[center]Tôi về
nhặt nắng vườn xưa
Hàng cau mắt đỏ
giậu thừa xác xơ
Giếng khơi
con nhện vật vờ
Tháng năm đi
đã xóa mờ dấu rêu
Ao sau
đục nước
xanh bèo
Bóng ai
như đó
áo nghèo mẹ tôi
Thương đàn em
lớn nhanh rồi
Viễn phương
xa khuất
bên đồi thời gian
Tôi
từ nghìn dặm
quan san
Quê nhà
rưng rức
hai hàng nhớ thương.
[/center]
(Kỷ niệm ngày về thăm quê 2/5/13)
NNĐTĐ.
Hay quá ống Tuấn Đạt ơi!
Lâu rồi mới có một bài thơ hay quá, kể từ sau bài Em là con gái Nghĩa Trung thôi
https://nghiatrung.com/home/forum_thread_133_EM-Le-CON-Ge%81I-NGH%C4eA-TRUNG-THe%94I.html
Tuy nhiên, lần này các cây bút bình thơ đâu mất tiêu hết.
Cám ơn hai bạn đã có lời khen,đây là nguồn động viện quí giá đối với mình. Thật cám ơn.
[center][b]TÀN THU[/b]
Tàn thu
lá xếp bên đồi
Dòn cành khô gãy,
gió thôi chạm miền
Lòng thôi
xa xót niềm riêng
Chim xa bay mất,
lạc quyên
gọi bầy
Tầng không
mây xám trôi ngày
Thời gian
róc rách
chảy hoài suối xa.[/center]
[right]Nguyễn Đức Tuấn Đạt[/right]
Source: https://www.o.facebook.com/photo.php?fbid=377278942405653&set=a.105882486211968.7525.100003706506046&type=1&theater
P/s: laị một bài thơ hay nữa!
HH
