Notifications
Clear all

Trang thơ của những người con Quảng ngãi

10 Bài viết
3 Thành viên
0 Likes
387 Lượt xem
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

[i]Chào các bạn,
Lâu rồi tôi có ý định mở trang này nhưng chưa làm, nay nhân câu chuyện thảo luận với Phiphi trong loạt bài "Em có về Quang Ngãi với anh không" tôi muốn trang này dành để giới thiệu những tác phẩm hay (xưa, nay) của những người con Quảng Ngãi cũng như những người đã từng gắn bó với mảnh đất thân yêu ấy.
Để mở đầu mời các bạn đọc bài thơ này của nhà thơ Phan Nhự Thức, một bài thơ về chuyện tình thời học trò đầy thi vị, bài thơ:[/i]
[center][b]Bài tình buồn[/b][/center]
[center](thơ Phan Nhự Thức)[/center]
[center]Người qua nhà tôi, mỗi ngày bốn bận
Nón nghiêng che nên chẳng thấy tôi buồn
Ngày bốn bận nhớ thương, tôi đúng hẹn
Đứng đợi chờ nón trắng với tay thon
Mười ngón tay thon của người con gái
Mười đắn đo suy tính chuyện ân tình
Tôi nhìn thấy tay người chưa nhẫn cưới
Vẫn ngại ngùng khi trao gởi thư xanh
Tờ thư ấy xanh xanh màu nước biển
Xanh như màu áo ấm của người yêu
Nằm trong sách vẫn thơm mùi ước hẹn
Ngát tình thơ vừa nhớ sáng thương chiều
Người vẫn thế áo học trò vẫn trắng
Guốc thời trang kiêu hãnh bốn mùa cao
Bàn chân thon e dè trên biển cát
Đêm chờn vờn tình ái rộn chiêm bao
Tôi cơm áo, bây giờ xa sách vở
Trán ưu tư nuôi thêm đắng tủi hờn
Thơ tình ái thôi bướm vàng cánh vỗ
Còn tâm hồn: một gốc rạ cô đơn[/center]——————————
Nguồn: Phan Nhự Thức. Đốt tuổi. Ngưỡng cửa. Quảng Ngãi. 1969: 27 – 8.


   
Trích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

[center][b]Quảng Ngãi 64[/b][/center]

[center]nắng Quảng Ngãi tôi về không mũ đội
trời tháng năm gió núi hạ Lào bay
thành phố ấy buồn như người xế tuổi
cuộc sống quanh năm khổ luống đất cày

từng kỷ niệm bây giờ lên tiếng gọi
giọng thổi buồn đêm sông Vệ không trăng
cát Trà Khúc theo sầu bồi lấy tuổi
tôi cúi đầu đời sống lạnh như băng

đất mẹ đó đã đau bầm kháng chiến
giờ thân già bão lụt lại hành hung
trong đời sống bấp bênh ngày tháng lụn
tôi nhìn em đau xót nói không cùng

đêm Nghĩa Hưng trời mịt mờ lửa đạn
chiều Ba Gia xác chết chật đường làng
ôi kiếp sống bơi quanh bờ hữu hạn
tìm tương lai trong hiện tại kinh hoàng

quen thanh bạch từ khi còn tấm bé
biết gì đâu lừa đảo bán buôn lường
với tuổi đó chưa đáp đền cha mẹ
nói làm chi đến món nợ quê hương

lũ em nhỏ mỗi lần không học phí
trường đuổi về nằm khóc đợi trông anh
(tôi bỏ học lang thang cùng phố thị
thả đời trôi nên năm tháng lênh đênh)

tôi đánh mất tình yêu từ dạo đó
và lớn khôn từng nỗi xót xa này
bán chữ nghĩa như rau khoai ngoài chợ
vẫn đói nghèo bạn hữu mãi cho say

tôi khôn lớn từ ruộng đồng Quảng Ngãi
lấy đau thương làm sữa mớm thơ mình
thành phố ấy với những gì còn lại
tôi ấp vào lòng đôi mắt lệ lung linh
1971[/center]


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

Bài thơ :
[center][b]Nhớ Sông Vệ[/b][/center]
[center](của Ngô Hữu Đoàn)[/center]
[center][img] ?v=0[/img][/center]
[center](bãi dưa Sông Vệ)[/center]
[center]Mai em có về ngang Sông Vệ
Còn nhớ bãi dưa xanh, anh gánh nước chưn phồng
Tháng hai nước cạn, gió nờm hây hẫy mát
Là bắt đầu năm mới với giòng sông
Đất thịt xúc từ bờ tre thơm ngọt
Anh gánh ra lồng xuống bãi trắng phau
Đời cơ cực cát cũng thương tình đất
Dọc bãi soi xanh ngắt một màu
Thằng em nhỏ gánh đôi thùng nho nhỏ
Tháng năm trời hắt lửa đốt quê hương
Tôi nhớ mãi lời thằng em trai nhỏ
“Anh hối hoài, để em thở chút coi!”
Tháng bảy đến trời thường mưa giông lắm
Đám dưa vàng ngập úng giấc mơ xanh
Mẹ hái muối cho mùa đông đỡ lạnh
“Thôi nghen con, đạp đỡ chiếc xe trành!”
Mai em có về ngang sông Vệ
Tháng tám nước lên ai dốc ống bên giòng
Con cá bống kho dừa cong vàng óng
Xa lâu rồi… sao cứ… ngỡ đâu đây
Mai em có về ngang Sông Vệ
Có thấy chòi dưa dáng cũ năm nào
Dòng nước trong soi rõ từng viên cuội
Thấy đáy lòng mình còn măn mẳn vị hương quê…[/center]
Ngô Hữu Đoàn
SG, 10.2006
[center][img] ?v=0[/img][/center]
[center](Gánh đất, gánh phân ra bãi cát)[/center]
[center][img] ?v=0[/img][/center][center](Dưa đã lên chừng "2 lá nhám" )[/center]
[center][img] ?v=0[/img][/center]
[center](Vạt dưa này đã bắt đầu ra trái rồi đó...)[/center]
[center][img] ?v=1216360301[/img][/center]
[center](Vài lỗ dưa Gan mới bắt đầu ra trái)[/center]
[center][img] ?v=0[/img][/center]
[center](Chòi dưa)[/center]


   
Trả lờiTrích dẫn
XuyenChi
(@xuyenchi)
Estimable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 127
 

Quảng Ngãi, Quê tôi(Le Vinh Ninh)

Tiếng võng nhà ai nhịp nương cánh gió
Chiều mênh-mông lời mẹ thiết-tha buồn
Xao-xuyến động vùng xanh bờ tuổi dại
Nửa đời mờ theo cuộc sống cô-đơn.

Tôi lớn lên: từ những lời ru dịu
Chữ nghĩa thầy, cơm áo mẹ, công cha
Người thường chỉ những giòng sông bóng núi
Đó, quê tình xanh tiếp điệu dân ca.

Quê hương tôi gối đầu lên Đá Vách
Ngút Trường Sơn, sương sớm phủ lưng đèo
Nhạc biển nhớ mây ngàn thương tóc trắng
Rừng chim ca nằm nghe suối xuân reo.

Sông Trà đó, Sông Vệ này muôn thuở
Nước giao tình, trăng cửa Đại đêm soi.
Cổ Lũy trỗi lời “dô ta” động sóng
Muối mắm An Kỳ đổi gạo củi nguồn cao.

Con nhớ mẹ những chiều ngồi đợi gió
Chỉ thơm vườn may áo vải An Tây.
Và thương em dốc mòn xuyên Thạch Bích
Nón chợ Đình nghiêng điểm trắng ngàn cây.

Giờ nằm lặng, hồn nửa đời luân lạc
Thèm chuyến tàu tung khói đổ về ga.
Dáng đưa đón thả dài theo bóng nắng
Kẻ Hà Nhai, kẻ Thạch Trận, Long Trì.

Một lần đi là một lần lưu luyến
Mây đỉnh trời Thiên Bút rõi Phê Vân
Khoai Long Phụng, đường Ba La dành gởi.
Chút hương lòng, don Chợ Vạn trao duyên.

Tàu bỏ Sa Huỳnh – Trà Câu – Châu Ổ.
Thôi giã từ Thiên Ấn những đêm trăng.
Giọng hò thoảng ngân Long Đầu Hý Thủy
Khuya giăng buồn cô lái ghé Tam Thương.

Ai về lại trên quê nghèo ta nhắn:
Thương xóm làng, thương mẹ góa, con côi.
Niềm mong đợi thâu đêm ngừng tiếng súng
Quảng Ngãi trăng tình thơm ngọt phức hương cau.

Lê Vinh Ninh
Tho Quangai,toi thich nhat bai nay.
-Le vinh Ninh,Phan nhu Thuc(Tuc Nguyen van Minh),Le Vinh Thieu,Nguyen Lieu,Ta Ky...la ban tho voi nhau.Ho thuoc lop nguoi di truoc,co tinh yeu que huong qua nhung bai tho nong nan.
...nhung rat tiec lop tre hom nay khg mang den nua.
(Anh Le vinh Danh la con trai cua bac Ninh,hien nay la hieu truong DH Ton Duc Thang-tphcm)


   
Trả lờiTrích dẫn
XuyenChi
(@xuyenchi)
Estimable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 127
 

Khóc Bùi Giáng – thơ Lê vinh Thiều

Năm 1980 trong trại tù Kim Sơn nghe tin Bùi Giáng bị đánh chết ở Sài gon, Lê vinh Thiều xúc động làm bài thơ dưới đây. Khi ra tù mới biết Bùi Giáng còn sống

Không ai nghĩ rằng anh đã mất
Vẫn còn đây buồn bã tiếng mưa nguồn
Anh viết lại bài thơ
Rồi sau đó anh đi biền biệt
Thành phố buồn hoen giọt máu chưa khô
Tài tử nghìn sau đắp hộ nấm mồ
Và cắm cho anh bình hoa quốc sắc
Đọc điếu văn bằng những chuyện tình hay nhất
Đưa anh về vĩnh viễn với thiên hương
Xôn xao tiếng sóng Tiền Đường
Trên cõi ấy xênh xang câu hò lục bát
Cúc trúc mai lan bốn mùa thơm ngát
Quốc sắc thiên hương khuây khoả mộng thiên tài
Tôi nhớ ngày xưa anh khóc anh cười
Anh ném vào đời những câu nghiêng vần ngửa
Như giữa đêm Đông kẻ chăn cừu thiếu lửa
Ngước nhìn lên không thấy một vì sao
Rồi anh đi không biết đến nơi nào
Tiếng khóc tiếng cười vẫn ngọt ngào thương nhớ
Lá hoa cồn từng trang tình rộng mở
Hội mùa Xuân cỏ biếc trắng hoa lê
Gió mùa Xuân cây cỏ gọi anh về
Từng chim bướm gửi lời chào thân ái
Gió nội hương đồng lòng anh lưu luyến mãi
Cánh chuồn chuồn bay đậu thuở hoa niên
Anh làm thơ khóc bạn đa duyên
Cho mây trắng vấn vương lầu Hoàng Hạc
Anh ca ngợi tình yêu sao mà nghe tiếng khóc
Của lứa đôi dang dở tuổi mười lăm
Suốt cuộc đời anh vườn Thúy vắng trăng rằm
Hồn thơ dại sững sờ trong gió loạn
Tôi đến với anh một chút tình bè bạn
Vẫn không quên thương mến buổi sơ phùng
Tôi hỏi anh rằng có rằng không
Chúng mình đó hay là hai giọt lệ
Rơi lăn lóc từ bực thềm Ngọc Đế
Xuống trần gian sẵn có cõi đau thương
Anh trả lời anh bằng cuộc sống lang thang
Khi phố chật lều tranh khi đầu đường xó chợ
Gửi tấm lòng đến từng con kiến nhỏ
Giữa trang thơ dòng chữ gọi thiên thu
Đứa bất tài.. đâu đến được thâm u
Để ngó thấy chim giữa rừng gội nắng
Anh cứ vui đi giữa trời câm lặng
Rồi mai sau làm chủ hội tiêu dao
Giữa những trời Xuân rạng rạng hoa đào
Mây Tiên Lãnh về chơi Lạc Phố.

Lê vinh Thiều


   
Trả lờiTrích dẫn
admin
(@admin)
Reputable Member Admin
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 317
 

Từ xưa đến giờ ,ngoài thi sĩ Chu Mạnh Trinh ra _người đã từng sững sờ xúc động trước vẻ đẹp của Quảng Ngãi, người đã gọi tên nơi này là Cẩm Thành là thành đẹp như gấm và ngẩn ngơ để lại rất nhiều bài tuyệt cú trong văn học nước nhà_không biết còn có những thi hào lớn nào khác đã từng đến thưởng ngoạn và để lại những thủ bút như trường hợp nhà thơ Phạm Thiên Thư sau đây không?
Những người nghe nhạc trong chúng ta,chắc ai cũng đã từng có lần nghe,thưởng thức những câu,những ý tứ tuyệt vời trong những bài hát của nhạc sĩ Phạm Duy như: Đưa em tìm động hoa vàng,Em lễ chùa này,Ngày xưa Hoàng Thị.v.v. hoặc chép cho nhau những câu

'Thì thôi tóc ấy phù vân,
Thì thôi lệ ấy còn ngần dáng sương,
Thì thôi mù phố xe đường ,
Thôi thì thôi nhé đoạn trường thế thôi'

Từ thơ của nhà thơ Phạm Thiên Thư...Chắc là không có ai mà không đã từng phải không?

Trong lúc lục lạo tìm tòi một số trang thơ tôi vô tình phát hiện được một bài thơ của thi sĩ họ Phạm này có điều thú vị là bài thơ này lại viết về một trong những cảnh đẹp tuyệt vời của Quảng Ngãi ta. Không biết có ai chưa biết như tôi không,xin chép ra đây để cùng nhau cái sự thú vị này.

CỔ LŨY CÔ THÔN (XÓM VẮNG THÀNH XƯA)

Một dãy trường thành trấn ải biên
Còn viền dương lạnh gác bên triền
Cô thôn trúc lạnh - sương nhoà khói
Cổ Luỹ thành trơ - gió thoảng nền
Buồm cá nâu vênh - bờ bến đậu
Đàn cò trắng nổi - cụm tùng lên
"Cô thôn Cổ Luỹ" hư mà thực
Dù chỉ nghe qua cũng chạnh niềm.
Phạm Thiên Thư.

*Tôi không biết 'trường thành' mà ông nhắc tới có phải mà trường lũy mà gần đây đã được tổ chức Unesco nòi tới không?!


   
Trả lờiTrích dẫn
admin
(@admin)
Reputable Member Admin
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 317
 

Lứa tuổi trên sáu mươi ở Nghĩa Trung chắc ai cũng biết đến ông như một người uống rượu nhiều làm thơ xuất thần,tên ông là Lê Hội ( còn gọi là Hợi vì ở nhà quen gọi theo năm sinh con hợi). Từ nhỏ ông đã giao du nhiều đi đây đó kết giao với những danh tài Quảng Ngãi,thường uống rượu làm thơ với các giáo sư dạy văn khoa tại tỉnh nhà, lời thơ bay bổng,phóng dật.

Tôi có biết được một số bài thơ nhờ bản thân là cháu rễ của ông, tuy là cậu cháu nhưng cũng có những lúc thù tạc bên nhau,tôi cũng đã tự hứa với mình ,sẽ thu tập tất cả để lưu lại thành tập vì biết tính ông không kỹ lưỡng vất vật vạ khắp nơi mà mai một hết thì hối tiếc cũng không kịp.Nhưng muốn là vậy còn làm được không là chuyện còn ở sau này,nói như câu cửa miệng ngày nay là còn 'hên xui'. Tôi mong là mình sẽ hên nhiều hơn xui để có thể làm được cái việc tốt đẹp này

Nay tôi chép ra đây một vài là để cho có ai đó có hứng mà đọc chơi,còn không thì cũng xem như đấy một niềm tự hào của quê ta cũng là chuyện hay,nên làm.

NHỚ QUÊ
Lâu lắm không về thăm quê cũ
Hàng dừa xanh sông Phủ chắc cũng buồn
Chiếc cầu Nha núp bóng lũy tre thôn
Bao kỷ niệm êm đềm thời thơ trẻ

Nhớ những buổi tắm trưa khi còn bé
Lặn bên này qua tận đến bên kia
Những đêm trăng trên cầu hát đến khuya
Tiếng giã gạo cụng chày rung tai cối

Quê tôi đó đầy hương đồng gió nội
Cánh diều bay tiếng sáo lúc về chiều
Tiếng mục đồng vang hát khắp bờ đê
Cô thôn nữ đi về khi chiều tím

Ôi quê hương đã chất chồng kỷ niệm
Nhưng đành xa tìm kiếm một mảnh đời
Thành phố buồn nhưng hoa nở khắp nơi
Đồi thông hát ngàn đời không mỏi

Du khách đến mắt cười miệng nói
Hương sầu riêng tố nữ thật tuyệt vời
Du khách đến đây mặc sức vui chơi
Hồ than Thở ngàn đời còn huyền thoại

Ta đến đây bỗng dưng sao nhớ lại
Hàng dừa xanh Cổ Lũy Cô Thôn
Tiếng chuông chùa Thiên Ấn kéo hoàng hôn
Giòng Trà Khúc xanh như màu mắt mẹ

Đứng giữa núi rừng nhớ quê trăm lẽ
Vội viết về quê cũ lắm nhớ thương
Hoài Sơn (Lê Hội)

HOA RỤNG

Xuân qua đào lại phai màu
Nhớ hoa tóc bạc trên đầu không hay
Nhớ nhau nhớ cả những ngày
Gió khuya sương sớm khói bay vật vờ
Hôm nay ta lại làm thơ
Nhắn cùng mây gió lững lờ tây phương
Ru mộng mị giữa đêm trường
À ơi ! em ngủ cho đừng oải thêm
Tết đi hoa rụng trước thềm
Phấn hương như muốn gởi niềm khát khao

Bây giờ xuân đã lên cao
Trăm thương ngàn nhớ hoa đào hoa chanh
Thôi chào em mộng không thành
Ngày mai em ngủ trên nhành hoa xưa

Yêu nhau thương mấy cho vừa
Ái ân thâu ngắn để chừa nhớ thương
Hoài Sơn ( Lê Hội)

NHỚ MẸ
Chiều nay sao bỗng nhớ về quê mẹ
Nên mượn thơ con trẻ chép đôi lời
Thú tiêu dao rừng núi đấy mẹ ơi
Con ghi lại những gì đời cho hưởng
Mẹ hãy mừng điều lâu nay con tơ tưởng
Đất miền nam sông núi thật hiền hòa
Mẹ đừng buồn khi con phải tách rời xa
Con xa mẹ xa cả đất trời Quảng Ngãi

Con vẫn biết mẹ thương con như Đông Hải
Nên trầm buồn tê tái lúc con đi
Mẹ biết không giờ con ở giữa Đạm ri
Và hướng bắc dãy Lu Bu che trước mặt
Mẹ đừng sợ khi thấy núi rừng xanh ngắt
Rừng hiền hòa ấp ủ bóng hình con
Mẹ hình dung trăng rọi sáng khắp đồi non
Sương tỏa nhẹ bạc phơ màu tóc mẹ
Mẹ đừng buồn âu lo cho con trẻ
Tuổi của con con đã sống được rồi
Ngày giã từ con buồn lắm mẹ ơi
Nhưng chẳng biết làm sao hơn thế được
Bởi thân con luôn nối liền miền ngược
Và biết rằng kiếp trước thích mùa thu
Nên thích rừng thích núi thích âm u
Thích mây trắng những chiều giăng đầu núi
Và quên,quên tất cả công danh cát bụi
Một chiều nào trên hè phố cuối xuân

Con vào đây vừa đúng một tuần
Đã hăng hái làm từ đầu mẹ ạ
Rừng Lâm Đồng sẽ cho con tất cả
Một kho tàng quí giá ở bên con
Chốn Đạm ri có vạn thức ăn ngon
Ngàn vật lạ từ xưa mẹ chưa biết
Con xa mẹ lòng con đầy tha thiết
Vượt Trường Sơn tìm hạnh phúc tương lai
Có những đêm tỉnh giấc giữa rừng mai
Hương gió thoảng đưa cuộc đời bay bỗng
Nhớ đến mẹ ngoài nơi kia vắng trống
Lòng ngậm ngùi chống cuốc ngó trời cao
Bao yêu thương đầm ấm vị ngọt ngào
Con nhớ mẹ nhớ vô cùng mẹ ạ
Hoài Sơn ( Lê Hội)


   
Trả lờiTrích dẫn
admin
(@admin)
Reputable Member Admin
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 317
 

Các bạn ạ,

Tôi cũng đã từng nghe vài giai thoại về những cuộc uống rượu tràn thơ túy túy bên bạn bè văn nghệ của ông ,nhưng chỉ khi đọc được nhưng bài như thế này tôi mới thật sư hình dung được rõ ràng hơn,chàng thi sĩ ấy đã có được những lúc mơ màng phiêu dật trong cơn say với cảm hứng sãng khoái sáng tạo ra sao.

Đọc thêm bài này nữa,
Người ta thấy rõ thêm chân dung của chàng thi sĩ tài hoa , thanh thoát,không một chút ràng buộc nào với khuôn mẫu,thể thức , âm điệu du dương mơn trớn,tinh tế với cách dùng từ .Bóng người em gái nào đó hiện lên mơ hồ liêu trai như không có thật, trong cơn mưa kia bay bay ngoài xa.

Vùng đất của quê ta đã có những tài hoa như thế .

MÙA XUÂN YÊU EM

Em chợt đến cho thơ rồi vụt biến
Anh sững sờ như sa mạc
...thoảng qua mau cơn mưa
Đâu đôi mắt trông vời bóng nhạn
Lòng nhớ vẫn thường trên sông đu đưa
Sao em không là cô Tấm của những ngày xưa
Qua ngang trái em rơi vào quả thị
Để cho anh trọn lòng ích kỷ
... nâng em lên nâng niu
Con chim qua rồi còn để lại một tiếng kêu
Em đi rồi còn để lại một bài thơ
Tuổi của anh tuổi của những không ngờ
...em là tất cả !

Hoài Sơn ( Lê Hội)


   
Trả lờiTrích dẫn
XuyenChi
(@xuyenchi)
Estimable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 127
 

TRÊN ĐỈNH ĐÈO EO GIÓ

Dáng núi Đình Cương hình yên ngựa
tôi trở về sau cuộc phân ly
gió sương quê mẹ ngày tao loạn
còn nhớ gì không ? -đất khắc ghi

đỉnh đèo Eo Gió ngày xưa ấy
trăng nước Nghĩa Hành mộng trùng dương
ai đem tang tóc gieo vào đó
đau xót trời quê vạn dặm trường

mà thôi quê quán muôn đời vậy
bất chợt ta về đỉnh núi xưa
nghe gió ngại ngần trong khúc hát
nên thương đời một nắng hai mưa

chiều nghiêng bóng núi vàng vọt quá
lũ lượt đoàn xe đẩy củi về
chân bước nhịp nhàng thoăn thoắt vội
giữa trời treo lững mảnh hồn quê

phiêu bạt lâu ngày giữa núi xa
quan san muôn dặm nhớ quê nhà
chiêù nay đứng chạm ngàn mây núi
hát giữa đời vang khúc tráng ca.

Ngã Du Tử


   
Trả lờiTrích dẫn
admin
(@admin)
Reputable Member Admin
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 317
 

Đầu thập niên 80,

Những năm đầu thời bao cấp chàng trai Lê Hội cũng như ai khác phải đối mặt với một giai đoạn khó khăn nhất của đời mình. Cuộc mưu sinh như thách đố bất cứ con người nào , ai cũng như ai sự lao khổ là rất thường tình không có gì phải kể lể than van ,hơn nữa con người miền Trung của chúng ta vốn đã dạn dày với gian nan khốn khó,cuộc sống rồi vẫn cứ trôi đi.

Chuyện kể lại rằng trong gian đoạn bài thơ này ra đời,ông và một số bạn rủ nhau đi làm thợ nấu đường. Trong một lần thách đố nhau cho vui về chuyện làm thơ,để trả lời cho người bạn nấu đường cũng có thể thành thơ được,trong lúc chờ người bạn đi mua ít thức nhắm ông đã làm nên bài thơ này.
Bài thơ có những từ mà con em Nghia Trung ta ai đã từng quen với việc nấu đường thì sẽ tìm thấy cái gì đó quen thuộc thân thương của một thuở đã qua.

NGÀY TRỞ VỀ
Dẹp lều xếp chõng lộn quanh về
Chờ ngày treo bảng rạng tinh Khuê
Phi phi tung cát đường trắng xóa
Muỗng muỗng in vôi dáng pha lê
Kiền khôn vai gánh gang năm lá
Vá cặp hoa tai hết đường chê
Lữa hồng cháy tắt tùy ý thích
Uống sạch rác rêu vững tay nghề
Trở lại lều xưa nơi vắng vẻ
Khe khẻ ngâm nga giọng ông Hề.(*)

Mới hôm qua đây (28/3/2013) ông có dịp ghé thăm cậu cháu ngồi với nhau,ông kể thêm về một bài thơ tôi đã có dịp nghe qua.

Tương tự như bài thơ trên, bài Quỳnh ca được viết khi thưởng quỳnh nở tại nhà ông Tám Phụ ở núi Mán, hôm đó ông chủ nhà mời khách đến uống rượu chờ hoa quỳnh nở đã có 9 bông còn một bông còn chưa nở hết. Các khách văn nghệ cũng đã có làm vài câu thơ theo yêu cầu của chủ gia là vịnh hoa quỳnh,nhưng hình như ông Tám có vẻ chưa hài lòng lắm. Chàng trai Lê Hội đến muộn và cũng được yêu cầu như những người đến trước là vịnh ngay bài thơ về quỳnh lúc ấy bông hoa cuối cùng cũng kịp hàm tiếu,mùi hoa dịu dàng tỏa hương trong đêm trăng hè xứ Quảng làm ngây ngất chàng thi sĩ,và cứ như thế với chén rượu trên tay nhâm nhi,bài thơ ra đời trong dịp đó.

Chủ nhà nhanh chóng cho người ghi lưu lại,riêng ông nhờ nhiều người thích yêu cầu ông đọc lại để nghe trong nhiều dịp khác nhau nên vẫn còn nhứ rõ,tôi đã ghi lại và cũng không giữ riêng cho mình, xin chép ra đây để anh em nghiatrung ta cùng thưởng thức.

QUỲNH CA

Chào đời quỳnh ở nách sinh ra
Da trắng thân thơm mặt phủ hoa
Chiều khách đa tình khi nắng tắt
Buồng xuân vội mở rộ thân ngà
Khiến khách đa tình thêm ngây ngất
Quỳnh còn run rẫy tiếng oanh ca
Quỳnh tiếc quỳnh về trong khoảnh khắc
Vui đời quỳnh bạc ,chén quan hà.

Lê Hội
(*) Ông Hề: Tích xưa của Trung Quốc,Bá Lý Hề khi thất chí đi chăn dê ,nuôi chí lớn chờ thời,sau ra làm quan to.


   
Trả lờiTrích dẫn
Chia sẻ: