Các bạn thân mến,
Chăm lo cho khu vườn của chúng ta (Diễn đàn) không nhất thiết phải có những bài viết hay, sắc sảo mà chỉ cần quan tâm và dành cho nó chút thời gian. Tôi mở trang này để có thể mang về khu vườn nhà mình những khóm hoa đẹp (có thể được trồng ở một nơi nào đó) miễn sao làm phong phú thêm hơn cho khu vườn là được.
Từ nay, tôi và các bạn khi bất chợt gặp ở đâu đó một truyện ngắn hay, có thể gây xúc động cho người đọc thì xin hãy gửi vào đây làm phong phú thêm kho tàng của chúng ta bạn nhé!
HH
[b]Truyện ngắn không đề[/b]
Yêu em trong một ngày anh nhé!!!
Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi...
-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!
-Nghĩa... nghĩa là sao??
-Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !!
-Em đùa hoài !!
-Em không biết nói đùa bao giờ.
Hà Nội một ngày cuối năm, rét đậm và đẹp... Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ... là về người con gái bên cạnh tôi đây !!
-Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé !!
-Ừ ừ...
-Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu... phải thích thú cơ.
-Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy !! - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và... hạnh phúc.
Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá !! Một cô bé Sài Gòn có cái giọng Hà Nội pha trộn, nhõng nhẽo và dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu nổi !!
Tôi nhớ, ngày mốt cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì nhỉ ?? Dù chỉ là một vở kịch, tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất ...
Sáng hôm sau..
Reng !!!
-Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em ko yêu nữa đâu nhé !!
-Vâng vâng, anh biết rồi ạ...
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà "nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế kia rồi kia đấy....
Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Chẳng là em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, nhưng lúc nào trông tôi mặc áo sơ mi, em cũng reo khẽ lên thích thú... Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà rất đỗi hạnh phúc, bầu trời trong xanh làm nền cho mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải...
Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động...
Nhưng không, nàng nhăn mặt... Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, "anh lại bê bối thế này nữa à ??", nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và.. chải tóc cho tôi. Thề có trời cao, tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt. Vì... tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi....
Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo thế là anh người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được ....
Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời mùa đông đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt đạp gà như em mong muốn. Em tôi ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ... Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan.... Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi :
-Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế... Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động... Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất.
-Anh kia, ai cho chụp hình tui zậy hả? - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.
-Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.
-Bé nào mà bé? Tui... lớn rồi (rõ ràng em đang mặc áo dài). Anh chụp hình là phải xin phép nghe hông !!
-Ơ, anh xin lỗi.....
-Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì.... cứ chụp đi. Thoải mái, miễn có dắt đi ăn chè !!
Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm...
Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết thế nào được, ta vẫn là hai con người ở quá xa nhau..... Tạm biệt em, em nhé !!
Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức, cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn lần cuối....
-Ai cho anh đi mà không nói với tui một tiếng ??
-Sao em biết??
-Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết... Cầm lấy này !! Thôi, tạm biệt anh nhé !!
Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu.. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt.... "Ngọc Châu 090........ / SG nhớ HN.."
-Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không? - Em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi.
-Một tháng !!
-Vì sao lâu thế?
-Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không...
-Ngốc lắm đấy nhé... Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?
-Uh, tốt lắm....
Đột nhiên
Em khóc !!!
Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề... Nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ....
Vì sao thế.... tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời.....
Trời đông lạnh lắm !!!
Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn, em ra đi.... Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé"... rồi lại "Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi"... Em làm tôi đau tim !!
Em làm tôi đau tim !!
Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau...
Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu có dành cho nhau ?? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, nhanh vội rồi cũng ng tàn....
Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau....
Bíp bíp, có tin nhắn, của em !!!
Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu : "Anh hãy quên em đi !!"
Làm sao tôi quên được ???
Không cần suy nghĩ, không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro... Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ.... Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi...
Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức... Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ....
Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy... Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi... ngỡ ngàng nhìn tôi.....
-Anh đi đi!!
-Sao thế em??
-Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?
-Anh chỉ muốn biết vì sao thôi.... em hãy giải thích cho anh hiểu....
-Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả...
Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa...
Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên "Anh về đi, người yêu tôi đây" !!
Thôi, thế là... hết !!!
Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày ??? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ....Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay...
Thật là một thằng ngốc !! Như em vẫn mắng ấy !! Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc......
Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy, trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi....
Alô !!
-Chào anh, tôi là... một người lạ - giọng con trai miền Nam
-Anh là ai??
-Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?
-Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.
-Em gái tôi tên... Ngọc Châu.
Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy... Nhưng ko kịp nữa rồi !! Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em...
Ngày tháng năm....
Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số đt cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì ko nhỉ??
Ngày tháng năm....
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không ??
Ngày tháng năm....
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh ko biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?
Ngày tháng năm....
Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy.... Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại... yêu anh trong một ngày, thế thôi.... Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi...
Tất cả chỉ vì ... một căn bệnh không thể chữa khỏi.....
Ngày tháng năm...
Anh đến tìm !! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết...... Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên "Người yêu tôi đây !!".
Cả một đời, em chỉ có một người yêu là anh thôi....
Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó... Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ.....
Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.
Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất...
Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời....
Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy..... Tất cả như một định mệnh, gió tung tro tàn quá khứ lên.... cho người sống còn đau....
Gió thổi bay đến ngày quá khứ... có cô bé quàng chiếc khăn len màu hồng, cười mím chi....
-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé…
[b][i]( Lượm từ trang Facebook )[/i][/b]
HH
Chiếc hộp tình yêu
Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta nhận được những món quà quý giá như vậy nhưng lại vô tình bỏ qua.
**********
Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.
Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!".
Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.
Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.
Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế!
[b]huuhien1269:[/b]
[b]Truyện ngắn không đề[/b]Yêu em trong một ngày anh nhé!!!
Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi...-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!
-Nghĩa... nghĩa là sao??
-Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !!
-Em đùa hoài !!
-Em không biết nói đùa bao giờ.
Hà Nội một ngày cuối năm, rét đậm và đẹp... Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ... là về người con gái bên cạnh tôi đây !!
-Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé !!
-Ừ ừ...
-Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu... phải thích thú cơ.
-Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy !! - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và... hạnh phúc.
Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá !! Một cô bé Sài Gòn có cái giọng Hà Nội pha trộn, nhõng nhẽo và dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu nổi !!
Tôi nhớ, ngày mốt cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì nhỉ ?? Dù chỉ là một vở kịch, tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất ...
Sáng hôm sau..
Reng !!!
-Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em ko yêu nữa đâu nhé !!
-Vâng vâng, anh biết rồi ạ...
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà "nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế kia rồi kia đấy....
Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Chẳng là em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, nhưng lúc nào trông tôi mặc áo sơ mi, em cũng reo khẽ lên thích thú... Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà rất đỗi hạnh phúc, bầu trời trong xanh làm nền cho mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải...
Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động...
Nhưng không, nàng nhăn mặt... Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, "anh lại bê bối thế này nữa à ??", nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và.. chải tóc cho tôi. Thề có trời cao, tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt. Vì... tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi....
Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo thế là anh người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được ....
Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời mùa đông đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt đạp gà như em mong muốn. Em tôi ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ... Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan.... Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi :
-Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế... Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động... Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất.
-Anh kia, ai cho chụp hình tui zậy hả? - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.
-Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.
-Bé nào mà bé? Tui... lớn rồi (rõ ràng em đang mặc áo dài). Anh chụp hình là phải xin phép nghe hông !!
-Ơ, anh xin lỗi.....
-Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì.... cứ chụp đi. Thoải mái, miễn có dắt đi ăn chè !!
Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm...
Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết thế nào được, ta vẫn là hai con người ở quá xa nhau..... Tạm biệt em, em nhé !!
Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức, cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn lần cuối....
-Ai cho anh đi mà không nói với tui một tiếng ??
-Sao em biết??
-Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết... Cầm lấy này !! Thôi, tạm biệt anh nhé !!
Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu.. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt.... "Ngọc Châu 090........ / SG nhớ HN.."
-Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không? - Em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi.
-Một tháng !!
-Vì sao lâu thế?
-Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không...
-Ngốc lắm đấy nhé... Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?
-Uh, tốt lắm....
Đột nhiên
Em khóc !!!
Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề... Nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ....
Vì sao thế.... tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời.....
Trời đông lạnh lắm !!!
Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn, em ra đi.... Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé"... rồi lại "Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi"... Em làm tôi đau tim !!
Em làm tôi đau tim !!
Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau...
Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu có dành cho nhau ?? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, nhanh vội rồi cũng ng tàn....
Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau....
Bíp bíp, có tin nhắn, của em !!!
Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu : "Anh hãy quên em đi !!"
Làm sao tôi quên được ???
Không cần suy nghĩ, không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro... Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ.... Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi...
Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức... Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ....
Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy... Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi... ngỡ ngàng nhìn tôi.....
-Anh đi đi!!
-Sao thế em??
-Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?
-Anh chỉ muốn biết vì sao thôi.... em hãy giải thích cho anh hiểu....
-Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả...
Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa...
Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên "Anh về đi, người yêu tôi đây" !!
Thôi, thế là... hết !!!
Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày ??? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ....Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay...
Thật là một thằng ngốc !! Như em vẫn mắng ấy !! Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc......
Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy, trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi....
Alô !!
-Chào anh, tôi là... một người lạ - giọng con trai miền Nam
-Anh là ai??
-Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?
-Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.
-Em gái tôi tên... Ngọc Châu.
Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy... Nhưng ko kịp nữa rồi !! Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em...
Ngày tháng năm....
Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số đt cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì ko nhỉ??Ngày tháng năm....
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không ??Ngày tháng năm....
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh ko biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?Ngày tháng năm....
Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy.... Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại... yêu anh trong một ngày, thế thôi.... Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi...Tất cả chỉ vì ... một căn bệnh không thể chữa khỏi.....
Ngày tháng năm...
Anh đến tìm !! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết...... Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên "Người yêu tôi đây !!".Cả một đời, em chỉ có một người yêu là anh thôi....
Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó... Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ.....
Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.
Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất...
Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời....
Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy..... Tất cả như một định mệnh, gió tung tro tàn quá khứ lên.... cho người sống còn đau....
Gió thổi bay đến ngày quá khứ... có cô bé quàng chiếc khăn len màu hồng, cười mím chi....
-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé…
[b][i]( Lượm từ trang Facebook )[/i][/b]
HH
huhu doc truyen nay that la buon qua di chu oi
[i][b]Mưa lạp rạp trên mái rồi òa òa đáp xuống những tấm tôn. Những dòng nước theo cái ống chảy xuống mấy chiếc thùng nhựa hứng bên dưới.[/b][/i]
[center][img]
[/img][/center]
[center]Thương thương...
ảnh minh họa[/center]
Cảm giác hơi nóng từ chiếc sân hấp lên như người ta dội nước vào cái chảo khô đang trên bếp lửa. Mưa đúng lúc tan học làm cả lớp nán lại trông ra dòng nước đang xối.
Mấy học trò nam léo nhéo: - Ra tắm mưa... tắm mưa! Ánh mắt cô giáo Hiền dịu lại: - Cẩn thận kẻo cảm lạnh đó nghen! Cả gần chục học sinh cởi trần mặc quần đùi ùa ra sân, đứa nào đứa ấy đen nhẻm, gầy gò. Tiếng cười giòn tan theo bong bóng vỡ. Tụi con gái bụm miệng cười ngó qua cửa sổ.
Có tiếng chèo ì oạp ngoài vàm sông. Hiền trùm tạm mảnh ni-lông, quần xắn quá gối rồi chạy tới con thuyền nhỏ ướt mưa đang tròng trành neo quanh cái dây thừng buộc gá vào chiếc cột. Mưa vậy mà thím Ba vẫn mang hàng vào ấp Thiềng Liềng này.
Cái ấp người ta gọi là đảo trong đảo vì nằm mãi ngoài mé cửa sông, chung quanh mấp mô sóng nước với đước. Những mái nhà thấp nhỏ không thể nào chen được với rừng đước ken nhau.
- Mưa lớn quá, thím Ba. Thím vô tạm trong này...
Người phụ nữ luống tuổi vừa chuyển bịch gạo trong bọc ni-lông vừa vuốt nước chảy dòng trên mặt, chảy xuống cổ: - Nhằm nhò chi... Bão biển tao còn chẳng ngán huống chi ba cái giọt nước lành trên trời rớt xuống...
Thường ngày, chiếc đò của thím Ba cập bến khi Hiền đang trong giờ dạy.
Thím mang món hàng lỉnh kỉnh lên bờ, để vào cái bếp nhỏ của trường học.
Nghe tiếng thím cụng mái chèo vào lòng thuyền lục cục và tiếng bước chân bình bịch, Hiền thường thấy ái ngại nhưng thím gạt đi: - Cô giáo vào tận ấp mà dạy học, huống hồ tui ngày vô đây có một bận thui mà. Trước kia, nhà tui ở ngay đầu chái mấy cái phòng của các thầy cô giờ đó. Ai cũng bỏ đi như tui thì sao còn gọi là ấp cho đặng...
- Mỗi người mỗi nghề sanh sống thím áy náy làm chi. Hơn nữa, nếu không có bác thì lấy ai chở hàng tới đây?
Hai nụ cười mát lạnh nước mưa chào nhau. Hiền cắp mấy quả dừa, ít đậu xanh và bịch gạo mang vào nhà.
Bữa nay mưa không dứt ngay mà dai dẳng đến tối. Nghe tiếng nước tí ta tí tách như thử lòng kiên nhẫn của người ta vậy. Cái ấp này biệt lập hẳn với bên ngoài, cả ấp chỉ có duy nhất cái bến xuống sông nơi thím Ba hay cập thuyền ở đó mua bán. Gọi là mua bán nhưng cũng chỉ lác đác vài người trong ấp, có khi ra đổi cá, muối lấy những thứ thiết yếu khác. Ở đây gì chứ cá với muối thì nhiều, không khí cũng mặn mòi mùi biển. Chỉ có một trường học dạy tuốt luốt cả mẫu giáo cấp một và cấp hai. Các thầy cô cứ thay nhau mà đứng lớp. Tiếng muỗi vo vo từ ngoài rừng đước mò vào.
Chiếc bóng điện vặn vừa đủ sáng. Dịu vừa đi vừa quay tóc rồi ngồi trước tấm gương, hai tay xoa liên hồi lên hai gò má, đoạn khẽ thở dài: - Không biết có ai đoán em mới hai mươi ba không nhỉ? Nhìn coi giống người ngoài tuổi băm quá trời! Hiền dừng bút ngửng lên, mắt đã loáng ướt. Tính cô dễ mủi lòng: - Cái con nhỏ này nói chi kỳ quá trời? Con gái còn phây phây nhường kia...
- Em sợ ở hoài đây, không lấy được chồng mất chị Hai...
Dịu hay gọi Hiền là chị Hai như người trong một nhà vậy. Dịu là cô giáo mới ra trường và về ấp Thiềng Liềng này chưa chẵn một năm. Con bé cũng siêng năng, chỉ có điều nó còn quá trẻ để thích nghi với cuộc sống lặng lẽ nơi này. Con gái đang tuổi yêu đương cứ tối tối lẻ bóng nên nhiều khi cũng sinh ra tủi lòng. Hiền an ủi: - Đẹp như em lo gì không lấy được chồng chứ. Mà chị thấy ảnh Hưng cũng được, ảnh thương em hết lòng đó mà.
- Nhưng...
Hiền biết Dịu đang phân vân. Hưng là người trong ấp, nếu hai đứa có thực bụng thương về ở với nhau thì Dịu sẽ thành người ở ấp này. Người ta nói dạy học ở ấp Thiềng Liềng như bị giam giữ tuổi xuân. Từ đây ra trung tâm xã cũng mất 45 phút đi đò, ngày chỉ có hai chuyến, đến trung tâm huyện cũng mất gần một giờ đi đò nữa. Muốn nhanh đi ca-nô cũng có, chỉ có điều gần năm trăm ngàn đồng một chuyến.
Mấy đồng lương giáo viên mà tháng lên huyện một lần bằng ca-nô thì xa xỉ quá. Dịu quấn quấn mấy cọng tóc buông xõa vào hai ngón tay rồi thả ra lưỡng lự. Có tiếng chân bên ngoài, tiếng gõ cửa rụt rè nhát ngừng: - Ủa, anh Hưng. Anh vô đi! Người thanh niên khỏe mạnh có nước da nâu rắn rỏi gãi đầu hơi ngại ngùng rồi giơ xóc cá: - Hồi chiều tui có mớ cá ngon, đem qua cho hai cô giáo với mấy trò cải thiện bữa mai.
Hiền đứng dậy đỡ lấy: - Anh ngồi chơi... Dịu rót nước cho khách dùm chị đi em. Để chị mang cá đi làm.
Rồi cô ý tứ tránh đi cho đôi trẻ nói chuyện. Dịu lúng túng cầm lấy cây viết hơi cúi mặt. Hưng vốn là chàng trai nhút nhát nên cũng chẳng biết nên chuyện trò ra làm sao: - Mai tui lên huyện, Dịu có cần mua gì không?
Dịu khẽ lắc đầu vờ cắm cúi vào trang giáo án.
Bỗng cây viết hết mực. Hưng thấy vậy thật thà: - Để mai tui mua cho Dịu cây viết khác nghen? Mai tui sẽ mua bồ kết cho Dịu nữa...
Tự nhiên Dịu suýt khóc vì thấy tủi, Hưng bèn xin phép về sớm: - Thôi tui về nghen cô Dịu! - Dạ...
Ngày ngày gặp nhau, thỉnh thoảng Hưng cũng sang giúp khi dựng cái giàn phơi khi rọi lại mái cho đỡ dột, khi sửa cái bàn cái ghế cho lớp. Chị Hiền thì rất ưng Hưng.
- Con gái có thì em à... Nếu thương ảnh thì đừng làm khó dễ người ta nữa...
Dịu nằm quay lưng vào tường vờ ngủ nhưng trong bụng đang nghĩ rối lên. Thực lòng mỗi khi thấy Hưng, Dịu cũng đã đem bụng thương rồi nhưng cô cứ nghĩ đến sống ở đây cách xa phố xá, dân cư có vài trăm nóc nhà chụm lại. Muốn mua bán gì cũng trông vào chiếc đò nhỏ ngày ngày chở mấy thứ hàng thiết yếu vô bán.
Hiền cũng đang nghĩ về gia đình, ở nhà có mưa không? Chẳng biết hai ba con ở nhà xoay xở ra sao. Từ ngày chuyển ra đây dạy học, cứ cuối tuần cô lại bắt đò ngược về nhà. Mấy lần Hiền tính xin chuyển công tác cho gần nhà còn tiện chăm sóc chồng con nhưng nghĩ tới mươi đứa học trò lại thương nên chẳng nỡ lòng. Không phải thầy cô nào cũng chịu về đây dạy học, một cái ấp xa tít quanh năm chỉ làm bạn với muối, với cá, với đước và chừng ấy khuôn mặt quen thuộc.
Cái nghề của cô tiền bạc chẳng nhiều, ngoài lòng yêu nghề người ta còn có tình thương và lòng nhân ái nữa mới có thể kham nổi công việc.
Cô đã quá quen với cái vị mặn của hơi nước ở đây, nước chỗ nào cũng mặn hơn cả mồ hôi người. Mồ hôi mặn như vị của những hạt muối óng ánh trên cánh đồng muối trắng xóa kia. Những đứa trẻ tóc vàng xơ cua cứng ngắc cứng ngơ, mà mắt thì cứ lay láy đen nhìn người ta nhức nhối.
Thời gian đầu, Hiền cũng thấy cực quá trời. Chòm ấp gì mà nhà cửa thưa thớt, học sinh mấy ấp bên cũng tới học ở đây luôn. Hôm nào học chiều thì học sinh ở lại cô trò ăn trưa trong căn nhà ăn lợp lá của trường. Những đứa trẻ lớn hồn nhiên như cá nước chim trời mà tình cảm thì thiệt thà quá.
Đến khi quen với những tiếng trẻ "Cô giáo Hiền à, cô đừng bỏ tụi con đi nghen...". "Cô bỏ tụi con, biết chừng nào bọn con mới lại tìm được cô giáo mới". Chà, cái tụi nhỏ ấy thiệt là... Sao làm cho người ta thương hết biết.
Cũng bằng chừng này năm ngoái, cấp trên cử thêm Dịu về phụ trách lớp. Ban đầu cô gái trẻ trung mới ra trường lòng đầy nhiệt huyết và hăm hở. Dăm tháng, Hiền đọc được sự buồn rầu trong mắt Dịu nhưng cũng không thấy Dịu nói muốn chuyển đi.
Có lẽ giờ Dịu đã quen với tiếng máy nổ phát điện, quen với sự vắng lặng mỗi tối ở nơi này rồi. Hẳn Dịu cũng bị cái tấm lòng chân thành của bà con chòm xóm nơi đây làm cho cảm động quá, muốn dứt đi mà cũng không đi nổi.
Hưng vác lưới đi qua. Cái dáng đi chậm từng bước chân bám chắc vào mặt đất. Đôi mắt nâu to, cái mũi thon nhỏ và má rám nắng, cái gì nhìn cũng thấy thương hết trơn, mà nó cứ ám ảnh trong lòng làm sao đó. Thà từ đầu đừng nhìn thấy, đừng sống cộng kham cộng khổ mỗi ngày thì lòng còn có thể dửng dưng. Đằng này đã thấy, đã khắc sâu trong lòng rồi, muốn gạt nhưng mà cứ day dứt mãi trong lòng không làm sao mặc kệ nổi. Nhìn đã thấy thương. Thương rồi thấy giận vì mình chẳng làm gì thay đổi được những điều đó. Phải chi có phép màu mà biến hóa thì sẽ làm cho tất cả những người ở đây sung sướng hết để Dịu không cần cảm thấy bứt rứt nữa.
Dịu lui cui hái mớ khoai bạc hà trước doi đất gần trường. Hưng đứng đó từ hồi nào chẳng rõ. Dịu ngẩng lên thấy Hưng đứng ngó mình trân trân, bỗng cảm giác thấy má mình nóng lên đỏ bừng nhưng cũng vờ hứ cái cóc rồi quanh chỗ khác: - Dịu coi bộ cái mặt tui dễ ghét lắm sao?
- Đâu có! - Vậy sao cứ tránh mặt tui hoài thế?
Dịu lầm nhẩm trong bụng "Không lẽ nói toạc móng heo ra là nhìn anh tui thấy thương không chịu được nên đành ngó lơ hay sao".
- Tui mua viết với bồ kết cho Dịu rồi đó. Suốt đời này đi mua viết cho Dịu tui cũng chịu.
Dịu thầm cười trong bụng "Bộ không lẽ tôi viết nhiều dữ vậy sao".
Chiều nay, chị Hiền về thăm nhà.
Còn một mình ngồi soạn bài Dịu thấy buồn quá. Gió thổi mơn mơn man man vị mằn mặn trên má, trên tóc. Dịu cố gạt đi ý nghĩ đang lởn vởn trong đầu về người thanh niên có đôi mắt đen, nước da nâu và mái tóc khô cứng qoeo nhưng chỉ nghĩ đến chuyện mua bồ kết cho Dịu gội đầu. Người đâu mà cứ khiến người ta thương như thế...
Thằng @t chạy vào: - Thưa cô, bạn Tí bị đau bụng! Dịu chạy vào lớp. Tí đang nằm gục trên bàn. Mồ hôi túa ra đọng giọt. Dịu nắn quanh bụng, hỏi vài điều rồi phỏng đoán có lẽ đau ruột thừa, phải đưa tới trạm y tế ngay. Dịu luýnh quýnh xốc thằng Tí lên chạy xuống bậc thềm thì gặp Hưng vừa đi đâu về liền la lớn "Anh Hưng, nhờ anh đi gọi ca-nô...
Nhanh lên...". Hưng tới đỡ thằng nhỏ trên tay Dịu rồi lẹ làng lên chiếc ca-nô duy nhất của cả ấp. Dịu định lên cùng nhưng Hưng đã nói lớn như ra lệnh: - Cô ở lại với mấy đứa, việc này để tui lo liệu.
Dịu đứng lại với những học sinh đang ngóng theo bóng chiếc ca-nô xé nước trắng xóa chạy đi. Cái dáng người vạm vỡ che chở của Hưng khiến Dịu thầm nghĩ không ngờ anh chàng cũng quyết đoán dữ vậy. Dịu cho học sinh về rồi tới báo gia đình của Tí.
Dịu nóng lòng đợi. Mãi tối đêm Hưng mới về tới trường. Đã thấy Dịu đang ngóng ở cửa. Ánh điện trong nhà hắt ra sáng bật một khoảng vàng võ trước thềm.
- Dịu yên tâm. Thằng nhỏ bị đau ruột thừa nhưng may là đưa tới kịp. Giờ này có lẽ đã mổ xong. Ba má thằng bé cũng đã tới...
- Cảm ơn anh! Không có anh tui cũng không biết nhờ ai nữa.
- Chỉ cần Dịu đừng khách sáo với tui như vậy nữa.
Dịu ngượng ngùng nhìn mãi ngoài xa.
Hiền trở lại trường được nghe qua việc có học sinh phải đi trạm cấp cứu cũng thấy sợ. Hiền không ngờ thường ngày Dịu ít nói và nhút nhát như vậy nhưng khi không có cô vẫn có thể quán xuyến tốt mọi việc. Mấy ngày nay, Dịu hay hát nho nhỏ trong miệng vẻ rất vui. Dịu chìa cho Hiền xem tấm vải hoa mới: - Chị giúp em cắt mấy cái áo nghen. Em với anh Hưng định tuần tới chọn ngày xin phép ba má cho tụi em về với nhau. Lấy ảnh rồi em sẽ ở đây miết với ảnh luôn. Thuyền theo lái gái theo chồng mà chị.
Ở đây, cái gì cũng thiếu chỉ có tình cảm mà người ta dành cho nhau là nhiều và chân thật. Nó thành thực quá nên cứ níu chị không sao bỏ lớp mà đi được. Trời ơi, ai biểu những đứa trẻ ở đây và cả anh ấy nữa thương không chịu được. Khuôn mặt cô giáo trẻ ánh lên niềm vui khi được là người gieo con chữ nơi đầu ngọn sóng.
Theo nhandan.org.vn
