Cách nay mấy năm,tôi tình cờ được ăn giỗ cô Tuyết vào một buổi chiều mưa rả rích...và chiều nay trời âm u tôi chợt nhớ đến cô,tôi xin đăng một số bài thơ của cô .
(mong đừng xóa và đừng phản hồi "kiểu teen" kẻo cô buồn nơi 9 suối...)
HẠNH NGỘ CA
Em ngâm trời ngọc bích
Trong đôi mắt thanh bình
Buổi về tay che mộng
Hát lộng trời u linh
Em lạc vào vườn ta
Trong một mùa tàn tạ
Đời sương khói la đà
Hát đi loài chim lạ
Hiễn hiện giữa vô thường
Em,một loài chim lạ
(NGUYỄN THỊ NGA TUYẾT--1975)
----------------------------------------------------------
KHÔNG ĐỀ
1-Không gian vì chỉ không gian
Hề chi ta cứ thênh thang yêu đời
Trần gian bước tiếp cuộc chơi
La đà chân với nguyệt phơi cuối miền
Rồi trong giấc ngủ an hiền
Vùi hôn ngọn cỏ nghe lời gọi xưa.
2-Một mai trên bến sông buồn
Xuôi thuyền về với cội nguồn ban sơ
Đưa ta ai đứng trên bờ
Vẫy tay xanh suốt đôi bờ tà dương.
(NGUYỄN THỊ NGA TUYẾT--tháng 8/2003)
NGỒI QUÁN
1-Quán Dung 1 sáng
Ngồi đây quán vắng không người
Tách cà phê nặng ta cười cùng ta
Ngó em,em bỗng lạ xa
Ngó ta, ngày tháng cứ tà tà xuôi
(Quangngai 11/1971)
2-Quán Vọng 1 chiều
Bây giờ khói nghi ngút bay
Một mình ngồi đó đan tay ta rầu
Mù mưa lạnh suốt dòng sâu
Em cà phê Vọng đậm màu phân ly
Ta giờ tĩnh vật vô tri
Cũng cười khản giọng đời xưa không ngờ.
(Huế-11/1971)
**********************************
THẤT TÌNH THƠ
Chiều nằm nghe gió trở
Chăn chiếu lạnh mộ phần
Chiều ngôi run hơi thở
Người về...không...chân mưa
Nuốt ngược dòng nước mắt
Lại ứa ra máu tươi
Gặp nhau lòng dao cắt
Ờ thưa...tôi yêu người
Giả vờ bao nhiêu bận
Rằng ta,ta tỉnh bơ
Đêm về riêng 1 cõi
Người quanh ta vật vờ
Muốn xé toang lồng ngực
Moi tim cho người coi
Bao nhiêu dòng máu đỏ
Rợn tên người...người ơi!
Muốn đào một cái lỗ
Úp mặt hét khàn hơi
Ta tuyệt đường tỏ lộ
(tháng 3/1976)
MÙA HOA VÔ THƯỜNG
Buổi mai nào thức dậy
Một chùm hoa trước hiên
Ru đời ta trẻ lại
Hồn mộng mơ rất hiền
Nghiêng lòng ta xuống phượng
Nhớ một thời đã xa
Nghiêng lòng ta với phượng
Ồ màu hoa vô thường
Em hãy còn trong ta
Hỡi chùm bông phượng đỏ
Cuối trời biền biệt xa...
(NGUYỄN THỊ NGA TUYẾT-1982)
**********************************
TÀN PHAI
Xe qua mấy dặm đường dài
Tóc bơ phờ gió,môi phai nắng chiều
Bờ xa sóng vỗ đìu hiu
Nghe mùa trăng mới tàn xiêu không ngờ.
(NGUYỄN THỊ NGA TUYẾT-1970).
TỪ HỘI AN
Ta về chiều đổ mưa thưa
Bến sông phai áo lụa vừa trăm năm
Xót đau hồn lệ tơ tằm
Tình neo bến nhớ ta chong mắt buồn
Che tay xa mấy dặm dài
Thôi con phố củ dấu hài xưa phai
Ta sầu xanh ngọn tuổi mai
Đời cao bóng nắng ngại đau phận rời
Tình lăn quanh mấy nẽo trời
Cơn mê vàng nhớ ta rời trông ta
NGUYỄN THỊ NGA TUYẾT-1967
CHO AN NHIÊN
Tia nắng lấp lánh
Giọt sương trong veo
Nụ hoa bé xíu
Tiếng chim tưng bừng
là con...là con
Biễn xanh me gọi
Trăng thanh me mời
Sao trời me rủ
Gió ngàn me kêu
Về trong ngày hội
có con trong đời
An Nhiên...An Nhiên.
Trần gian dạo bước
Nhẹ bàn chân tiên
Ngùi hôn ngọn cỏ
Thấy suốt cõi miền
An Nhiên...An Nhiên
Mở rộng lòng ra
Cho trời đất hiện
An Nhiên...An nhiên
NGUYỄN THỊ NGA TUYẾT- 23/3/2003,viết cho ngày sinh con gái An Nhiên
KHI VỀ HỘI AN
Trời củ ta về hồn dưng nhớ
Áo trắng ngày xưa bay qua đường chiều
Tay học trò nghiêng vành nón nhẹ
Hồn xưa đày ta chết giữa cô liêu
Nghe mùa đông còn trên nụ biếc
Trời tháng năm sao sương khói xuống lòng
Trở giấc mê chiều ta ngồi tiếc
Đời vô minh ta thân sóng lạc dòng
Qua phố củ bước chân chừng ái ngại
Tóc bay trong nỗi nhớ vô cùng
Ngảy tháng đó bây giờ như xa lạ
Bến mê nào ta khóc nỗi tình chia.
NGUYỄN THỊ NGA TUYẾT-1969
Ở trường Nghĩa Trung có 2 người thầy mà tôi không thể nào quên được. Một là người đã mang lại cho tôi mối hận khôn cùng là thầy Cường (gốc Bình định) người đã làm cho tôi mất 3 năm trong cuộc đời một cách vô ích. Một người bạn tôi đã mất cũng đã từng là nạn nhân của Thầy. Người còn lại là cô Tuyết người đã mang lại hy vọng, vực tôi dậy từ vũng bùn mà Thầy Cường đã vùi tôi xuống đó. Rất tiếc những gì tôi biết về cô quá ít ỏi. Cám ơn XuyenChi đã post những bài thơ của cô lên đây. Từ sâu thẳm tâm hồn mình tôi xin được nói lời cám ơn cô. Cầu cho cô thanh thản nơi xa ấy.
VIẾT Ở SÂN TRƯỜNG TRẦN QUỐC TUẤN
1-Nghe mưa từ cõi vô cùng
Về đây rớt hạt trên dòng trăm năm
Nghe em từ cõi mù tăm
Về đây hát khúc vô thanh đợi người
2-Áo em trắng một dãy lầu
Áo ta bay lộng giữa cầu thanh xuân
Buổi nào em mắt bâng khuâng
Buổi nào ta bỗng theo chân nguyệt tà
Vàng bay cánh bướm nội xa
Thả dăm nỗi nhớ la đà tìm em
3-Em về những bánh xe lăn
Ta đang cơn bệnh cũng cười nụ son
Em thật ngoan chú bé con
Gởi lên trán nhỏ những lời thân yêu
Ôi ngôi trán nhỏ hãy còn vô ưu
4-Vườn đào em đến cùng ta
Mộ ly trà nhỏ hay chung rượu thề
Ta nghiêng vai phải ê chề
Theo em ta bỗng thấy ngày còn xanh
Dẫu nằm trong cuộc mong manh...
(khg rõ thời điểm sáng tác, nhưng chắc là trước năm 1975,vì lúc ấy cô Tuyết đang dạy trường trung học tổng hợp Trần Quốc Tuấn-tỉnh Quảng Ngãi)
SINH NHẬT LẦN THỨ....
Ta hát tặng ta một vài đoạn rời
Ta viết tặng ta một vài đoạn thơ
Những đoạn nhạc rời nghe ra tiếng khóc
Những đoạn thơ rời nghe ra hững hờ
Mừng sinh nhật ta,ta làm thơ ngông
Hai mươi mấy năm một chuỗi phiêu bồng
Ừ ! ta kiêu bạc nên đời phiêu dạt
Ừ ! ta ngông nghênh nên phận lông bông
Một ngọn nến ta ngồi soi mặt
Tóc chảy trăm đường qua vai khùng điên
Trên môi nứt ta thấy tình xuôi ngược
Đời lênh đênh từ thuở biết yêu người.
(NGUYỄN THỊ NGA TUYẾT- 197...)
...không biết sinh nhật lần thứ mấy của cô...
MÀU BÔNG CHIỀU XƯA
(viết cho những bông hoa chiều nở hoang ở bụi bờ 1 thuở)
Tà tà qua mấy ngõ
Gặp lại màu hoa xưa
Nỗi trôi đời lận đận
Thật thà hoa vẫn xưa
Tay vin chùm hoa củ
Nhớ quá cõi chiều xa
Mây qua cầu mấy thuở
Còn đây nụ chiều hoa
Cầm hoa đi vòng quanh
Vòng quanh trời mộng tưởng
Áo phai nhạt mấy màu
Bông chiều xưa trắng ngát
(1986)
----------------------------------
MỘNG DU TRONG MÀU BÔNG CHIỀU XƯA
(viết tiếp cho những bông hoa chiều nở hoang ở bụi bờ 1 thuở)
Đi đâu...về đâu
Trong tay cành bông chiều trắng ngát
Phất phơ
lãng đãng
chiều rơi
chiều rơi
Em nơi nào
Ta nơi nào
Tóc xưa phai màu
Mắt xưa phai màu
Áo xưa phai màu
Riêng bông hoa chiều
một màu trắng ngát
(08/2003)
Bài cho LONG và LÂM
Này em nghệ sĩ nhỏ
Mắt ướt cơn mơ đời
Một chiều ta đứng gọi
Tên em rồi nhìn trời
Một chiều ta đứng gọi
Chút bình yên đã rời
Mùa tàn đông nhỏ ạ!
Ta ôm mối sầu câm
Trong một đêm trăng tận
Khóc ngất khúc nguyệt cầm
Lập xuân rồi nhỏ ơi
Mưa trên hàng cây rủ
Sân trường một mình ta
Lạnh lùng cơn mộng củ
Nhỏ ơi ngày rồi tháng
Ta lênh đênh môi cười
Rong chơi hoài cũng chán
Buồn tình ta muốn tu
Phù hư người một kiếp
Chiều nay ta lên trường
Tìm em giữa đám đông
Lầu cao ta đứng ngóng
Người và người...em...không
Ta ôm tim bệnh hoạn
Về thức suốt đêm nay
Chong mắt nhìn bóng tối
Đời một cơn mộng dài
Đừng ngạc nhiên nghe nhỏ
Nếu mai kia không còn
Ta từng chiều đến lớp
Trầm giọng ru hồn son
Cũng đừng buồn nhỏ ạ!
Ta muốn ngủ trăm năm
Chăn chiếu nào cũng lạ
Đất bao dung ta nằm
Nhỏ ơi..và nhỏ ơi !
Hư không người một kiếp
Phù vân hạnh ngộ này
NGUYỄN THỊ NGA TUYẾT-tiết tàn đông 1974.
TỰ TÌNH KHÚC
Nhớ không
Hỡi những cơn mưa chiều ngày ấy
Cơn rét mướt ngọt ngào
Còn theo ta mãi đến bây giờ
Nhớ không
Nụ hoa hoàng hậu hồng tươi
Bên hiên nhà ai
Chiều mùa đông đặc mờ sương khói
Chút khói sương nào
Lãng đãng suốt đời ta
Nhớ không
Những con đường nội thành
Hàng sứ trắng ngần
Mây trời xuống thấp
Tường thành rêu phong
Khúc Sérenade
Dìu dặt bước chân ta
Nhớ không
Dòng sông một thời
Tà áo bay qua từng nhịp cầu xưa cổ
Bao con nước trôi qua rồi
Ta còn đứng lại buồn tênh
Nhớ không
Con đò đưa ta qua phố
Chiều mưa khói sóng mịt mùng
Giọt nước mắt lăn
Thương ta
Thương đất trời mang mang cô tịch
Nhớ không
Vạt nắng xế trên sân cỏ Văn Khoa
Vầng trăng rằm xanh xao mùa nguyệt tận
Và nắng và trăng vẫn cho ta chút dịu êm
giựa những cơn cuồng nộ bây giờ
Nhớ không
Nhớ không
một thời...
một mùa...
biền biệt...
(mùa đông 1992)
Như...
Là ai? là ai?
Cô nương hiệp khách
Thiền sư cốc buồn
Kinh biếc-kiếm bạc
Soi dòng thiên thanh
Là ai? là ai?
Cô em mọi nhỏ
Chữ bát lên ngàn
Một vầng nguyệt tỏ
Cúi chào ban sơ
Là ai? là ai?
Thiền sư góc núi
Nữ hiệp phiêu bồng
Em gái mọi nhỏ
Một dòng thiên thanh
(8/2003)
Ru Thiên Nhiên
(viết cho con trai)
Con gần mười hai tháng
Me mới viết dăm hàng
Dẫu miên man tình ý
Từ buổi con lọt lòng
Ôm con trong vòng tay
Me ru nỗi vô thường
Cơ man bụi sương khói
Vây cõi đời đau thương
Gọi con là Thiên Nhiên
Như đất trời cây cỏ
Hãy sống thật hồn nhiên
Muôn năm hồn thơ nhỏ
(1/1979)
Xin có vài lời...
Lúc cô Tuyết đang dưỡng bệnh tại saigon,tôi có đến thăm và trong cơn đau của cô tôi không muốn nhắc đến chuyện đau bệnh mà chỉ nói đến thơ và ...đọc thơ.Cô như được bắt nhịp và đọc nhiều bài thơ rất hay cho tôi nghe.
...thế là hôm sau tôi đến thăm lần nữa,cô liền tặng tôi 1 tập thơ mà tôi đang trích gửi đến các bạn đây.
Tập thơ viết tay này rất nhiều bài nhưng tôi xin tuyển trích gửi đến các bạn một số bài mang đậm "phong cách Nga Tuyết" mà thôi!
...còn 2 bài nữa là tôi xin chấm dứt
Xin hẹn các bạn.