Notifications
Clear all

EM CÓ VỀ QUẢNG NGÃI VỚI ANH KHÔNG?

26 Bài viết
7 Thành viên
0 Likes
1,046 Lượt xem
Lu_nqt
(@lu_nqt)
Trusted Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 85
Topic starter  

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ
Đất miền trung đã qua mùa mưa gió
Nụ hoa vàng xoè nắng sóng bên sông

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Trong tháng Chạp nước sông Trà xanh lắm
Tuổi thơ anh bao lần chung tắm
Lá thuyền nưa còn trôi mãi giữa dòng.

Em nhớ về đừng nở để anh mong
Khi lang thang giữa phố phường Quảng Ngãi
Gặp kẹo gương thơm lừng môi con gái
Ngọt câu hò lơ đãng bến Tam Thương.

Em nhớ về hởi người thương
Bờ xe nước tạc thơi gian đó
Ai cắt cớ nói chi bao điều khó
Đá La Hà vẫn trỗi mọc còn kia.

Dẫu lòng ta không một chút cách chia
Anh hái tặng em đóa sen hồng Liên Chiểu
Và Quảng Ngãi khi em về sẽ hiểu
Cõi lòng anh là ngọn sóng sông Trà.

(Sưu tầm)


   
Trích dẫn
Lu_nqt
(@lu_nqt)
Trusted Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 85
Topic starter  

Hik!!! Đọc vừa xong bài thơ này là mình muốn chia sẻ cho ACE Nghĩa Trung ngay lập tức!!! Nhớ quê quá ah!


   
Trả lờiTrích dẫn
buicamgiang_18
(@buicamgiang_18)
Reputable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 412
 

"cõi lòng anh là ngọn sóng sông Trà", đọc xong câu này làm em nhớ tới mấy câu này mà em cất trong trí nhớ lâu nay:
Rồi một chiều lại chân về lối cũ
Biển vẫn xanh tươi tít tận chân trời
Em gụi đầu vào vai anh khẽ hỏi:
Sóng có khi nào ngừng vỗ không anh?
Anh khẽ cười nhìn em rồi bảo:
Lẽ khi em đi sóng đã chết rồi.


   
Trả lờiTrích dẫn
ChieuTim
(@chieutim)
Eminent Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 22
 

Cũng "chỉ vì" bài thơ này mà mình làm dâu xứ Quảng đó 🙂


   
Trả lờiTrích dẫn
PhiPhi
(@phiphi)
Trusted Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 57
 

xứ Quảng là Quảng Nam


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 349
 

Cái anh Phiphi này lạ, chứ bộ Quảng Ngãi của ta không là xứ Quảng à?
Chào mừng Chiều tím trở lại với diễn đàn!


   
Trả lờiTrích dẫn
PhiPhi
(@phiphi)
Trusted Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 57
 

xứ Quảng là để chỉ Quảng Nam - Đà Nẵng mà thôi. Không có hàm ý chỉ Quảng Ngãi.
Còn giờ có người nói Ngũ Quảng, nhưng cái từ Ngũ Quảng ko phải là chỉ Quảng ( Ninh, Trị, Bình, Nam, Ngãi), mà từ Ngũ Quảng là từ chỉ địa danh của ngày trước...


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 349

   
Trả lờiTrích dẫn
PhiPhi
(@phiphi)
Trusted Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 57
 

Khi nhắc đến Xứ Quảng, ai cũng nghĩ đó là Quảng Nam, nó đã đi vào văn thơ, vào thói quen của đa phần người Việt.

Đi hỏi ai về "Xứ Quảng", họ đều nói là Quảng Nam, Chắc chỉ có người Quảng Ngãi của mình có chữ Quảng ở phía trước rồi tự nghĩ ra mà thôi. Có người lại đi nói Mì Quảng là của Quảng Ngãi ...
Đồng ý rằng không ai cấm chúng ta gọi chúng ta là gì. Nhưng nên gọi mình như thế nào để người ta và chính chúng ta khỏi phải hiểu nhầm.
Không biết ra Quảng Ninh hỏi, họ có trả lời họ cũng là Xứ Quảng không ta???
Tự dưng muốn nghe bài "Tình Em Xứ Quảng"


   
Trả lờiTrích dẫn
ChieuTim
(@chieutim)
Eminent Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 22
 

thế là mình ko thuộc đa phần người Việt như bạn Phi Phi nói rồi 😀 Có ai nói là người xứ Quảng thì mình cũng hỏi là Quảng Nam hay Quảng Ngãi thôi.
Theo 2 cái link của anh Hiên đưa thì xứ Quảng (Quảng Ngãi) cũng đi vào thơ ca đấy chứ 😀
Mà ai biết dc người miền Bắc người ta có gọi Quảng Ninh là xứ Quảng của miền Bắc không :-))
Bạn Phi Phi khắt khe với dâu Xứ Quảng thế này con gái xứ khác sợ đấy 😀


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 349
 

Tôi thì lại nghĩ rằng vì đất Quảng Ngãi bị cái bóng quá lớn của Quảng Nam nó bao trùm nên có một số ít người mang cái cảm giác như Phiphi. Tôi nói điều này không ngoa chút nào vì rằng Quảng Nam nổi tiếng từ xưa, là vùng đất địa linh nhân kiệt. Đất Quảng Nam sinh ra nhiều nhân tài, từ thơ ca cho đến nhiều lĩnh vực khác nũa. Quảng nam cũng là nơi còn lưu dấu nhiều giá trị văn hóa cổ, cả vật chất lẫn tinh thần, có lẽ điều này là do cảng Hội an mà ra. Cảng Hội An là nơi giao thương về kinh tế, văn hóa giữa VN và nước ngoài từ đó kích thích sự phát triển về mọi mặt. Người Quảng Nam tự hào về vùng đất và chiều sâu văn hóa xứ sở mình nên họ biết trân trong và giữ gìn, vì thế cho đến hôm nay họ có cái để mà tự hào. Còn người Quảng Ngãi thì ngược lại, cho nên ngày nay không còn gì hết. Đó là điều đáng tiếc nhất! Một thời có phong trào đập bỏ đình miếu chống mê tín dị đoan đã làm cho chút gì còn sót lại sau chiến tranh cũng không còn. Tôi nhớ làng Điền Trang ngày ấy nếu dân không chống đối quyết liệt thì hai cái đình Điền Trang có lẽ giờ đây cũng không còn nữa.
Về yếu tố địa danh tôi cũng thuộc lớp nhỏ tuổi, lại chưa có dịp tìm hiểu nên cũng không biết Quảng Nam và Quảng Ngãi xưa kia có cùng chung nhau trong một đơn vị hành chính không (mà tôi đoán là có thể như thế, có thể là chung một xứ có tên là Quảng Nam chăng, rồi sau đó, trong thời kỳ thuộc Pháp mới được chia ra thành hai tên riêng biệt?) vấn đề này có lẽ nhờ một vị nào đó hiểu biết hơn chỉ giáo dùm.
Con người đất Quảng Ngãi thực ra cũng không hề kém cạnh gì, cũng có rất nhiều nhân tài người Quảng Ngãi mà có dịp tôi sẽ nhắc lại cùng với những tác phẩm hay của họ.
Nói gì thì nói, xét ở khía cạnh văn hóa thì nền văn hóa Quảng Nam mới thật đáng tự hào.


   
Trả lờiTrích dẫn
PhiPhi
(@phiphi)
Trusted Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 57
 

- Trước năm 1975. Quảng Nam bây giờ gồm 2 tỉnh là Quảng Nam (tỉnh lỵ là Hội An) và Quảng Tín (tỉnh lị là Tam Kỳ), không có liên quan tới Quảng Ngãi.
- Có khi nào chúng ta đang bị "cái bóng quá lớn của Quảng Nam nó bao trùm" nên chúng ta nghĩ Xứ Quảng của họ cũng là của mình hay không?
- Nếu Xứ Quảng là của Quảng Nam thì những người Quảng Ngãi chúng ta đang ngộ nhận... nếu đều này là đúng, thì chúng ta đang làm những người không phải là người Quảng Ngãi hiểu nhầm chúng ta cũng là Xứ Quảng??? Nếu ChieuTim không chơi với người Quảng Ngãi, liệu ChieuTim có nghĩ rằng Quảng Ngãi của mình là Xứ Quảng hay không???
- Không lẽ, chung ta, những người con của "Quảng Ngãi đất mẹ ngoan cường" không tự tạo dựng cho mình được một thương hiệu, hay tự tìm cho mình một Mỹ từ nào để gọi hay sao lại phải đi "mượn" từ trong câu "Anh về nơi xứ Quảng, Thăm người em phố Hội" để đặt cho mình??? PP vào đất Sài Gòn này được 5 năm nhưng chưa một lần dẫn người bạn nào ko phải là dân Quảng Ngãi đi ăn Mì Quảng, cũng chỉ vì sợ họ hiểu nhầm là mình đang dẫn họ đi ăn đặc sản quê mình. Và mỗi lần về quê, gọi "tao về Quảng", cái này PP nghĩ chấp nhận được. Nhưng nếu nói "tao về Đất Quảng" hay "tao về Xứ Quảng" thì cần xem lại, tại 2 từ "xứ Quảng" hay "đất Quảng" nó dùng để chỉ Quảng Nam. Và có lẽ chỉ có một bộ phận người Quảng Ngãi mới nghĩ nó là của Quảng Ngãi mà thôi. Cũng vì điều này mà làm những người khác lại hiểu nhầm theo (ChieuTim là một minh chứng cho điều này)
- Đồng ý rằng không có ai cấm, và chúng ta muốn gọi tên mình là gì cũng được, nhưng chúng ta hãy xem thử bên ngoài (trừ người Quảng Ngãi) họ gọi Xứ Quảng là của tỉnh nào??? Đâu thể nào Xứ Quảng là từ dùng chung cho cả 2 hay cả 5 được???


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 349
 

Phiphi thân mến, trong bài trước anh có nói là do chưa tìm hiểu thấu đáo nên không dám nói tuy mình vẫn tin rằng cái tên XỨ QUẢNG NAM không chỉ có từ thời trước bảy lăm như em trích dẫn mà nó có từ thời phong kiến cơ. Trong cách nói của em có vẻ như cái chuyện các doanh nhân ngày nay tranh thủ đăng ký bản quyền thương hiệu không bằng!
Xin bỏ chút thời gian đọc qua bài này để biết thêm, và còn một đường link khác dẫn em tới một nguồn tin khác cũng có độ tin cậy cao không kém đó là trang WIKI.
Lẽ ra anh chỉ trích dẫn một đoạn, còn lại ai quan tâm hơn thì đọc trên trang gốc nhưng vì thấy bài này có khá nhiều thông tin quý báu nên anh "đẩy" luôn!
phần tô đậm bên trong đoạn văn là do anh cố tình để em dễ đọc, thân mến!
Xin mọi người đừng chê dài.....
Link gốc bài này: http://dongten.net/archives/3421
Link trang wiki:
[url= http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A2n_c%E1%BA%A5p_h%C3%A0nh_ch%C3%ADnh_Vi%E1%BB%87t_Nam_th%E1%BB%9Di_phong_ki%E1%BA%BFn ]Bấm Tại đây[/url]

[b][center]DINH TRẤN QUẢNG NAM VỚI SỰ SÁNG TẠO CHỮ QUỐC NGỮ[/center][/b]

[center](Nhà Nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu)[/center]

[b]1. Từ dinh Chiêm đến dinh trấn Quảng Nam[/b]

Năm 1602, Nguyễn Hoàng “đi chơi núi Hải Vân, thấy một dải núi cao giăng dài mấy trăm dặm nằm ngang đến bờ biển. Chúa khen rằng: Chỗ này là đất yết hầu của miền Thuận Quảng. Liền vượt qua núi, xem xét hình thể dựng trấn dinh ở xã Cần Húc (sau là xã Thanh Chiêm), xây kho tàng, chứa lương thực, sai hoàng tử thứ sáu trấn giữ”[1]. Dinh này có tục danh là Dinh Chiêm, cũng như các Dinh Cả – Dinh Ngói – Dinh Cát ở phía bắc đèo Hải Vân. Hoàng tử thứ sáu tên là Nguyễn Phước Nguyên khi ấy đã 39 tuổi và sau này kế nghiệp Nguyễn Hoàng, được mệnh danh là chúa Sãi vì tính nết hiền hậu như Đức Phật.

Đương thời Đàng Ngoài gồm 11 xứ, Đàng Trong gồm 2 xứ là Thuận Hóa và Quảng Nam. Sau năm 1604, đổi huyện Điện Bàn thuộc phủ Triệu Phong xứ Thuận Hóa làm phủ Điện Bàn thuộc xứ Quảng Nam và năm 1611 đặt phủ Phú Yên, [b]thì xứ Quảng Nam rất rộng gồm cả thành phố Đà Nẵng, các tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên ngày nay[/b]. Dinh Chiêm hay dinh trấn Quảng Namcai quản suốt từ đèo Hải Vân đến đèo Cả, khắp vùng bao la trù phú đang độ phát triển kỳ diệu, nên người nước ngoài tôn xưng là Quảng Nam quốc. Trấn thủ Nguyễn Phước Nguyên khuếch trương Hoài Phố (Tây dương phiên âm là Faifo và nay là Hội An) cho người nước ngoài như Nhật Bản – Trung Quốc – Bồ Đào Nha – Hà Lan – Anh . . . vào buôn bán và mở thương điếm. Thế nên Hoài Phố trở thành một hải cảng thương mại sầm uất và quan trọng bậc nhất trong cõi Á đông.

[b]2. Từ truyền giáo cho thương gia Nhật Bản tới truyền giáo cho nhân dân Việt Nam[/b]

Trên mỗi thương thuyền Bồ Đào Nha, thường có một linh mục chuyên lo việc đạo cho thuyền viên và hành khách đông tới cả trăm người . Khi đậu ở bến nào lâu, thì linh mục cũng có dịp truyền giáo cho người địa phương. Nhưng đó là trường hợp hãn hữu, vì không thuộc nhiệm vụ của mình. Thuyền trưởng Ferdinand de Costa sau khi đậu ở bến Hoài Phố về Macao, báo cho Bề trên dòng Tên là tại Hoài Phố có nhiêu thương gia Công giáo Nhật thiếu linh mục lo phần hồn và tại Đại Việt nói chung chưa có giáo sĩ giảng đạo[2]. Bề trên tỉnh dòng Tên tỉnh dòng ‘Nhật Bản liền phái LM Francisco Buzomi (Ý), LM Điêgô Carvalhô (Bồ) và trợ sĩ An tôn Đias (Bồ) sang Đàng Trong; họ tới Cửa Hàn (Đà Nẵng) ngày 18 – 1 – 1615 rồi tới Hoài Phố lo việc mục vụ chủ yếu cho thương gia Nhật Bản. Năm 1616, LM Carvalhô sang Nhật truyền giáo, nhưng có trợ sĩ Phaolô Saitô (Nhật) đến giúp việc. Năm 1617 lại có thêm LM Francisco de Pina (Bồ) và trợ sĩ Giuse (Nhật) tới tăng cường[3].

Chỉ trong thời gian ngắn, Buzomi được phép của trấn thủ. Nguyễn Kỳ (con cả chúa Sãi) xây dựng một nguyện đường tại Dinh Chiêm với sự hỗ trợ đắc lực của bà quý phái tân tòng Gioanna. Bà còn giúp làm cho mấy nơi cư trú và nhà nguyện khác nữa. Bề trên ở Macao biết tin đó, bèn cử Pina và Giuse – những người còn trẻ và có nhiều khả năng về ngôn ngữ sang giảng đạo lần này chủ yếu cho dân Việt Nam. Tới nơi, Pina nỗ lực học tiếng Việt, chỉ trong 6, 7 tháng đã có thể thuyết giáo bằng tiếng Việt, không như các linh mục khác vẫn phải giảng đạo qua thông ngôn. Năm 1618, có thêm 2 LM ‘ Hristoforo Borri và Pedro Marques tới Quảng Nam. Borri sẽ phụ trách giáo điểm Nước Mặn (Quy Nhơn) và Marques làm bề trên Hoài Phô. Buzomi coi sóc giáo điểm Cửa Hàn (Turon). Còn Pina – người duy nhất thông thạo tiếng Việt thì thay đổi chăm nom nhiều nơi khác nhau, mà quan trọng nhất là tại giáo điểm Dinh Chiêm, nơi cần có đại diện giỏi ngôn ngữ để giao thiệp với dinh trấn Quảng Nam

[b]3. Sự nghiệp sáng tạo chữ Quốc ngữ của Francisco de Pina[/b]

Borri sang Đàng Trong sau Pina một năm mà đã thấy Pina rất giỏi tiếng Đàng Trong và nói năng rất tự nhiên” (savait fortbiênla langue Cochinchinoise et la parlait fortnaturellement). Năm 1620, các nhà truyền giáo đã “soạn được sách Giáo lý bằng tiếng nói Đàng Trong rất bổ ích; vì không những trẻ con học thuộc lòng sách ấy, mà cả người lớn cũng học sách ấy”[4]. Có lẽ Pina đã phiên âm sách đó ra chữ Quốc ngữ và mấy thầy kẻ giảng khác phiên âm ra chữ Nôm. Tiếc rằng cả 2 sách này đều mất.

Trong một thư ghi đầu năm 1622, Pina nói rõ hơn việc truyền giáo và đặc biệt công cuộc sáng tạo chữ Quốc ngữ tại Dinh Chiêm như sau: “Kính thưa cha, năm ngoái viết thư cho cha rằng tôi đã mua 2 nhà của mẹ cô Gioanna tại Dinh Chiêm, mỗi nhà có 3 căn, một nhà dùng để ở và nhà kia làm nhà nguyện. Mục đích của tôi là chúng ta nên có cơ ngơi của mình tại địa bàn rất quan trọng tại vương quốc này để có thể dâng thánh lễ và gieo trồng nuôi dưỡng nhóm Kitô hữu tại đây . . . Trong mỗi nhà nên có ít là 3 thanh niên giúp việc vặt và để họ học ngôn ngữ mẹ đẻ cũng như ngôn ngữ của ta. . . Trong những năm đầu, tôi đã dạy chú An rê để chú làm thông ngôn cho cha Marques, thanh niên thứ hai là Phanxicô nhưng đã lớn tuổi . . . Về việc học ngôn ngữ, thì Dinh Chiêm là.nơi tốt nhất, vì dinh Trấn thủ đặt nơi đây; người ta nói năng rất chuẩn và có nhiều thanh niên học trò qui tụ về, nên những ai bắt đâu học ngôn ngữ thì tìm được sự giúp đỡ nơi các học trò ấy . . . Ngôn ngũ này có cung điệu giống như cung nhạc, cần phải biết xướng cho đúng thanh điệu trước đã, sau mới học các âm qua bảng chữ cai. . . . ,

“Về phần tôi, tôi đã soạn một tập nhỏ về chữ viết và các thanh (cung điệu) của ngôn ngữ này; tôi hiện đang bắt tay vào ngữ pháp. Tuy nhiên, mặc dù tôi đã thu thập được các câu chuyện thuộc nhiều thể loại khác nhau để ghi trích dẫn các tác giả, hầu xác định ý nghĩa của các từ và mẹo luật ngữ pháp, thì cho đến nay tôi vân phải nhờ một người đọc để ghi ra bằng mẫu tự Bồ Đào Nha, hầu cho người của ta sau này có thể đọc và học thuộc lòng” . . . [5] .

Như vậy đến năm 1622, Pina đã soạn được một tập nhỏ ghi âm tiếng nói ViệtNam bằng mẫu tự La tinh với các dấu đê phân biệt thanh âm. Pina cũng đã bắt đầu nghiên cứu ngữ pháp tiếng Việt bằng cách trích dân các bản văn của tác giả ViệtNam. Tất nhiên đó là những bản văn bằng chữ Nôm mà Pina chưa đọc được, nên phải nhờ người đọc hộ.

Hai năm sau, tức cuối 1624, Alexandre de Rhodes (Đắc Lộ) và Antoniô de Fontes tới Dinh Chiêm. Đắc Lộ kể lại: “Tại đây chúng tôi gặp cha Pina rất thông thạo tiếng bản xứ . . . Khi mới tới, nghe người địa phương nói, đặc biệt nữ giới, thì như nghe chim hót, tôi không hy vọng đến bao giờ mới học nói được. Chúng tôi thấy các cha Femandez và Buzomi, bao giờ thuyết giảng cũng phải có thông ngôn, chỉ trừ cha Pina thì khỏi cần thông ngôn vì đã nói rất thạo . . . Tôi liền để hết tâm huyết học tập: mỗi ngày người ta (Pina?) cho bài tôi phải học và tôi đã chuyên chú học hỏi như xưa kia học thần học ở Roma vậy[6]. còn Fontes nói: Nơi tôi tạm trú đây là Dinh Chiêm “có ba linh mục định cư: LM Pina biết tiếng Việt khá lắm, làm bề trên và thầy dạy tiếng Việt, cùng Đắc Lộ và Fontes là thuộc viên và học viên”[7]

Đắc Lộ có vẻ là học trò xuất sắc nhất của Pina, nên Lời tựa của Từ điểnViệt-Bồ-La đã viết: “Trong công việc này ngoài những điều mà tôi đã học được nhờ chính người bản xứ trong suốt gần mười hai năm – thời gian tôi lưu trú tại hai xứ Đàng Trong và Đàng Ngoài – thì ngay từ đâu tôi đã học với cha Francisco de Pina người Bồ Đào Nha. . . là thầy dạy tiếng, người thứ nhất trong chúng tôi rất am tường thứ tiếng này, và cũng là người thứ nhất bắt đầu giảng thuyết bằng phương ngữ đó mà không dùng thông ngôn”[8].

Thế là rõ ràng: Pina có công đầu trong việc sáng chế chữ quốc ngữ và Đắc Lộ là người hoàn thiện chữ quốc ngữ và xuất bản từ điển – và sách dạy giáo lý bằng chữ quốc ngữ. Vậy thì lịch sử chữ Quốc ngữ nên ghi thêm địa danh dinh trấn Quảng Nam và danh nhân Francisco de Pina mới thật chính đáng.

[1]Quốc sử quán – Đại Nam thực lục, Tiền biên, Viện Sử học phiên dịch, Nxb Sử học, Hà Nội, 1962, tr.42.

[2] A. de Rhodes – Voyages et Mission, Nouvelle edition,Paris, 1854, tr.83.

[3] Đỗ Quang Chính – Lịch sử chữ Quốc ngữ 1620 – 1659, Tủ sách ra khơi, Sài Gòn, 1972, tr.20-23.

[4] Christophe Borri – Relation de la Cochinchine, Lelle, 1631, tr. 152.

[5] Trần Duy Nhiên – Công cuộc truyền giáo tại Quảng Nam năm 1632, Roland Jacques, Ns Công Giáo và Dân tộc số 90 tháng 6 – 2002, tr. 92-105.

[6] A. de Rhodes, Sđd, tr. 87.

[7] Quang Đỗ Chính, Sđd, tr. 35.

[8] A. de Rhodes – Từ điển Việt-Bồ- La, Thanh Lãng, Hoàng Xuân Việt, Đỗ Quang Chính biên dịch, Nxh Khoa học Xã hôi, 1993, tr. 3 (phần dịch thuật).
http://dongten.net/archives/3421


   
Trả lờiTrích dẫn
PhiPhi
(@phiphi)
Trusted Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 57
 

từ "Xứ Quảng Nam" ngày đó và từ "Xứ Quảng" bây giờ có liên quan với nhau không?


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 8 năm trước
Bài viết: 349
 

Chắc là không liên quan, bởi vì "đơn giản nhưng........."


   
Trả lờiTrích dẫn
Trang 1 / 2
Chia sẻ: