Notifications
Clear all

GIÁ NHƯ NGÀY ẤY...

1 Bài viết
1 Thành viên
0 Likes
443 Lượt xem
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

Lượm được bài thơ này trên Face, thấy còn nguyên nét mộc mạc chân chất của một người chân quê (có lẽ tác giả cố tình làm vậy) mà cảm xúc thì đầy quá, hao hao như tự tình của T.T.KH trong "hai sắc hoa tigon" vậy.
Điều đặc biệt thú vị là trong bài thơ này có dùng một số từ ngữ "rất địa phương", đố bạn biết địa phương nơi người kể chuyện trong thơ là ở đâu? Hãy cho biết cách nhận diện?
Xin cảm ơn tác giả bài thơ này.
Trân trọng,
BHH
[center][b]GIÁ NHƯ NGÀY ẤY...[/b][/center]

[center][img] [/img][/center]

[center]Nhà tôi đâu xóm ở ven sông
Nhà em sâu lắm cuối cánh đồng
Hai đứa cách nhau con sông cái
Mái lá nghèo lay mỗi gió đông

Mấy mùa nước lớn đổ tràn dâng
Hoa vàng điên điển nở đầy sân
Tôi ra sông hái dâng mẹ nấu
Canh chua trái Xấu đỡ chợ gần

Thế rồi từ lạ trở nên quen
Học trò mắc cỡ ửng cài then
Má em hây đỏ chen màu nắng
Lời yêu xa vắng ngượng buông rèm

Tôi có những chiều sống bên em
Đêm trăng nguyệt rạng tỏ soi đèn
Mối tình nghèo khổ bên sông vắng
Đã nở chiều thu phai nắng êm

Thế rồi hết lớp chuyển tỉnh xa
Tôi lên đó học với người ta
Mình em ở lại nơi xóm cũ
Phải lo hiếu mẹ tuổi xế tà

Những chiều bắt ốc bên kia sông
Qua vàm mò hến quẩy sình rong
Của ngày xưa ấy nay thưa thớt
Bởi tôi mê ngắm rớt phượng hồng

Một chiều tôi nhận được tin em
Muốn gặp mặt tôi bờ sông quen
Em buồn như khóc qua lời nhắn
Đêm nay em tặng... lễ lên đèn

Tôi nóng lòng muốn gặp lại em
Có gì ẩn khuất trong lời quen
Phải chăng tình ấy là mây nước
Linh cảm cân đo thước sang hèn

Men tàu dừa nước lẽn qua mau
Trước mặt thân quen bến ngày nào
Em vẫn nơi đây thường ra tắm
Tôi lén nhìn em thắm tình trao

Tôi cố tìm quanh chiếc Chẹt quen
Bao lần qua bến trời nhá nhem
Hôm nay đêm tối sao chẳng thấy
Dòng nước cuộn dâng không ánh đèn

Trong lòng tôi sốt ruột nôn nao
Nước cuộn trào dâng đã lên cao
Cúi khom phía trước tìm phương kế
Cái Phon cùi bắp cũng té nhào

Xui xẻo một đêm không trăng sao
Lỗi hẹn với người ấy còn đâu
Tôi ngồi xuống mé nhìn nước cuộn
Để mặc lòng tôi xót gan bào

Kể từ hôm ấy chẳng thấy đâu
Ảnh hình chung bóng của mai sau
Nghe xóm làng quen bâng quơ gió
Em về đâu đó chốn sang giàu

Nước mắt nghẹn dòng ướt rưng rưng
Lẽ nào em phụ mối tình chung
Sông quê còn đó chưa vơi nước
Điên điển còn đây nở hoa mừng

Biết phải làm sao hết đổi trao
Bặt vô âm tín lòng tôi đau
Bóng người xưa ấy chiều phai nắng
Trong trái tim tôi chẳng nhạt nhàu

Ôm khối tình sầu lên tỉnh xa
Chiếc xe đạp trành nặng bóng hoa
Quay bao vòng liếp sên tê tái
Mồ hôi tuông chảy mắt lệ nhòa

Bất chợt chiều nay tôi lên Phây
Thấy người con gái tôi yêu say
Gởi vào tin nhắn tôi đau điếng
Em ở đây...vẫn tiếng quen này

Em bảo rằng tôi đã phụ vong
Đêm đen hôm ấy em đợi mong
Để cho tôi biết duyên người ép
Mình trốn đi chăng...em lấy chồng

Nước mắt tôi tràn ướt phím đen
Nghịch cảnh đau lòng tôi không quen
Xứ người xa lắm em bên ấy
Lấy kẻ không yêu trốn kiếp hèn

Bây giờ em đã có hai con
Thôn nữ ngày nào ở lồng son
Tình xưa em phụ anh mang nặng
Đừng nhớ đêm trăng trên lối mòn

Tôi cố mỉm cười cắn môi đau
Lừa dối con tim để gởi trao
Phải đâu đêm ấy anh lừa dối
Chỉ tại sông quê ...tôi gục đầu

Dang dở tình rồi đừng vấn vương
Chút tiền ki cóp là tình thương
Em gởi chung tay xây cầu mới
Cho trẻ vùng sâu vui đến trường

Nước mắt tôi giờ đã thật rơi
Chiếc bàn phím cũ không nghĩ ngơi
Nhanh tay tôi gởi lời cảm tạ
Người của tôi yêu đã một thời

Người đã xa rồi hết còn đâu
Nhòa trong nước mắt khóe mi sâu
Anh yêu em lắm người con gái
Giá như ngày ấy... có chiếc cầu.[/center]

Vô Thường


   
Trích dẫn
Chia sẻ: