Notifications
Clear all

Trịnh Công Sơn

5 Bài viết
1 Thành viên
0 Likes
316 Lượt xem
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

Ngày 1/4 hàng năm là ngày kỷ niệm Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vĩnh viễn rời xa "cõi tạm", báo chí thường có những bài viết về ông vào những ngày này.
Năm nay, năm thứ 13 kể từ ngày ông ra đi, có khá nhiều bài viết hay cần lưu giữ lại, tôi lập topic này cũng không ngoài mục đích lưu lại những bài viết về ông mà tôi có dịp đọc để khi cần ta có thể tìm xem lại, hay cho các bạn trẻ có thể biết nhiều hơn về ông nếu quan tâm đến topic này...


   
Trích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

(GDVN) - Nhân kỷ niệm 13 năm ngày mất của Trịnh Công Sơn, TS Lê Thống Nhất đã sáng tác một bài thơ tưởng nhớ đến vị nhạc sĩ tài hoa từ tên 63 ca khúc của ông.

ĐẮM THEO CA KHÚC CỦA ANH

"Bạc phơ Hạ trắng tái tê

Để cho Biển nhớ gọi về tên Anh

Tình sầu nào có trôi nhanh

Tình xa xin vẫn để dành cho nhau

Tôi ru em ngủ cho mau

Tự dưng thấy - Trong nỗi đau tình cờ

Nắng thuỷ tinh cũng ngẩn ngơ

Rừng xưa đã khép tiếng tơ vẫn còn

Vết lăn trầm mãi chẳng tròn

Ướt mi chi để héo hon cho người

Biệt ly Vẫn nhớ cuộc đời

Dù rằng Xa dấu mặt trời bao năm

Khi nào Tôi sẽ đi thăm

Để người xin chớ Tưởng rằng đã quên

Ru tình mong chút nhân duyên

Một ngày như mọi ngày nên lại buồn

Này em có nhớ mưa tuôn

Cơn Mưa mùa hạ ngọn nguồn từ đâu

Người về bỗng nhớ nhịp cầu

Nối vòng tay lớn nguyện cầu cho ai

Nguyệt ca - Như tiếng thở dài

Tuổi đá buồn gửi u hoài đi theo

Quỳnh hương đưa giữa xóm nghèo

Hai mươi mùa nắng lạ vèo trôi qua

Kìa Đôi mắt nào mở ra

Cho ai được thấy Đoá hoa vô thường

Giọt nước mắt cho quê hương

Trong tim Có những con đường lá rơi

Chỉ có ta trong cuộc đời

Biển nghìn thu ở lại nơi bến nào

Bống không là Bống dưới ao

Này em có nhớ gọi chào Bống không ?

Ru em từng ngón xuân nồng

Nghẹn như Lời của dòng sông thu tàn

Huyền thoại Mẹ mãi chứa chan

Sóng về đâu để non ngàn đắng cay ?

Còn Ta thấy gì đêm nay ?

Ai đi Như cánh vạc bay cuối chiều…

Lời thiên thu gọi phiêu diêu

Phúc Âm buồn gợi những điều trong tim

Thương một người mải đi tìm

Hoa vàng mấy độ lặng im khóc thầm

Tạ ơn thắp nén hương trầm

Đã thôi Ở trọ cõi trần rồi ư ?

Cát bụi là thực hay hư

Ra đồng giữa ngọ mà như về nhà

Một lần thoáng có rồi xa

Để ai đếm - Từng ngày qua não nề

Hẹn chi Một cõi đi về

Diễm xưa nay đã yên bề sau mưa

Mang Em đến từ nghìn xưa

Mà như Cỏ xót xa đưa tháng ngày

Mình ai Lặng lẽ nơi này

Chẳng buồn theo để Níu tay nghìn trùng

Rừng xanh xanh mãi không cùng

Vườn xưa xơ xác giữa vùng xác xơ

Thương ai đã Hãy cố chờ

Vàng phai trước ngõ thẫn thờ cuối xuân

Ai ngoài cánh cửa tần ngần

Bên đời hiu quạnh những lần lệ rơi

Để gió cuốn đi cuối trời

Ru đời đi nhé! Mong đời ngủ say..."

[center][img] [/img][/center]

Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn sinh ngày 28 tháng 2 năm 1939 mất ngày 1 tháng 4 năm 2001, hưởng thọ 63 tuổi.

Ông được coi như một trong những nhạc sĩ lớn nhất của Tân nhạc Việt Nam với nhiều tác phẩm rất phổ biến. Hiện nay chưa có thống kê về số tác phẩm để lại của ông (ước đoán con số không dưới 600 ca khúc), phần lớn là tình ca. Tuy nhiên số ca khúc của ông được biết đến rộng rãi là 236 ca khúc (cả lời và nhạc). Ngoài ra, ông còn được xem là một nhà thơ, một họa sĩ không chuyên.

Sưu tầm


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

Tròn 13 năm kể từ ngày mất cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn (01/04/2001), lần đầu tiên người bạn rất thân của ông - nhà báo Huỳnh Phi Long đã có những chia sẻ, tiết lộ về những bí mật của vị nhạc sỹ tài hoa này.
Tôi là một người vô danh nhưng có cái may mắn rất lớn là được gặp gỡ và làm bạn với Trịnh Công Sơn. Trong nhiều người tôi biết, có những người rất giỏi nhưng lại kém cỏi về nhân cách. Còn anh Sơn không chỉ là người tài hoa mà còn là một bậc hiền nhân khiến nhiều người mến mộ.

[center][img] [/img][/center]

Ngoài gia đình, anh Sơn luôn sắp xếp cho mình một trật tự bất biến. Ấy là tình bạn đặt trên tình yêu như có lần anh đã từng nói “Không có một tiếng kèn mầu nhiệm nào lôi kéo được tình yêu khi mà nó bỏ ta đi. May thay trên cuộc đời này còn có tình bạn. Dù tình bạn đôi khi bội bạc nhưng không nhiều…” Trịnh Công Sơn rất quý bạn. Trong căn nhà số 47C Phạm Ngọc Thạch (đường Duy Tân cũ) không bao giờ thiếu vắng bạn bè. Dù ăn rất ít nhưng anh luôn chuẩn bị những mâm cơm thật đầy, không chỉ đủ dinh dưỡng mà còn hài hòa, hấp dẫn về màu sắc.

[center][img] [/img][/center]

Anh Sơn rất quan tâm đến bạn, quan tâm thầm lặng mà chân thật. Tôi ở với vợ bao nhiêu năm nhưng có khi vợ tôi không biết mỗi bữa tôi thường ăn mấy chén cơm. Thế mà anh Sơn biết, ngày nào ăn cơm chung mà tôi ăn ít hơn, anh Sơn hỏi ngay “sao hôm nay toa ăn ít vậy? Anh Sơn còn biết bạn thích món gì, khẩu vị ra sao. Những điều đó dường như rất nhỏ nhặt nhưng nếu không có tình cảm chân thành sao có thể quan tâm bạn mình đến vậy?

[center][img] [/img][/center]

Chơi với bạn anh Sơn cũng luôn giữ một tấm lòng son sắt. Khi ông Lưu Kim Cương – một sĩ quan không quân Ngụy quyền mất, Trịnh Công Sơn đã viết tặng bài “Cho một người nằm xuống”. Nhiều người nói rằng Trịnh Công Sơn thuộc phe nọ, phe kia khi viết bài hát này hay các bài hát phản chiến khác. Anh Sơn cũng chưa bao giờ phân trần hay thanh minh gì. Nhưng tôi cho rằng Trịnh Công Sơn luôn đứng trên các xu hướng chính trị. Đơn giản là anh chỉ yêu quê hương đất nước, con người Việt Nam, mong ước hòa bình và làm những điều mình cho là đúng. Điều đó là phi chính trị. Huống chi, Lưu Kim Cương đã từng cưu mang, bảo bọc anh Sơn trong những ngày trốn lính khốn khổ. Dù người đó là ai, làm gì vẫn là bạn của ta. Vậy nên có lạ đâu khi Lưu Kim Cương mất anh Sơn đã viết tặng bài hát như vậy.

[center][img] [/img][/center]

Với tình yêu, anh Sơn là người yêu rất nhiều, rất nồng nàn. Có nhiều người đã đến rồi bỏ anh ra đi. Có những người đã khiến anh nằm liệt giường mấy tháng trời, người nhà phải mang cơm vào tận phòng. Thế nhưng, ngay cả với những người gắn bó nhất Trịnh Công Sơn tuyệt nhiên chưa bao giờ trách móc bất kỳ người phụ nữ nào. Trong tình yêu anh Sơn là một người bao dung đến lạ kỳ:

Yêu em yêu thêm tình phụ

Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ…

Có lần tôi hỏi sao anh lại từ bi đến vậy? Anh hóm hỉnh “không từ bi với người ta thì làm được gì?”

Không chỉ bao dung trong tình yêu, Trịnh Công Sơn còn vị tha và nhân ái với tất cả những người đã gặp. Anh không bao giờ biết giận ai, mặc cho bao người gièm pha, ganh tị. Thái độ thứ tha tất cả của anh làm lu mờ mọi tị hiềm, sân si, hồ như xung quanh anh toàn những người đáng yêu, đáng trọng.

[center][img] [/img][/center]

Nhắc đến Trịnh Công Sơn không thể nào không nhắc đến rượu và thuốc lá. Có lẽ anh chỉ không hút thuốc và uống rượu lúc đi tắm và đi ngủ. Trịnh Công Sơn cũng có nết uống rượu rất lạ. Anh có thể uống từ 10h sáng cho đến khuya, uống từng chút một, không bao giờ say mà rất tỉnh táo. Trong nhà lúc nào cũng để trên bàn 4,5 chai rượu. Bạn bè đến uống từ từ, không “zô” 100% mà cũng không ép buộc, ai uống được bao nhiêu rót bấy nhiêu. Cứ thấy vơi là anh lại nhấc máy lên gọi đến hàng rượu của cô Thúy ở chợ Tân Định “Thúy, em mang cho anh một chai”. Nghe như vậy cô ấy biết ngay phải mang loại rượu nào, đến đâu. Tôi vẫn thường đùa với bạn bè “có lẽ đó là số điện thoại mà anh Sơn nhớ nhất vì một ngày gọi đến 2, 3 lần”.

Trước khi mất 1 năm, sau khi phải ra vô Chợ Rẫy 2,3 lần vì đau khớp, tiểu đường và bệnh gan. Bác sĩ buộc anh Sơn phải bỏ một trong hai thứ hoặc rượu hoặc thuốc lá. Anh chọn bỏ thuốc vì rằng “thuốc thì có thể hút một mình chứ rượu thì không thể thiếu bạn”. Và trước ngày mất ít ngày, trong một lần trò chuyện tôi hỏi anh thèm gì, anh bảo “thèm một điếu thuốc…” Nhưng lúc ấy anh mệt quá rồi, đâu còn hút được nữa.

[center][img] [/img][/center]

Anh Sơn cũng là một người đặc biệt dí dỏm, hóm hỉnh, thích kể và nghe kể chuyện cười. Mà đặc biệt là những chuyện mà chúng ta thường hay gọi là chuyện “mặn”. Những giờ phút ở cạnh anh Sơn, tôi như thấy lòng bình yên đến lạ ngay cả khi chúng tôi chỉ im lặng uống rượu.

Lần cuối cùng tôi gặp anh Sơn là khoảng thời gian sau tết âm lịch năm 2001. Anh Sơn đã ốm nặng lắm rồi. Anh không tiếp khách và từ chối gặp phụ nữ. Nhưng khi Hồng Nhung đến chào để đi diễn ở Úc thì anh gặp. Hôm đó chúng tôi cùng ăn trưa. Tôi không nhớ anh Sơn đã nói gì hoặc có thể chúng tôi chẳng nói gì cả như những phút giây im lặng mà chúng tôi thường vẫn chia sẻ cùng nhau. Hồng Nhung đi được một ngày thì anh đau nặng phải vô bệnh viện. Đến 12h45p ngày chủ nhật 1/4/2001 thì Trịnh Công Sơn mất. Lúc đó Hồng Nhung đang ở Úc vội bay về dự đám tang rồi lại phải bay qua vì hợp đồng biểu diễn đã ký. Còn tôi đang ở Biên Hòa nhận được điện của Tịnh (Trịnh Xuân Tịnh em trai nhạc sĩ Trịnh Công Sơn) thì vội về ngay.

[center][img] [/img][/center]

Dẫu biết rằng, cái chết của anh Sơn là điều không thể tránh khỏi, đã được báo trước. Nhưng tôi vẫn thấy vô cùng hụt hẫng và mất mát. Ngày viếng anh Sơn, cả con ngõ 47 này, vòng hoa xếp thành hai ba lớp. Hàng người yêu mến anh đến viếng, sắp thành những hàng dài và chỉ kịp đi ngang qua linh cữu cúi chào chứ không đủ thời gian để thắp một nén hương. Và như thần giao cách cảm, khi cả nhà đang không biết phải xây mộ cho anh thế nào thì lúc dọn dẹp phòng anh vô tình thấy được bài viết về “mộ” mà anh viết cho tạp chí Nhà Đẹp. Trong đó anh nói rằng mộ nên được xây như công viên, để người ta có thể đến vui chơi, pic nic, để người chết và người sống có thể gần gũi nhau. Vì thế, bên cạnh mộ bà ngoại và mẹ ở nghĩa trang Gò Dưa, mộ anh Sơn được xây bằng phẳng, chỉ có những cây hoa và bức tượng đúng như khung cảnh công viên, rất đẹp.

Mỗi ngày 1/4, chúng tôi dù bận rộn đến đâu vẫn thu xếp đến nhà anh. Mà không phải cứ ngày sinh nhật hay ngày mất của anh, chúng tôi mới tụ họp. Căn nhà này đã quá quen thuộc và hình bóng của anh vẫn còn vương vấn đâu đây. Với tôi, Trịnh Công luôn là một người bạn, người thầy lớn mà tôi đã may mắn gặp gỡ trong đời. Trịnh Công Sơn một con người rất mực tài hoa và nhân cách.

Sưu tầm
Hữu Hiên


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

Trong cuộc đời Trịnh Công Sơn, ông đã có rất nhiều câu nói bất hủ, cũng như những câu hát đậm chất triết lý về tình yêu và kiếp người.
Luôn được ví như một nhà phù thủy về ngôn từ trong làng thi ca Việt, cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã để lại những tác phẩm đẹp cả về nhạc lẫn lời. Người ta vẫn nói, trong nhạc Trịnh có thơ, bởi nghệ thuật ca từ của ông luôn có sự phá cách, bảng lảng mơ hồ khó định nghĩa.

Nhân kỉ niệm 13 năm ngày mất của Trịnh Công Sơn, hãy cùng đọc lại những câu văn gắn liền với tên tuổi của ông.

[center][img] [/img][/center]

1."Sống làm thế nào cho tròn đầy sự có mặt và chết cho ngập tràn cõi hư không ...

2. "Tôi rất buồn bã khi nhìn thấy những tâm hồn đẹp đẽ quanh đây bị cuốn hút vào những chọn lựa trào lưu. Những chọn lựa có vẻ đẹp bề mặt. Những chọn lựa không can dự gì với ý thức."

Trích: - Có Nghe Ra Điều Gì - (T.C.S)

3. "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng

Để làm gì em biết không ?

Để gió cuốn đi , để gió cuốn đi..."

Trích: - Để Gió Cuốn Đi - (T.C.S)

[center][img] [/img][/center]

4. "Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa"
Trích: - Nỗi Lòng Của Tên Tuyệt Vọng - (T.C.S)

5. "Có những trái tim chỉ biết nuôi dưỡng lòng thù hận của qủy dữ. Những trái tim gây hấn chỉ muốn bày ra những bữa tiệc đời bằng gai và đá nhọn. Những bữa ăn như thế đã làm khô héo dần thực phẩm trần gian."

Trích: - Bản Tình Ca Ở Lại Với Ai ? - (T.C.S)

6. "Chỉ có tình yêu mới cứu được cái thứ tuổi đời nặng nề một nỗi buồn không cứu chuộc nổi."

Trích: - Hư Vô - (T.C.S)

7. "Dù thế nào cũng đừng phỉ báng tình yêu bởi nghĩ cho cùng nó vẫn là nguồn an ủi duy nhất. Nó là trò chơi dối trá cần thiết và qua nó chỉ có con ngưòi mới hiểu được thế nào là đau khổ để rồi có lúc phải thốt lên: Tôi buồn quá…."

Trích: - Đành Vậy Với Tình Yêu - (T.C.S)

8. "Im lặng và lãng quên những lời dị nghị. Xưa nay tôi vẫn làm thế. Người ta không thể đánh mãi vào khoảng không được."

Trích : - Giao Lưu Với Nhạc Sĩ TCS - (T.C.S)

9. "Có kẻ đứng trước bao la mà không thấy được bao la. Có kẻ ở buổi bình minh, nghe tiếng chim hót đã chạm mặt với cõi vô lượng. Biết được vô lượng là cùng lúc đến với vô biên… Cái vô biên nằm đâu đó trên cánh vạc chở hoàng hôn về núi mỗi chiều."

Trích: - Mở Theo Lời Điệu - (T.C.S)

[center][img] [/img][/center]

10. "Nỗi bất hạnh lớn nhất của chúng ta là luôn luôn có một kẻ thù để chống lại. Trong suốt hành trình của lịch sử, những kẻ thù mang tên khác nhau. Bất hạnh lớn dần để trở thành hiểm họa khi hai kẻ thù nghịch mang cùng một tên chung. "
Trích: - Có Nghe Ra Điều Gì - (T.C.S)

11. "Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi..."

12. “Cái may ở đời là được yêu và đôi khi cái may ở đời là bị phụ tình”

Trích: - Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ - (T.C.S)

13. "Khi người tình cho bạn một tình yêu thì trong trái ngọt đã có thêm mùi vị của đắng cay. Nhưng tình yêu của Mẹ thì không hề vị lợi. Ở trái tim Mẹ chỉ có sự tràn đầy, không có bớt đi hoặc thêm vào gì nữa.

Một người tình có thể ác độc với bạn nhưng trong lòng người Mẹ thì chỉ có từ tâm. Sự ác độc mang đến giá băng trong lòng bạn và chỉ có hủy diệt chứ không thể làm sinh nở một điều gì tốt lành; chỉ có ở người Mẹ bạn mới tìm được lòng thủy chung tuyệt đối.

Hãy tin chắc rằng không thể nơi nào có lòng chung thủy tương tự như vậy nữa; bởi vì đối với Mẹ, bạn luôn là mục đích đầu tiên và sau cùng!"

Trích: - Nhạc Trịnh và trải nghiệm - (T.C.S)

[center][img] [/img][/center]

14. “Không có tiếng nói nào trẻ trung hơn tình yêu. Không có điều bí ẩn nào sâu xa hơn số phận...”
Trích: - Chân Dung Huế - (T.C.S)

15. "Chết là s­ự tan biến của thể xác. Nh­ưng sống không chỉ là sự tồn tại của thân xác. Nhiều người còn sống mà t­­­ưởng chừng như đã chết. Nhiều người chết mà vẫn còn sống trong trí nhớ mọi ng­ười."

Trích: - Một Cõi Đi Về - (T.C.S)

16. "Được yêu hay bị từ chối cũng là số phận của đời. Mà đời thì rộng quá không yêu được chốn này thì yêu nơi khác.

Còn yêu thì còn sống...

Còn được yêu thì còn sống dài lâu"

Trích: - Cuộc Sống Là Một Niềm An Ủi Vô Bờ - (T.C.S)

17. “Khi tôi đứng bên một xác người, tôi không nghĩ đó là ta hay là địch, mà đó là một thân phận chịu đựng sự vô nghĩa của chiến tranh”.(T.C.S)

Trích: - Thông Điệp Yêu Thương Của TCS - (T.C.S)

18. “Tôi là kẻ vô đạo trong tình yêu

những khi tôi giận hờn cuộc đời.

Khi cuộc đời yêu tôi,

tôi sẽ là tín đồ của tình yêu. “(T.C.S)

19. "Dòng sông là chứng nhân già nua nhất của địa cầu. Hãy thử một lần nương vào cơn mộng du nào đó tìm về những cành san hô cũ kỹ để đọc xem giòng sông đã ghi những gì về tình yêu. Tôi đã hơn một lần trở về từ cơn mộng du đó để rồi làm người đãng trí buồn bã. Từ đấy, tôi cũng đã biết tình yêu thường mở ra những cơn địa chấn kinh hoàng và đã đôi lần quay về xác xơ làm con quạ già kể hoài một chuyện tình chết như loài quạ vẫn thường về kêu ngậm ngùi trên nóc nhà một người hấp hối."(T.C.S)
20. "Sống giữa đời này chỉ có thân phận và tình yêu. Thân phận thì hữu hạn, tình yêu thì vô cùng. Chúng ta làm cách nào nuôi dưỡng tình yêu để tình yêu có thể cứu chuộc thân phận trên cây thập giá đời."

Theo B.K (Megafun.vn)
St
HH


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

(Dân trí) - Vắng bóng cõi trần đã 13 năm, Trịnh Công Sơn vẫn để lại cái bóng quá lớn trên nền âm nhạc Việt.

[center][img] [/img][/center]

Trịnh Công Sơn là một tên tuổi lớn trong nền âm nhạc Việt Nam. Báo chí thế giới đã từng đăng tải những bài viết về cố nhạc sĩ và vị thế đặc biệt của ông trong dòng nhạc Việt.

Tờ New York Times của Mỹ từng nhận định Trịnh Công Sơn là trái tim của những người yêu nhạc Việt. Khi thị hiếu âm nhạc của người miền Bắc và người miền Nam có những sự khác biệt nhất định thì Trịnh Công Sơn và những bài hát của ông kỳ lạ thay được người dân cả hai miền yêu mến qua bao thập kỷ.
Đối với những người Việt Nam sống xa quê hương, các nhạc phẩm của Trịnh Công Sơn cũng là những bài hát được yêu thích nhất.

[center][img] [/img][/center]

Tờ New York Times đã dẫn lời nhà thơ Ngô Văn Tao - một người bạn của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn rằng: “Hãy thử hỏi những người Việt Nam đang sống xa quê hương, rằng họ có thuộc đôi câu hát trong bất kỳ một bài hát nào của Trịnh Công Sơn không. Câu trả lời gần như chắc chắn sẽ là có”.

Hình ảnh Trịnh Công Sơn - người đàn ông gày gò, ngồi bên cây đàn ghita, đệm đàn say sưa cho ca sĩ biểu diễn phục vụ thính giả bên trong khuôn viên của những trường đại học ở miền Nam hồi thập niên 1960 khiến tác giả bài báo nhớ tới nam ca sĩ nổi tiếng người Mỹ Bob Dylan.

[center][img] [/img][/center]

Trịnh Công Sơn thường tới Mỹ và Canada để thăm bạn bè và người thân nhưng ông chưa từng có ý định định cư ở nước ngoài, thậm chí còn hiếm khi biểu diễn ở nước ngoài, dù người hâm mộ ông ở hải ngoại không hề ít. Tờ New York Times đã trích dẫn câu trả lời của cố nhạc sĩ rằng:

“Việt Nam là nơi duy nhất tôi có thể sống và sáng tác. Khi tôi đi ra nước ngoài, tôi không còn nghe thấy tiếng nhạc vang lên trong đầu mình, tôi không còn nghe được ý thơ trong những lời hát mình viết ra. Tôi cũng thích đi ra nước ngoài quan sát, chiêm ngưỡng, nhưng nếu tôi đi xa Việt Nam lâu quá, tôi sợ rằng mình sẽ khô héo và chết. Sự ấm áp của con người Việt Nam giống như suối nguồn mà một bông hoa cần phải có để sống”.

[center][img] [/img][/center]

Ngày 1/4/ 2001, khi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua đời, trang tin BBC của Anh đã tăng tải bài viết về lễ tang tiễn đưa ông. Hàng người đã có mặt tại lễ tang để đưa tiễn Trịnh Công Sơn rời xa “cõi tạm”.

[center][img] [/img][/center]

Trong cuốn từ điển bách khoa toàn thư Encyclopedia Britannica được viết bằng tiếng Anh cũng có từ khóa “Trịnh Công Sơn”, trong đó, ông được giới thiệu là một trong những nhạc sĩ nổi tiếng nhất của Việt Nam.

Bích Ngọc
Tổng hợp


   
Trả lờiTrích dẫn
Chia sẻ: