Notifications
Clear all

Ôi quê hương yêu dấu của tôi!

13 Bài viết
4 Thành viên
0 Likes
319 Lượt xem
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

Xin gửi mọi người bản tin mới đọc trên báo Dân Trí để buồn cho cái sự thụt lùi về đạo đức xãy ra ngay trên quê hương mình.
[center][b]Chuyện kể ở bệnh viện Đa khoa Quảng Ngãi[/b][/center]
(Dân trí) - Tại một quán cà phê trên Đại lộ Hùng Vương , người phụ nữ nghẹn ngào và uất ức nói với chúng về sự vô cảm và vô trách nhiệm của một số thầy thuốc tại bệnh viện Đa khoa Quảng Ngãi.
Chị kể lại câu chuyện đưa con đi khám tại đây. Hai giờ đồng hồ, liên tục bế con đi lên rồi lại đi xuống hàng trăm bậc cầu thang bệnh viện từ tầng 1 lên tầng 5 trong khi đứa con 15 tháng tuổi đang sốt trên 40 độ C để tìm bác sỹ khám cho con. Cuối cùng chị nhận được câu thoái thác của một cô y tá trực Khoa Nhi: Hết giờ rồi, chi bằng chị ôm con ra ngoài khám tư cho xong chuyện!

13 giờ ngày 19/5, tại nhà mình, chị L.U đo thân nhiệt cho cậu con trai mới 15 tháng tuổi của mình, hoảng hốt vì nhiệt độ của cháu lên đến 40 độ C, chị tìm thuốc cho con hạ nhiệt, nhưng mọi cố gắng bất thành. 14 giờ, thân nhiệt cháu lên đến 40,5 độ C.

Loạng quạng rồi cũng gọi được taxi đến chở con vào bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi, lao vội vào phòng khám Nhi, trước cửa đã có rất đông người ôm con chờ khám, vớ vội cô y tá đi từ trong phòng khám ra chị hỏi : “Xin lỗi chị, con tôi sốt cao quá, có thể cho cháu khám trước được không?”.

-Chị bế cháu lên tầng 5 mà khám, ở đây quá tải, không chờ được đâu”.

Thế là tất tưởi tìm đến thang máy, nhưng thang máy trong 4 cái thì chỉ còn hai cái ở hai góc xa nhau hoạt động, lại mắc chở các vật dụng chăn ga mùng chiếu của bệnh viện cùng các nhân viên vệ sinh án ngữ. Chị đành ôm con leo thang bộ lên tầng 5. Tình thương con lớn hơn tất cả, quên mệt mỏi chị đi như chạy để kịp lên Khoa Nhi mong con được khám khi cháu ngày càng sốt cao.

- “Chị bế con xuống tầng 1, chỗ khám Nhi để khám, ở đây chỉ có trách nhiệm điều trị, không khám”. Chị lại tất tưởi quay lại thang bộ ôm con chạy xuống cùng với chiếc ba lô lủng lẳng sau lưng.

Ý kiến của bạn về vấn đề này xin gửi đến Diễn đàn Dân trí qua địa chỉ e-mail:thaolam@dantri.com.vn

- Chị lên tầng 5 đi, nói rồi mà chị không hiểu à. - Nhưng họ bảo xuống đây khám, trên đó chỉ điều trị? - Thì chị bảo là dưới đây quá tải…

Lại tất tưởi leo thang bộ, lại nhận được câu trả lời tương tự, chị quay lại tầng 1, vào thẳng phòng cấp cứu Nhi, gặp một bác sỹ hay y tá trực gì đấy (“tôi không còn tâm trí để phân biệt họ là ai, miễn là họ có thể khám cho con tôi, khi cháu đã có biểu hiện co giật, tôi lại một thân một mình, chồng tôi là bộ đội biên phòng, suốt tháng mới về được một lần, nhà chỉ một mẹ và một con thơ”- Chị tâm sự). Anh bác sỹ hay y tá gì đó có sờ tay lên trán cháu rồi bảo bồng cháu qua phòng khám Nhi.

Chị lại thêm một hành trình từ phòng cấp cứu Nhi - phòng khám Nhi - Khoa Nhi để rồi nhận được câu trả lời chua chát: Hết giờ rồi, chi bằng chị ôm con ra ngoài khám tư cho xong chuyện!

Nghe câu chuyện chị kể mà không thể kìm lòng giận mấy nhân viên bệnh viện ấy được. Dù gì thì cũng là con người, hơn thế họ là những người khoác trên mình tấm Blu trắng, mang trên mình hai chữ “lương y”. Vậy mà sao trước một sự việc cảm thương như thế họ vẫn dửng dưng đến vô cảm với nỗi đau của người khác. Rất may cháu bé sau khi ra ngoài khám tư và được điều trị đúng, cháu hạ sốt dần và đang bình phục sức khỏe, nhưng lỡ không may lúc đó cháu bị viêm não cấp hay một bệnh cần cấp cứu kịp thời thì sao? Nếu như vậy thì chuyện gì sẽ xẩy ra khi những y, bác sỹ bệnh viện Đa khoa Quảng Ngãi trong buổi trực chiều hôm đó dửng dưng đùn đẩy trách nhiệm đến lạnh xương sống?

Tại buổi họp bất thường giữa Giám đốc bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi Nguyễn Tấn Hùng với Trưởng Khoa Nhi Nguyễn Tấn Phụ, Trưởng khoa cấp cứu Nhi Đặng Thị Phi Vân và chị L.U tại phòng Giám đốc bệnh viện sáng ngày 21/5 để “phân rõ trách nhiệm” thuộc về ai sau khi chị U. đã có ý kiến nhờ cơ quan ngôn luận lên tiếng để ngăn ngừa cách đối xử vô cảm với bệnh nhân tiếp tục xảy ra ở bệnh viện này. Giám đốc bệnh viện thừa nhận sự việc là sai sót về phía bệnh viện, và sẽ tìm hiểu rõ sự việc để quy trách nhiệm những người “vô cảm” trước bệnh nhân. “Dù gì thì cũng phải tiếp nhận bệnh nhân khi có dấu hiệu sốt cao, còn Khoa Nhi khi chỉ xuống phòng khám là đúng”, Ông Hùng phát biểu.

Tuy nhiên khi được hỏi vì sao trước sự việc một bà mẹ gầy gò ốm yếu, ôm con liên tục lên xuống 700 bậc cầu thang từ tầng 1 lên tầng 5 mà họ không động lòng, chỉ nói một câu “Hết giờ, bồng ra ngoài khám cho xong chuyện”? thì ông Hùng công nhận, việc trong bênh viện hiện nay còn tình trạng nhiều y bác sỹ vô cảm trước nỗi đau của bệnh nhân, dù là bệnh Nhi hay ai khác. Có nghĩa là không chỉ sự việc xẩy ra với chị U., mà đã rất nhiều bệnh nhân khác, và lãnh đạo bệnh viện cũng biết rõ điều này. Song khi chị U. có ý kiến phản ánh thì mới nhận được lời xin lỗi lấy lệ cùng lời hứa nửa vời “ai sai thì sẽ chịu trách nhiệm, nếu không phát hiện được nhân viên nào đích danh thì bệnh viện cũng chỉ có thể nhắc nhở chung chung thôi” ông Hùng nói.

Bác sỹ Vân Trưởng khoa cấp cứu Nhi công nhận sự sai trái của nhân viên trực chiều hôm đó của khoa Cấp cứu. Tuy nhiên vị bác sỹ này cũng bộc bạch, việc Giám đốc nói rằng khoa Nhi không sai là đúng, nhưng đứng trên tinh thần “lương y như từ mẫu” thì không thể chấp nhận được hành vi dửng dưng của y tá trực Khoa nhi trước nỗi đau của bệnh nhân.

Trong ánh nắng gắt đầu hạ, rời khỏi bệnh viện mà lòng chị vẫn còn nguyên sự trăn trở: “Em biết sẽ chẳng giải quyết được vấn đề gì đâu, vì ngay cả vị Giám đốc Bệnh viện cũng trả lời chung chung vậy thôi, rồi chuyện đâu lại vào đó. Nói chuyện vô cảm hay tiêu cực ở các Bệnh viện công thì hình như đã nhàm chán quá rồi!”.

Trọng Huy

LTS Dân trí - Trên đây chỉ là một câu chuyện cụ thể trong rất nhiều câu chuyện được phản ảnh đến Diễn đàn Dân trí về tình trạng vô cảm và thiếu trách nhiệm của không ít thầy thuốc ở các bệnh viện công lập.

Vì sao Bộ Y tế đã có những điều quy định cụ thể về y đức cũng như trách nhiệm của người thầy thuốc nhưng trên thực tế, nhiều bệnh viện vẫn để xảy ra nhiều điều gây nên sự mặc cảm và bất bình của bệnh nhân? Trả lời câu hỏi này trước hết thuộc về trách nhiệm của người quản lý bệnh viện cũng như của các cơ quan thanh tra trong ngành y tế chưa sâu sát cơ sở để uốn nắn kịp thời những sai phạm của cấp dưới về thái độ kém trách nhiệm cũng như sự phân biệt đối xử với bệnh nhân, thường “ưu tiên” đối với người quen hoặc có “phong bì” lót tay.

Mong sao ngành Y tế (nói chung) cũng như mỗi Bệnh viện (nói riêng) phấn đấu thực hiện đúng lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Lương y như Từ mẫu!”


   
Trích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

Và đây là một mẫu người Quảng Ngãi khác, một người lao động chân chính tuy [b]danh phận[/b] trong xã hội có vẻ thấp hơn (tôi không dám nói là thấp hèn hơn, vì sợ xúc phạm họ!) nhưng tấm lòng và nhân cách của họ thì tuyệt vời, có thể nói là "chói lọi", vượt xa những con người đức cao vọng trọng kia nhưng mang trong người một tấm lòng hẹp hòi đến thương hại! thật tiếc khi cuộc đời đã lỡ ban cho những con người này câu "lương y như từ mẫu"!
Vậy đó, nhân cách của một con người đáng quý hay không đáng quý là ở chổ họ đã sống như thế nào, chứ không phải vị trí xã hội của họ ở đâu.
Hữu Hiên
Bây giờ mời mọi người đọc nhé:
[center][b]“Đến VN thì gặp Lợi nhé!”[/b][/center]
[b]TT - Ngày ngồi bán chè lề đường, tối học tiếng Nhật, khuya lên mạng gặp gỡ bè bạn khắp năm châu. Suốt tám năm qua, Lê Phương Nhật Lợi đã âm thầm giới thiệu không chỉ món chè mình nấu mà cả danh lam thắng cảnh, các giá trị văn hóa lẫn tinh thần tốt đẹp của người VN ra ngoài biên giới.[/b]
[b][i]"Dù chỉ là người bán chè lề đường nhưng tôi muốn góp phần gửi gắm một thông điệp về đất nước VN hiền hòa, thật đẹp, thật hiếu khách đến bạn bè thế giới"[/i][/b]
(Lê Phương Nhật Lợi nói vậy)
[center][img] http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=421019 [/img][/center]
[center]Chị Lê Phương Nhật Lợi và Taka, sinh viên năm 1 khoa Việt Nam học, ĐH Khoa học, xã hội và nhân văn TP.HCM - Ảnh: Mễ Thuận[/center]
Một trưa tháng 5, có nhóm người tụ lại bên gốc cây phía đối diện cổng Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM. Giữa vòng vây ấy là chị bán chè tên Lợi đang liến thoắng thuyết minh cho hai cậu sinh viên Nhật Bản tên Taka và Yama hiểu về cách chế biến các món chè truyền thống VN. Nghe Lợi nói, Taka phải thán phục thốt lên bằng thứ tiếng Việt lơ lớ mới học được: “Cô ấy nói tiếng Nhật giỏi quá!”. Còn Yama thì không ngớt quay những thước phim về chị bán chè đặc biệt này.

[b]Từ một tình bạn[/b]

Những câu chuyện quanh nồi chè lề đường như thế của Lợi đã trở nên quen thuộc từ lâu lắm trước cổng Trường ĐH KHXH&NV. Nhiều sinh viên và giảng viên khi đi ngang quầy chè của Lợi đã phải ngạc nhiên hỏi tới: “Ai phụ Lợi bán chè thế? Sao lại có người phụ việc xinh đẹp thế?”. Lợi nhanh nhảu: ““Học trò” tôi đó. Em ấy là phóng viên truyền hình Nhật Bản, không xinh mới lạ!”. Lần khác, người ngồi với Lợi lại là một cô thạc sĩ, một chàng nghiên cứu sinh... hoặc một người nước ngoài du lịch đến VN.
Chuyện tưởng khó tin ấy bắt nguồn từ việc Lợi có một cô bạn người Nhật vô cùng thân thiết tên Momoko Kozu. Họ kết bạn cũng thật ly kỳ: Năm 2002, Momoko du lịch đến TP.HCM và đánh rơi chiếc bóp bên hông Nhà hát TP. Đang bồng con nhỏ mới 1 tuổi đến chơi ở đó, Lợi nhặt được và tìm trả bóp cho Momoko. “Điều này trái ngược với lời của thầy tôi cảnh báo rằng ở VN không mấy ai đáng tin, nhất là những người gặp ở ngoài đường” - Momoko nói. Hai năm sau, Momoko quyết định trở lại VN thực tập, cô lần theo địa chỉ được Lợi ghi vào sổ tay năm nào để tìm đến nhà.
“Khi nhận ra nhau thì tình bạn giữa chúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiết. Bởi hai chúng tôi rất giống nhau: giống nhau cười, giống nhau nói và giống nhau vô tư trong suy nghĩ” - Momoko mô tả về Lợi và mình bằng tình cảm và cách phát âm hồn nhiên. Từ đó về sau, Momoko luôn giới thiệu với bạn bè: “Đến VN thì gặp Lợi nhé! Các cậu có thể nhờ cậy Lợi mọi chuyện”. Đúng như lời Momoko, tất cả những ai tìm đến Lợi đều được chị vô tư giúp mọi chuyện: dạy tiếng Việt, dẫn đi chợ mua sắm để không bị “cắt cổ”... và nhất là làm hướng dẫn viên du lịch kiêm thiết kế tour theo dạng “homestay” (hình thức du lịch mà khách tham quan đến ở tại nhà người dân).
Chị bán chè quê gốc Quảng Ngãi này giải thích thêm rằng từ nhỏ vốn rất khát khao trở thành một hướng dẫn viên du lịch chuyên nghiệp, ước mơ được giới thiệu những danh lam thắng cảnh, các giá trị văn hóa lẫn tinh thần tốt đẹp của người VN với bạn bè trên thế giới. Nhưng do gia cảnh nghèo khó, Lợi phải tự kiếm sống từ năm 13 tuổi, bỏ dở việc học từ năm lớp 10. Vậy nên khi Momoko giới thiệu Lợi quen các sinh viên, nghiên cứu sinh, tình nguyện viên đến từ Nhật là Lợi mừng lắm, luôn sẵn sàng sắm vai một hướng dẫn viên du lịch. “Vừa giúp bạn vừa thỏa đam mê của mình mà!” - Lợi thật thà.
Vậy là từ câu chuyện quanh nồi chè, những chuyến đi Hội An, Đà Nẵng, Quảng Nam, Bình Thuận... cứ thế được ra đời theo hình thức homestay (thông qua những bạn bè mà Lợi quen biết). Có bạn về Nhật rồi viết lên blog cá nhân trên trang Mixi.jp rằng: “Quảng Ngãi, Bình Thuận chính là những vùng quê nghèo khó nhất VN nhưng con người ở đó vô cùng hiền hòa dễ mến”.
Đọc những trang viết như thế, lúc trước tuy mới mày mò học tiếng Nhật nhưng Lợi cũng cố gắng nhờ bạn lập một tài khoản để có thể “nhảy” vào sửa lưng: “Quảng Ngãi và Bình Thuận chưa phải là vùng quê nghèo khó nhất đâu. Ở trên Tây Bắc hoặc Tây nguyên còn có nhiều người khó khăn hơn nhiều. Những con người ở đó cũng dễ thương lắm”.
Tám năm quen Momoko và nhiều bạn Nhật khác, thêm hai năm chính thức theo học tiếng Nhật để có thể mỗi đêm lên mạng Mixi.jp giao lưu với những người bạn dùng tiếng Nhật từ khắp năm châu một cách thành thạo hơn, Lợi không nhớ đã quen bao nhiêu bạn bè dùng tiếng Nhật. Chỉ nhớ rằng cô cậu Nhật nào tìm đến với mình, Lợi cũng luôn tranh thủ thời gian dẫn các bạn đi chợ, đi ăn, đi dạo phố... để họ cảm nhận và hòa nhập được với lối sống của người Việt để họ thêm quý, thêm yêu VN hơn.
Cứ thế, những tiết học thực tế sinh động đã giúp các bạn sinh viên Nhật có được vốn từ vựng phong phú đến mức có bạn chỉ sau ba tháng gắn bó với Lợi, lúc trở lại trường họ đã có thể thi đỗ bằng B tiếng Việt. Và lời căn dặn “đến VN thì gặp Lợi nhé!” vì thế cứ được các du học sinh Nhật truyền tai nhau.

[center][img] http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=421020 [/img][/center]
[center]Lợi (hàng đầu, bìa phải) là bạn thân thiết của các sinh viên, tình nguyện viên Nhật - Ảnh nhân vật cung cấp[/center]

[b]Đến nhiều tình bạn mới...[/b]

Có lần Momoko bị một người định cướp túi xách trong hầm giữ xe tại một trung tâm mua sắm lớn ở Q.1.
“Momoko kịp gọi điện và lúc tôi lao vào thì gã kia banh áo lao ra theo kiểu vừa ăn cướp vừa la làng. Momoko khóc nức nở, đòi tôi phải đặt vé máy bay cho cô về Nhật ngay trong ngày, dù kỳ thực tập của cô chưa kết thúc - Lợi dừng câu chuyện lại một lúc và nói - Lần đó tôi mà không kiên nhẫn giải thích rằng đó chỉ là tai nạn nhỏ, rằng không nên vì gặp vài ba người xấu mà đánh đồng mọi người Việt đều xấu... thì chắc chắn Momoko sẽ hoàn toàn đánh mất niềm tin, một đi không quay lại”.
Một lần khác, khi các bạn Nhật trong thời gian làm tình nguyện, đi thực tập tại các vùng quê xa lạ ở miền Bắc đã gặp phải những gia đình không trung thực, không giúp đỡ, ngược lại còn hành xử không tốt với các tình nguyện viên. Những lúc như thế Lợi lại trở thành sứ giả, giúp các bạn Nhật khôi phục niềm tin và tình cảm. “Ở đâu cũng có người tốt và xấu, VN cũng thế. Mình làm việc tốt thì trước sau mọi người cũng hiểu và ngược lại sẽ giúp đỡ mình thôi. Đừng bỏ cuộc” - chị nói với họ.
Cứ thế, tình yêu đất nước và muốn những người bạn Nhật hiểu đúng về VN đã níu Lợi và gánh chè của mình làm cầu nối cho các bạn Nhật mới chân ướt chân ráo đến VN. “Tôi không muốn họ gặp phải tai nạn, bất trắc chỉ vì lạ nước lạ cái, bất đồng ngôn ngữ. Như thế thật tội nghiệp cho họ mà cũng khiến họ nghĩ xấu về VN” - Lợi giải thích cho sự đa đoan của mình. Lợi nói chị đọc điều này của ông bộ trưởng ngành du lịch của Nhật và rất tâm đắc. Đại ý ông nói muốn làm du lịch tốt thì trước nhất phải là một người yêu nước, yêu quê hương mình.
Ở Nhật, những câu chuyện về việc Lợi giúp đỡ các sinh viên, du khách Nhật được truyền tai khiến ngày càng nhiều bạn đến VN kết bạn với Lợi. Riêng lớp học của Momoko ở Trường ĐH APU có đến hơn nửa lớp đã đến VN thực hiện các chương trình tình nguyện, thực tập thay vì đến châu Phi như dự kiến ban đầu.
Hiện nay có thể kể như Yuki và Nanako - những cô gái từng được Lợi “cưng” như em gái, đang làm việc cho một trung tâm nuôi dạy trẻ em mồ côi ở Đồng Nai từ hơn một năm nay. Nhóm bạn Nhật khác đang dự định mở các lớp học dạy làm gốm miễn phí cho các trẻ em lang thang. Riêng Momoko đang lên một kế hoạch quay lại VN trong năm tới để bắt đầu chương trình xây nhà vệ sinh cho trẻ em vùng cao.
“Chúng tôi làm điều này vì hiểu và yêu VN hơn thông qua chị bạn bán chè lề đường dễ thương này” - họ bảo vậy.
Và căn phòng trọ nhỏ của gia đình Lợi (nằm trong hẻm trên đường Điện Biên Phủ, Q.Bình Thạnh) luôn là địa chỉ quen thuộc được nhiều thế hệ sinh viên, tình nguyện viên Nhật lui tới, ăn ở và học tập như thể đó là ngôi nhà thứ hai của họ ở VN.
Lên mạng xã hội Nhật quảng bá văn hóa Việt
Từ tài khoản cá nhân trên mạng xã hội Mixi.jp, mỗi ngày Lợi đều lên đó đăng tải hình ảnh, bài viết giới thiệu bằng tiếng Nhật về món chè, các điểm đến du lịch, kiến trúc nhà cửa và văn hóa ứng xử, cả các nghi thức lễ cưới... của người VN.
Nhiều người bạn Nhật Bản và du học sinh nước ngoài đọc được những bài viết thú vị của Lợi về VN. Nhiều người trong số họ nung nấu mong muốn tìm hiểu về VN và đã quyết định đến VN.
MỄ THUẬN - KIM TUYẾN_ Báo Tuổi trẻ.


   
Trả lờiTrích dẫn
tanvu
(@tanvu)
Estimable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 126
 

Thật đáng buồn cho quê hương mình anh Hiên ạ, nhưng cũng phải nói thật là đi bệnh viện nào cũng thế anh ơi. Ở SG này nếu anh mà không quen thì chết đến nơi cũng phải nằm chờ như thường. Chỉ mong rằng sẽ thay đổi dần mà thôi và mong các y bác sĩ sẽ suy nghĩ mình như những người dân bình thương thì mới thay đổi được.


   
Trả lờiTrích dẫn
Xanguyen
(@xanguyen)
Estimable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 143
 

Ghét nhất là vô bệnh viện nào cũng có cái slogan "Lương y như từ mẫu" chễm chệ trên tường.


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

Tôi không thật đồng tình với nhận định của bạn xanguyen đâu nhé, vì cái Sologan kia nó dài ngoằn, [b]nằm vắt ngang[/b] trên tường bệnh viện (đúng không?), mà phàm ở đời thì cái gì nó đã [b]nằm[/b] rồi thì không ai dùng từ [b]"chễm chệ"[/b] nữa (vì chỉ có "ngồi chễm chệ" thôi), mà từ thích hợp phải là [b]"chình ình"[/b] (nằm chình ình). Còn cái Sologan kia thì tự nó có muốn cũng không ngồi dậy được! Vậy tóm lại, nếu bạn xanguyen không đưa ra được luận điểm nào bảo vệ cho ý kiến của mình thì đề nghị vui lòng thay dùm từ ấy cho. Cám ơn! Hì hì.......
Chúc một tuần làm việc vui vẽ đến với mọi người!
Hữu Hiên


   
Trả lờiTrích dẫn
Xanguyen
(@xanguyen)
Estimable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 143
 

Hix....

Mới đầu tuần mà bị bắt lỗi rồi.

Cái chú này sao mà thích "rút xương" người ta hoài vậy?

Sở dĩ Nguyên dùng từ "chễm chệ" là cũng có lý của Nguyên chứ bộ. Không đơn giản như chú HIên nghĩ đâu nhé.

N đang "ghét" câu slogan đó nhưng thực sự là muốn "ghét" luôn cả một đống dây mơ rễ má đằng sau cái câu đó.

Cái trò mà y tá, bác sĩ vô tâm với bệnh nhân thì đầy. Cũng không kể hết bao nhiêu cái sự "thanh tra" của mấy ông "bự" đến từng bệnh viện đó. Thế nhưng vẫn không làm cho cái câu slogan đó "đúng nghĩa", hoặc dĩ là dở nó xuống.

Bởi thế mới có từ "chễm chệ" cho 1 "đống" đằng sau câu slogan này.

Đã được chưa chú? (*-^)


   
Trả lờiTrích dẫn
laqtri
(@laqtri)
Prominent Member Admin
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 908
 

Khakhakha, cái vụ mấy câu nằm chình ình đó hay lắm đấy.

Tôi thấy vầy nè, ở Việt Nam mình cứ chỗ nào treo mấy câu đó thì bao giờ người ta cũng làm ngược lại.

Ví dụ:
Cấm đái = chỗ đó liên tục có người xả
Cấm đổ rác = chỗ đó đang đầy rác
Cấm nhận tiền hối lộ = không có tiền đừng hòng làm được việc (Hải quan, công an...)
...

Chính vì vậy anh em ta cũng đừng nên thắc mắc làm chi mà cứ hiểu ngược lại là xong tất.


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

Thứ nhất, tôi xin nhận lỗi cũng "pé Nguơn" và mọi người (bé Nguyên - theo cách nói cổ kim lẫn lộn mà người nam bộ gọi là "tân cổ giao duyên" đó - "pé" là cách viết hiện đại của từ "bé" (trong hành trình "đi tìm [b]sự trong sáng mới[/b] cho Tiếng Việt" của thế hệ 8x,9x và 10x), còn "nguơn" là cách nói cổ xưa của từ "nguyên"). Vì cái sai của mình thì sờ sờ ra đó mà đòi đi bắt giò người khác, nhưng cho thêm một chút vui vui đầu tuần thôi mà! (tìm dùm chổ sai đi!)
Thứ hai là những nhận xét của Trí, theo mình chưa đúng (logic của nó).
Thật ra thì cái điều mà Trí cũng như khá nhiều người cho rằng nó "nghịch tược" ấy thì thực ra nó lại hoàn toàn hợp lý thôi.
Thật vậy, chỉ vì mọi người nhìn thấy cái bảng "cấm đổ rác" và một đống rác chình ình thì ngay lập tức cho rằng nơi có bảng cấm thì người ta thích làm điều ngược lại. Đâu phải như thế đâu! Cách nghĩ này đã [b]vô tình cho rằng cái bảng kia có trước, và việc đổ rác xãy ra sau[/b]. Nhưng kỳ thực đâu phải thế, ai cũng hiểu là [b]việc đổ rác có trước, còn cái bảng xuất hiện sau [/b](do ai đó hoặc một tổ chức nào đó làm, [b]vì-không-thể-chịu-nổi-nữa[/b] mới làm), hãy lưu ý là có nhân rồi quả mới có sau đó nhé. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc cắm cái bảng thôi, còn dọn thì cũng không, thành thử theo thói quen cũ, người ta vẫn cứ đến đó đổ (dễ gì thay đổi được một thói quen cơ chứ!) và vì thấy rác còn tức còn có người đổ, mà người ta còn đổ được thì hà cớ gì mình không đổ được? thế là cứ đổ, và thế là.... một ngày kia không thấy cái bảng đâu nữa (là vì nó bị rác lấp luôn rồi!). Vậy đó, nếu ta hiểu rõ cái nào nhân và cái nào quả thì mình thấy sự việc diễn tiến cũng bình thường đấy chứ, đâu có ai cố tình làm ngươc gì đâu, đúng không nào? Hết. (Mấy cái còn lại: cấm đái, cấm nhận tiền hối lộ....suy luận tương tự. Riêng câu "lương y như từ mẩu" là do quá bực mình với thói nhũng nhiễu bệnh nhân, ai đó mới treo nó lên để nhắc khéo những bác sỹ, y tá nào quá lạm quyền......Nhưng dễ gì người ta bỏ được một thói quen cơ chứ, đúng không?!)
HH


   
Trả lờiTrích dẫn
laqtri
(@laqtri)
Prominent Member Admin
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 908
 

Nói vậy chắc phải ghi "Lương y như từ ... đó". Cái này có nhiều nghĩa hơn, hay hơn...


   
Trả lờiTrích dẫn
Xanguyen
(@xanguyen)
Estimable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 143
 

[b]huuhien1269:[/b]
vì cái Sologan kia nó dài ngoằn,
Hữu Hiên

Hehe...thấy cái sai của chú rồi nhé! 1-0


   
Trả lờiTrích dẫn
huuhien1269
(@huuhien1269)
Reputable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 349
Topic starter  

Pé Nguơn lại không công bằng rồi! 1 đều chứ?
Nhận định thế nào về qua điểm chú vừa nêu ở trên?


   
Trả lờiTrích dẫn
Xanguyen
(@xanguyen)
Estimable Member
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 143
 

[b]huuhien1269:[/b] Riêng câu "lương y như từ mẩu" là do quá bực mình với thói nhũng nhiễu bệnh nhân, ai đó mới treo nó lên để nhắc khéo những bác sỹ, y tá nào quá lạm quyền......Nhưng dễ gì người ta bỏ được một thói quen cơ chứ, đúng không?!)
HH

Không đồng ý khúc này của chú nè. Câu này không phải là ai đó bực mình đâu, mà là lời khuyên dạy của Bác Hồ dành cho ngành y đó. Và mặc nhiên ngành y của chúng ta lấy câu này làm slogan của mình, nói đúng hơn là làm "kim chỉ nam" trong sự nghiệp của mình. Và để "chứng minh" ngành y cũng luôn luôn "sống và làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại" câu slogan này xuất hiện trong tất cả các bệnh viện của chúng ta.

Vậy mới ghét chứ.


   
Trả lờiTrích dẫn
laqtri
(@laqtri)
Prominent Member Admin
Tham gia: 9 năm trước
Bài viết: 908
 

Toàn bắt bẻ nhau không... kakaka... Thực ra thì anh Hiên nói đúng. Tuy nhiên có trước sau gì thì kệ nó, một khi có cái bảng thì không nên có mấy vụ kia hoặc phải quyết tâm bỏ chúng đi chứ để sờ sờ ra đó ... https://nghiatrung.com/home/forum_thread_2480_Thi%C3%AAn--tha%BA%A7n-%C3%A1o-tra%BA%AFng.html


   
Trả lờiTrích dẫn
Chia sẻ: