thân ra đi làm thuê. Hầu hết việc xuất khẩu lao động Việt Nam cũng chỉ là những công việc thô sơ, lao động chân tay là chính.
Thử nghĩ xem, bao nhiêu người dân mình đi lao động xuất khẩu để mang về 100.000usd / tháng trong khi đó mỗi một người dân Philipine đem về bao nhiêu một tháng. Và mỗi 1 người Châu Âu làm việc trên đất nước Việt Nam lấy đi hết bao nhiêu tiền mỗi tháng? Mình có những người bạn người Thuỵ Sỹ, Nauy có lương chừng 18000-22000usd/tháng.
Riêng chủ đề này mình đã từng dự tính viết 1 bài dài nhưng chưa có cơ hội.
Tóm lại đây cũng chưa phải là nghề bền vững.
Trí em, anh nói là từ 3.000 đén 10.000 USD / Năm chứ có noí 100.000USD trên tháng đâu em
Không anh Hoàng ơi, ý em chỉ so sánh số tiền người ta đi xuất khẩu lao động để mang được số ngoại tệ về Việt Nam so với số tiền mỗi một người nước ngoài mỗi tháng lấy đi từ Việt Nam.
Vấn đề cốt lõi trong xuất khẩu lao động là trình độ của lao động. Nếu không thì cũng chỉ là một dạng làm thuê làm mướn rẻ tiền mà thôi. Trước đây Malaysia, Indonesia, Thailand là gì so với Việt Nam (Đúng hơn là Nam Việt Nam) mà bây giờ qua bao nhiêu năm mình lại qua đó làm thuê làm mướn cho họ với mong muốn thoát nghèo???
Hiện nay lao động địa phương ta rất nhàng rỗi, dư thừa, ngoài đồng án bình quân năm là 01 tháng có lại đi làm thờ hồ, miền nam và các công việc linh tinh khác, tháng không được bao nhiêu. thời gian rảnh rỗi đi uống rượu, la cà... như vậy đã không có tiền mà còn sinh ra nhiều phiền phức, ảnh hưởng đến xã hội.
Mình đi lao đồng, dù có làm thuê nhưng qua 3 năm trừ các khoản chi phí mỗi người về nước chí ít gì cũng được 60 triệu, đủ để kiếm miếng đất nhỏ ở quê, hay là sữa lại nhà...tạo điều kiến phát triển kinh tế nhà.
Mình phải thẳng thắng nói rằng hiền nay các nước trong khu vực, Trung đông, kinh tế hơn ta, ta đi làm thuê là bình thường. Mình đừng sĩ diện trước kia nó thua mình, nay nó hơn mình. Lao động chân chính đem lại hiệu quả cao, ta cứ làm. Có như thế thì quê hương mới phát triển
Vấn đề là ở chỗ đó. Nên như trên em đã đề cập và là chủ đề xuyên suốt trong chủ đề này là: Nghề bền vững và nâng cao trình độ lao động. Đây cũng chính là mục tiêu chính mà nghiatrung.com ra đời. Sao cho sau này mỗi khi những người con xa xứ về quê là có cơ hội hợp tác làm ăn chứ không chỉ đơn thuần là ủng hộ một số tiền nào đó.
Hai anh sôi nỗi quá! Cho em ké với@ Em thấy ý kiến của anh Pthoang là OK lắm lắm.Ở Vn dù có lành nghề cũng không bằng ra nước ngòai kiếm vốn được.Xã ta hiện khó khăn về mặt kinh tế cũng như dông đất ,năm nào cũng lụt ngập đường .Vậy cho nên hiện tại cũng rất khó để mở việc gì để giải quyết lao động cho xã.
Nên việc hy sinh chút thời gian của thế hệ đi trước,ra nước ngòai sinh sống một thời gian,dù có làm vất vả tí và buồn chán vì cảnh xa nhà,nếu là con trai thì kô được tán gái mỗi chiều thứ 7 mà thôi.Nhưng bù lại có được số vốn khi về nước ,Em chỉ là thằng bật thợ 3/7 .Lúc mới bước sang đây bao nhiêu vất vả và tủi nhục.Vì kô biết Tiếng,nhưng giờ thì ổn cả rồi.
Ngay bản thân em khi mới ra trường làm cho xí Nghiệp XS số 5 lương tháng cũng chỉ gọi là tạm ổn nhưng rồi chi phí sinh họat (đi lại ,đình đám...rồi lai rai bạn lại rủ đi nhậu chẳng lẻ mình kô rủ nó đi lại hôm nào? ->> lương tháng ...vừa đủ, thậm chí có hôm còn xin tiền má đổ xăng :(.
Em thấy xã mình ra nước Ngòai còn ít quá.TRong khi các xã khác, các tỉnh khác họ sang quá chừng.Như ở Hà Tỉnh có xã nhà nào cũng có ít nhất 01 người đi ra nước Ngòai, Vừa rồi về nước ,ghé nhà thằng bạn ở đó chơi, nó kể rằng cái xã này cách đây 03 năm còn nghèo lắm vậy mà bi giờ tòan nhà lầu,trông rất sầm uất nữa chứ.
Vậy nên căn bản mấy Bác lãnh đạo xã nhà nên kiếm đường cho con em sang nước người ta mà làm việc.Các bạn trẻ hy sinh một chút thiệt thòi.Như vậy không lâu xã mình sẽ có được những người có vốn ->>họ sẽ tự nghĩ ra cách làm giàu cho bản thân ->>.xã nhà phát triển .
Nếu bạn ai đăng ký sang Hàn Quốc hãy liên hệ với em ,bước đầu tiên em sẽ hướng dẫn cách học tiếng Hàn và truyền chút kinh nghiệm.Nếu sang bên này gặp khó khăn gì em sẽ giúp đỡ cho ,nhất là về cách tìm việc hay chuyển công ty.hoặc khó khăn bước ban đầu về ngôn ngữ.Đặc biệt ưu tiên cho mấy chị em phụ nữ:D (Con gái để đựợc sang Hàn là kô khó cái khó là có tiền hay kô mà thôi )
Còn Bác Laqtrin nói :"bao nhiêu người dân mình đi lao động xuất khẩu để mang về 100.000usd / tháng" thì em thấy quá khủng.Em chưa nghe thấy,chắc họ phải là người rất tài giỏi!
Có lẻ các bạn đang hiểu nhầm ý tôi rồi. Ý tôi nói ở trên là: Bao nhiêu người Việt đi xuất khẩu lao động để mang về 100.000usd/tháng? So với bao nhiêu người nước ngoài làm việc trên đất nước mình để mang về 100.000usd/tháng?
Tôi không phản đối chuyện xuất khẩu lao động và thật lòng cũng mong những việc lấy ngắn nuôi dài hay lấy cái trước mắt để nuôi cái lâu dài như xuất khẩu lao động phát huy tác dụng nâng cao nền kinh tế xã nhà.
Tuy nhiên, về lâu dài và tầm vĩ mô thì tôi nghĩ đây chắc chắn không phải là cách tốt nhất để làm giàu rồi.
Chào các bạn.
Chúng ta đang thảo luận về nguồn tiền tại quê hương, đây là một đề tài rất phức tạp và đầy khó khăn... Muốn quê hương giàu chúng ta không thể suy nghỉ về một lĩnh vực Nông nghiệp hây xuất khẩu LĐ. chúng ta phải bàn trên mọi lĩnh vực. mỗi lĩnh vực triển khai tuỳ theo thế mạnh sẽ có một số bà con tham gia, có như thế thì mới tận dụng hết được nguồn nhân lực, điều kiện dồi dào ở đia phương chuyển thành những nguồn tiền để xây dựng quê hương.
Hôm trước mình đề cấp đến xuất khẩu lao động. Hôm nay mình vẫn nói về lao động nhưng không đi xuất khẩu mà đi làm ở các TP lớn.
Có một số bạn hiện nay thành đạt đang sống ở các thành phố lớn, các bạn có thể tập hợp kêu gọi hoặc tạo điều kiện cho các anh chị quê hương đang đi lao động ở TP, để cho các anh chị có công việc tạm ổn, gởi về nuôi con ăn học, động viên họ cố gắng cho con học đến nơi, Các em sau này là nơi sinh ra nguồn tiền đầu tư lâu dài cho quê hương đấy.
Vấn đề lao động ở các TP lớn, các bạn nên quan tâm nhé.
- Nghề gì để Nghĩa Trung thoát nghèo?
- Sau thoát nghèo thì nghề gì để Nghĩa trung làm giàu?
- Làm sao để con em Nghĩa Trung không còn bôn ba nơi xứ người trong những căn phòng trọ tồi tàn, sống một cuộc sống quá tồi tệ?
- Nếu phải ra đi thì ít ra cũng phải có công việc ổn định, cuộc sống đàng hoàng. (Kể cả xuất khẩu lao động).
- Làm sao giữ thanh niên lại quê nhà, suy nghĩ, làm việc nâng cao đời sống chứ như hiện tại chỉ có những ông bà già, trẻ con ở nhà thì rất khó khăn trong việc tìm ra nghề nghiệp ổn định được?
Vài suy nghĩ vậy có ai đồng cảm chăng?
Nhân các em sinh viên tham gia diễn đàn nhiều lật lại vài chủ đề đã cũ tranh luận thêm cho vui.