CHIỀU NGHIÊNG NÓN GỞI.
Chiếc nón nghiêng nghiêng trôi về bể cả
Em đứng bên cầu đắm mắt trông theo.....
Cũng bởi tại em yêu sông nước quê anh
Mà dừng lại bên cầu em đứng ngắm
Gió tinh nghịch cợt đùa lên môi thắm
Em e thẹn cúi đầu ngã nón làm duyên
Anh và sông, hai cõi lặng yên
Chiếc nón rơi cho lòng anh dậy sóng
Chiếc nón nghiêng nghiêng trôi về bể cả
Em đứng bên cầu đắm mắt trông theo.....
Em đứng đó một mình một bóng
Giữa trời chiều bảng lảng mây trôi
Chiếc nón rơi theo dòng cuốn xa rồi
Trên mặt sóng sương chiều vương mong manh...
Ơi con sông Trà biêng biếc nước xanh
Bổng có một chiều em nghiêng nón...gửi
Anh ở mạn tây,Sao chiếc nón lại trôi về mạn ấy?
Cho anh thẩn thờ nhìn chiếc nón trôi xa.
Hữu Hiên
Tôi nghĩ một bài thơ dễ thương như vậy lại cất sâu trong đống bụi thời gian như vậy là oan uổng cho bản thân bài thơ quá.
Cũng vì là lính mới tôi rảnh rỗi lục tìm trong đống ‘tàng thư’ để tham khảo thêm,chợt phát hiện ra nó ,bài thơ nằm khép nép trong mục không phải dành riêng cho nó. Đây là một bài hiếm hoi của huuhien1269 (không biết anh có còn giấu giếm đâu đó nữa không). Bài thơ có giọng trẻ trung dễ thương kín đáo
Anh và sông, hai cõi lặng yên
Chiếc nón rơi cho lòng anh dậy song
Chiếc nón rơi là do gió, chiều trên cầu lộng gió và cô nàng ‘cúi đầu ngã nón làm duyên’ chắc là làm duyên với cái anh chàng ‘vô duyên’ cứ đứng bên phía tây thành cầu ngắm nghía hoài cho cô nhột mà làn rơi nón. Nhưng anh chàng ‘ngượng nghịu đứng làm thơ’ rằng nàng gửi nó cho mình, mà có lẽ nàng nhầm hướng gió chăng!? Chiếc nó cứ theo đà chiều gió rơi tòm xuống sông Trà(chà , xả rác nơi công cọng rồi)cho anh chàng tẩn ngẩn nhìn theo
Anh ở mạn tây,Sao chiếc nón lại trôi về mạn ấy?
Cho anh thẩn thờ nhìn chiếc nón trôi xa.
Tôi nghĩ nếu kịch bản theo kiểu phim hành động, thì...đùng một tiếng anh chàng nhảy bay xuống cầu_từ trên xuống khá là xa đó_lóp ngóp bơi theo vớt lại chiếc nón cho cô gái thì hay biết mấy vì vừa sạch môi trường vừa được lòng người đẹp. Biết đâu sau đó lại có happy end gì gì nữa cũng nên.
Nay tôi chép lại nó ra đây và kèm theo chân dung của cô gái (dĩ nhiên là tưởng tượng) thử xem chàng trai huuhien1269 và các bạn có nhận ra ai đó quen quen không?Chắc vụ việc trên đã xãy ra lâu lắm rôi nhỉ,hihi... Còn không thì thương thức cái dễ thương của bài thơ một chút cũng không bỏ công tôi lục tìm. Cám ơn các bạn rất nhiều!
TĐ 2013
Vì lý do kỹ thuật,xin vào đây xem hình:
http://www.facebook.com/photo.php?fbid=249022755231273&set=a.105882486211968.7525.100003706506046&type=1&theater
Ôi, ông bạn già của tôi, lôi đâu ra bài thơ xưa làm lòng ...gìa này xôn xao quá!
Nhân tiện nói về chiếc nón, tôi xin post bài thơ rất hay của Nguyễn Thái Dương cũng nói về chiếc nón với tình ý gủi trong ấy, sao mà dễ thương đến lạ!
Mời bà con thưởng lãm.
[b]BÀI THƠ VỀ CHIẾC NÓN CHƯA CÓ BÀI THƠ[/b]
Vành vạnh vầng trăng chiếc nón ngửa em cầm
Trên mặt lá mịn màng hương tóc ấy
Có ai đề câu thơ nào chưa vậy?
Mà bên cầu em cứ đứng vân vê
Buổi quen nhau anh định nói câu gì
(Mà không dám)
Mai em về ngoài đó
Dòng sông Hương dịu dàng con sóng nhỏ
Đừng quên miền Nam ngọn sóng biển ầm ì
Giờ chia tay em vội vội vàng vàng
Như chàng trai trong ca dao anh chẳng chịu
Quai nón lụa thơm lừng anh khẽ níu
(Chứ ai đi níu vạt áo bao giờ!)
Ôi chiến nón bài thơ mà chưa có bài thơ
Xui anh nhẩm trong lòng câu hát mãi
Vầng trăng kia chưa đến rằm có phải
Nên em cầm vành nón cứ nghiêng nghiêng
Năm năm rồi anh chẳng kịp trao duyên
Phút tiễn biệt mới hay mình nhát thế
Cô gái Huế chừ lại về với Huế
Biển lặng rồi anh gửi sóng lòng theo
Cuồn cuộn những vòng tròn thân yêu
Trên mái tóc những vầng trăng đang trốn
Vầng trăng chưa rằm, vầng trăng đang mười bốn
Nắng chưa phai sắc lá quê nhà
Tà áo dài đôi lúc có thể xa
Chứ chiếc nón cách gì em rời bỏ
Chỉ tiếc những ngày cùng chung nhiệm sở
Biển giục anh, anh chẳng dám tỏ tình
Câu thơ tình thành thử vẫn còn nguyên
Trong trái tim thầy giáo người Nam Bộ
Phút tiễn biệt đã thành bài thơ nhỏ
Anh muốn đề, biết chiếc nón chịu không?
(NGUYỄN THÁI DƯƠNG)
HH